XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vẫn Mơ Về Em

Vẫn Mơ Về Em

Tác giả: Hồng Cửu

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342023

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2023 lượt.

g nói dối, em không yêu anh!” Nói xong câu này, trái tim tôi chảy máu!
Ninh Hiên gằn giọng: “Em nói dối!” Sau đó hắn lại cúi xuống hôn tôi thật cuồng say.
Tôi muốn mình hệt như một xác chết, tê dại, thờ ơ, không đáp lại hắn. Nhưng cơ thể tôi đang dần phản bội lại lí trí.
Trong cơn đau đớn tột độ này, nụ hôn của hắn lại mang đến cảm giác hoan lạc thể xác quá đáng. Khi hắn hôn tôi, dường như mỗi dây thần kinh trong cơ thể tôi đều không nén được nỗi khao khát hắn, điên cuồng gào thét mong nhớ hắn.
Hắn không chấp nhận sự thờ ơ lãnh đạm của tôi, bàn tay bắt dầu du ngoạn trên cơ thể tôi. Ngọn lửa dục vọng thầm lén trỗi dậy khắp tứ chi xương cốt tôi. Ý chí của tôi bắt đầu lung lay, cơ thể dần tê dại, và tê liệt trong đôi môi hắn, trong bàn tay hắn, trong nụ hôn dài và trong những âu yếm vuốt ve của hắn.
Không biết từ lúc nào, một cách vô thức, tôi đã đáp trả lại hắn.
Một bàn tay hắn lướt trên lưng tôi, chầm chậm di chuyển xuống dưới thăm dò, lần vào trong váy của tôi rồi không dừng lại, tiếp tục đi sâu hơn, sâu hơn nữa, đến sâu nhất mới dừng.
Hắn giơ tay đó lên trước mặt tôi, cười tàn nhẫn, giọng nói như con dao sắc lạnh lăng trì tùng xẻo lòng tự trọng của tôi. Hắn cho tôi nhìn những đầu ngón tay ướt đẫm của hắn, hung dữ nói: “Tô Nhã, em nhìn xem, em ướt như vậy cơ mà! Rõ ràng là em có cảm giác, nhưng lại nói em không yêu anh! Em nói dối!”






Làm tổn thương anh lần nữa
Tôi vô cùng nhục nhã vì sự thật thà và đói khát sinh lý của cơ thể mình! Ý chí của tôi sụp đổ tan tành trong dục vọng mãnh liệt!
Nước mắt tôi trào ra, chan chứa ấm ức tủi nhục. Tôi hận Ninh Hiên. Sao hắn có thể dùng cách vô sỉ đó để chứng minh tôi đang nói dối!
Tôi đẩy hắn ra, dồn hết sức đẩy hắn ra, vừa khóc vừa chạy khỏi căn phòng đó. Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà suy xét điệp báo viên An Tỷ ngoài cửa sẽ dùng ánh mắt sắc lẹm thế nào để săm soi tôi, cũng chẳng còn tâm trí đâu giữ bộ mặt ung dung giả tạo mọi khi.
Tôi mặc kệ tất cả, cắm đầu cắm cổ chạy như điên như khùng.
Nhưng, một lần nữa tôi lại ra tay làm tổn thương hắn!
Hắn kiêu ngạo như vậy, nhưng hết lần này đến lần khác bị tôi làm tổn thương; ngang bướng là vậy, khó khăn lắm mới có thể quên oán hận, thừa nhận rằng thực ra hắn vẫn còn quan tâm đến loại cỏ đã nhai như tôi, nhưng vẫn là tôi không biết điều, lại đẩy hắn ra lần nữa.
Tôi đoán sau lần này chắc chắn hắn sẽ chẳng do dự gì mà không căm hận tôi đến tận xương tủy.
Hai ngày đầu quay về trung tâm triển lãm, tôi luôn ở trong trạng thái thấp thỏm không yên. Tôi lo lắng không biết Ninh Hiên sẽ nói gì với quản lý, không biết chuyện này liệu có ảnh hưởng xấu đến việc tổ chức cuộc triển lãm sắp tới hay không. Giả sử hắn lấy bừa một lý do như trong người khó chịu, thể trạng kém không kham nổi được công việc, hay như sốt cao phải nằm liệt giường để hủy bỏ cuộc triển lãm này, nếu có thế thật, nhất định quản lý sẽ khóc ròng đến chết mất.
Tôi nhấp nhỏm như ngồi trên bàn chông suốt hai ngày, làm Đào Tử hễ thấy tôi là phải tránh xa. Nó nói nó nghi ngờ công ty vàng bạc đá quý lớn nhất toàn cầu này không sạch sẽ, bên trong có lẽ có rất nhiều bọ chét. Vì thế sau một chuyến công tác từ bên đó trở về, lúc nào bạn đồng nghiệp của nó tinh thần cũng bất an, vò đầu bứt tóc, nghoẹo trái nghoẹo phải, đập nọ đập kia trông rất đáng sợ.
Nó còn nói với Tiểu Điền, căn cứ theo tần suất và biên độ ngọ nguậy không yên của tôi, cùng mức độ đau khổ và khó chịu hiện rõ trên mặt, có thể kết luận trên người tôi phải có năm sáu bảy tám con bọ chét là ít.
Lời nó vừa truyền đi, tất cả mọi người đều nhìn tôi như nhìn một con thủy quái. Đồng nghiệp khắp trung tâm triển lãm bắt đầu bàn tán sôi nổi, đoán già đoán non xem tại sao công ty đó lại có bọ chét.
Tôi nhìn mọi người tranh cãi om sòm vui vẻ, chợt nhận ra muốn vui vẻ cũng hết sức đơn giản. Chỉ cần ngây ngốc đừng suy nghĩ nữa, hòa nhập với mọi người, dần dần niềm vui cuộc sống sẽ trở lại.
Tâm trạng tôi từ đó đã khá lên, bên công ty vàng bạc đá quý cũng không có phản hồi xấu nào về tôi.
Tôi bắt đầu thấy yên tâm hơn, nhưng lại chuyển sang hụt hẫng mơ hồ.
Phụ nữ, vĩnh viễn là thể loại sinh vật mâu thuẫn nhất trên thế gian này. Lúc hắn muốn mình thì không ưng, đến lúc hắn không cần đến nữa thì lại nhớ nhung không thôi. Không đồng ý để hắn làm bạn trai mình, nhưng nghe nói hắn có bạn gái lòng lại đau đớn khổ sở còn hơn cả thất tình. Sợ hắn manh động khiến người khác dò đoán được tình cảm mập mờ giữa hai người, nhưng khi hắn không có bất cứ động thái nào lại không nguôi than thở mất mát hụt hẫng.
Ngày qua ngày, trái tim tôi khổ sở chịu đựng nhớ nhung hụt hẫng nhưng thân xác đã lấy lại được vẻ lãnh đạm. Đào Tử cho rằng lũ bọ chét trên người tôi đã bỏ đi hết nên bắt đầu mon men lại gần do thám.
Nó láo liên hỏi tôi: “Tô Nhã, mình đang suy nghĩ nát óc về một vấn đề, đó chính là, bọ chét liệu có lây qua con đường tình dục hay không!”
Nó ngờ rằng mấy con “bọ chét” trên người tôi có nguồn gốc t