Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vẫn Mơ Về Em

Vẫn Mơ Về Em

Tác giả: Hồng Cửu

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342027

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2027 lượt.

thôi, có thể thần kì đến vậy sao? Nghe cứ như trong truyền thuyết Liêu trai vậy!”
Ninh Hiên đáp lại, giọng thờ ơ, nhưng tỏ rõ không hề tán đồng ý kiến của tôi: “Nếu có lòng thì chuyện gì cũng có khả năng, kì tích nào cũng có thể xảy ra được”. Nói xong hắn nhổm người thẳng dậy, vươn vai, nhìn tôi chằm chằm.
Đang bối rối trước ánh mắt hắn nhìn mình, bỗng tôi nghe tiếng hắn nói: “Tô Nhã, cô có lòng không?”
Tôi không trả lời câu hỏi của Ninh Hiên. Thực ra là tôi không biết trả lời thế nào, đành trơ tráo lấy lí do phải đi vệ sinh để trốn tránh. May thay, sau khi từ nhà vệ sinh quay lại, hắn không còn để tâm đến chuyện đó nữa.
Công việc chuẩn bị cho buổi triển lãm đang được tiến hành theo đúng trình tự quy định, bất kể là về phía Ninh Hiên hay bên trung tâm triển lãm. Ninh Hiên bận rộn liên tục, càng ngày càng ít lời, ngày nào cũng làm việc không nghỉ ngơi.
Còn tôi thì vẫn như một bậc khổ tu, bị ném một xó trong văn phòng của hắn. Người ra vào đều nhìn tôi với ánh mắt kì quái, như đang quan sát một con vật nuôi. Đặc biệt là Ngải Phi, ngọn lửa ghen ghét đố kị, lạnh lùng căm phẫn trong ánh mắt cô ta thấy rõ mỗi khi nhìn tôi, và một ngày khủng khiếp hơn.
Nhưng kể ra tôi cũng không hoàn toàn ngồi không vô tích sự. Tôi đã kết thêm được một người bạn mới, chính là cô thư kí xinh đẹp ngoài phòng làm việc của Ninh Hiên, tên An Tỷ. Sự tồn tại của An Tỷ khiến tôi khá kinh ngạc. Cô nàng xứng đáng là kho tình báo của thời đại mới, cung cấp cho tôi vô số thông tin vỉa hè cực nóng hổi độ tin cậy cực cao.
Tôi ngưỡng mộ bản lĩnh của An Tỷ vô cùng, còn nó lại khiêm tốn không chịu nổi. Tôi khen: “Cậu lợi hại thật, vơ vét được khéo hết chuyện thị phi trong cả tòa nhà này rồi ấy chứ”. Nó nói: “Cậu đừng nói thế làm mình ngại, thực sự mình không dám nhận cái bản lĩnh lợi hại đó đâu, mấy đứa bạn học mình mà ở đây, chúng nó còn bới được nhiều chuyện hơn mình nhiều, thậm chí còn có thể nghe ngóng được con chuột nào ở trong hang nào sinh con vào ngày nào nữa kìa.”
Tôi không khỏi tò mò hỏi: “Các bạn của cậu làm gì thế?” Nó nói: “Làm gì cũng có, chẳng hạn như mình xin việc trái ngành làm thư kí nè, ngoài ra còn có đứa vì sở thích mà ra chợ bán rau, làm nhân viên cọ lưng ở nhà tắm công cộng, nói chung tất cả những nơi có người, những nơi đông người đều có thể xuất hiện chúng nó.”
Nó càng kể tôi càng thấy mịt mù, càng trố mắt líu lưỡi nhìn nó trân trân. An Tỷ nói: “Nhìn là biết cậu không hiểu rồi. Nói cho mà biết, trước kia mình học tình báo, bọn bạn cùng lớp đều mắc bệnh nghề nghiệp, cứ ở đâu đâu người là mò đến, có thế mới moi được nhiều tin.”
Nghe nó nói. Toàn thân tôi đẫm mồ hôi lạnh.
An Tỷ cho tôi biết, theo như nó biết thì việc thiết kế của Ninh Hiên đã hòm hòm được bảy tám phần rồi, chỉ còn thiếu bản thiết kế một chiếc nhẫn cuối cùng nữa là xong. Sau khi chiếc nhẫn này hoàn thành, triển lãm có thể khai mạc.
Tôi không khỏi hiếu kì gặng hỏi nó: “Sao cậu biết được? Cả ngày mình ngồi ở trong đó mà có biết gì đâu?”
An Tỷ động viên tôi: “Tô Nhã, cậu đừng cuống, dù sao mình cũng xuất thân từ trường đào tạo tình báo mà, biết nhiều hơn cậu một chút đâu có gì là lạ.” Nó chỉ nói vậy, còn chủ yếu là làm sao nó biết được tin ấy thì vẫn không hé răng nửa lời.
Sau đó, tôi gọi điện buôn chuyện với Đào Tử, kể cho nó chuyện kì lạ này. Đào Tử mắng tôi: “Tô Nhã, cậu đúng là đồ ngốc! An Tỷ là nhân viên của công ty đó, lại còn là thư kí hành chính nữa, chuyện này nó không rõ hơn ai hết thì làm sao có thể sắp xếp lo liệu công việc cho sếp Trình Hải của nó được chứ!”
Được Đào Tử giác ngộ tôi mới sực nhớ, lúc trả lời tôi, cơ mặt An Tỷ cứ co co giật giật, bộ dạng rõ ràng là muốn phì cười nhưng cố nhịn. Thì ra nó đang lừa tôi!






Hương vị của nụ hôn
Hôm sau, tôi lấy danh nghĩa tình bạn cao cả, không nên để sự dối lừa hạ nhục dấy binh hỏi tội An Tỷ. Tôi làm ra vẻ rất buồn nói với An Tỷ: “An Tỷ, tối qua cuối cùng mình đã phát hiện ra là cậu lừa gạt mình, điều này làm mình đau lòng lắm!” An Tỷ ngẩn người, thớ thịt trên mặt hình như lại rung rung, sau đó mới nhìn tôi nói rất chân thành: “Được rồi, Tô Nhã, mình sai rồi. Hôm nay để chuộc lỗi, mình xin trả lời vô điều kiện mọi thắc mắc của cậu, cậu cứ hỏi thoải mái đi, biết gì mình xin nói ra hết!”
Tôi nghĩ ngợi rồi hỏi nó một câu: “Ngài Trình của các cậu rốt cuộc là đã có bạn gái hay chưa? Cô Ngải Phi đó rốt cuộc là có gì mờ ám với anh ta không?”
An Tỷ kéo tôi lại gần, thì thầm vào tai tôi: “Chuyện này, nói cho cậu biết, ngoài mình ra không có người thứ hai biết được chân tướng đâu!”
Tôi không nghĩ thế. Tình báo viên nào chắc cũng có chung một tật: mở miệng ra nói là phải bắt đầu bằng câu “chuyện này chỉ có một mình tôi rõ chân tướng”, gây lỗi một cái là giờ thủ đoạn đòi chuộc tội bằng cách “cứ hỏi bất cứ điều gì cũng được, biết gì tôi xin nói ra hết”.
An Tỷ nhìn tôi chớp chớp, liếc mắt đưa ý âm thầm tiễn tôi “Cậu nhớ bảo trọng, tự cứu lấy mình” xong, liền cúi ngay đầu xuống điềm nhiên


Duck hunt