Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342009
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2009 lượt.
ứng. Bây giờ quay về nước, sống trên đất mẹ rồi thì không cần rượu mà cảm hứng vẫn có thể tuôn ào ào.”
An Tỷ bực bội nói: “Đã bảo đừng có tự ý ngắt lời mà! Cậu thì hiểu quái gì nội tình! Còn không có kiến thức tình báo! Thôi ngậm miệng lại mà nghe tôi nói đây này!” Lúc mắng tôi, nó băm bổ bừng bừng sức sống, làm tôi không tránh khỏi có ý muốn dập ngay sức sống của bản thân để bảo toàn tính mạng.
An Tỷ tiếp tục: “Hơn nữa, mình cũng nghe bên tổng công ty kể, khi thiết kế, sếp thứ rất cục cằn, thường xuyên nổi giận, cáu gắt với nhân viên dưới quyền, không ai dám đến làm phiền hay hỏi han gì sếp những lúc đấy cả. Nhưng cậu xem, từ khi về nước sếp có gắt gỏng gì đâu! Ờ đương nhiên, trừ hôm cuối cùng cậu đến công ty ra. Mình nghĩ hôm đó cậu phải kích động gì sếp nên sếp mới nổi giận như thế. Tô Nhã, mình hỏi cậu, từ hai điều trên cậu có phát hiện ra điểm gì chung nào không?”
Hắn từng ngoảnh lại
Câu hỏi đột ngột của An Tỷ làm tôi thót tim. Không ngờ nó lại cho tôi cơ hội được phát biểu hiên ngang như thế này! Nhưng đau xót thay, tôi lại không hiểu điểm chung nó nói đến rốt cuộc là cái gì.
Tôi lắc đầu. An Tỷ bĩu môi chế giễu tôi: “Lúc cho nói thì không nói! Đúng là bà chị rắc rối!”
Tôi lúng túng cầm cốc nước trước mặt lên, lưỡng lự hồi lâu xem nên hất nó vào mặt An Tỷ rồi kêu mình lỡ tay hay cố nhẫn nhịn uống hết nước hòng dập ngọn hỏa khí phừng phừng trong gan ruột.
Cuối cùng tôi nghiến răng ken két, theo lý trí lựa chọn phương án thứ hai.
An Tỷ tiếp tục công kích: “Tô Nhã, đừng chỉ chăm chăm uống nước, mau nhìn mình đây này, mình sắp công bố đáp án đây!” Tôi vội đặt cốc nước xuống, chăm chú nhìn nó, An Tỷ nói: “Điểm chung ở đây chính là: bên tổng công ty ở nước ngoài không có cậu nên sếp rất ghê gớm, bạo lực; về chi nhánh ở trong nước, từ khi tìm cậu, sếp liền trở nên rất ngoan hiền rất nhẹ nhàng!”
An Tỷ kích động đập bàn quát: “Tô Nhã! Nói cho cậu biết, cậu có thể sỉ nhục mình không có thành tựu sự nghiệp gì, nhưng tuyệt đối không được coi thường trình độ chuyên môn của mình! Cậu đang nghi ngờ kĩ năng thu thập tin tức tình báo của mình đấy! Cậu đang trơ tráo chà đạp lên nhân cách và lòng tự trọng của mình đấy! Nói cho cậu biết chỉ cần chớp mắt nhìn qua mấy bức hình đó mình cũng có thể khẳng định chắc chắn người trong hình chính là cậu! Không những có thể nhìn ra người đó là cậu, thậm chí mình còn nhìn rõ chỗ chụp hình khi đó là sân bay nhé!”
Tôi không thể nói thêm câu gì nữa, toàn thân bị nhấn chìm trong nỗi kinh ngạc và chấn động quá lớn, tôi hóa đá!
Tôi và Ninh Hiên đã làm với nhau đủ mọi chuyện, thậm chí còn đã gạo nấu chín thành cơm, nhưng chỉ duy có chụp ảnh cùng nhau là chưa. Hồi đó ngày nào chúng tôi cũng dính chặt lấy nhau, tai áp má kề chẳng có thời gian đâu nghĩ đến chuyện đi chụp ảnh. Đến lúc chia tay mới ngỡ ngàng nhận ra cả hai chưa có với nhau một bức ảnh nào.
Nghiêm túc mà nói, thực ra chúng tôi cũng có một kiểu chụp chung. Nhưng bức ảnh đó quả thực quá éo le, nó chính là lưỡi dao đã giáng xuống, chặt phăng hạnh phúc ngọt ngào của tôi và Ninh Hiên.
Tôi hơn Ninh Hiên một chút vì còn giữ được mấy bức ảnh cố tình chụp hắn trên bờ biển trước khi chia tay.
Nhưng theo lời An Tỷ nói thì trong điện thoại của Ninh Hiên cũng có ảnh của tôi, lại là chụp ở sân bay.
Lời của An Tỷ giống như một viên đá cuội nhọn sắc, ném mạnh xuống mặt hồ tĩnh lặng trong lòng tôi, phá tan sự bình yên trong tôi và làm dâng lên những con sóng cuốn đi bất tận.
Ngày chia tay, tôi mượn cớ Ninh Hiên không chịu xóa những bức ảnh hắn chụp tôi bằng điện thoại để gây sự, nổi giận vô lý, la lối om sòm. Chính mắt tôi trông thấy chiếc điện thoại của hắn tan tành trên mặt đất. Sau đó, hai chúng tôi mỗi người một hướng, quay lưng lại với nhau, kẻ đi bên trái, người rẽ bên phải, không ai quay đầu nhìn lại, cứ vậy ngang bướng, đơn độc tiến về phía trước.
Ở giữa chỏng gọng một xác điện thoại vỡ nát.
Tôi đã tưởng rằng, khi bước đi trên con đường chia tay đó, cả tôi và Ninh Hiên đều không ai quay đầu nhìn lại.
Nhưng đến giờ phút này nghĩ lại, có lẽ tôi đã nhầm. Mình tôi tàn nhẫn lại cứ nghĩ rằng ai cũng nhẫn tâm như mình, mà sự thật lại không phải vậy. Rõ ràng Ninh Hiên không chỉ quay đầu lại, thậm chí hắn đã quay trở lại chính nơi bắt đầu con đường chia ly ấy!
Cảnh tượng lúc đó như thế nào?
Hắn dừng chân, chầm chậm quay đầu lại, nhìn theo bóng tôi đang xa dần, chờ đợi tôi cũng sẽ quay đầu lại nhìn hắn; nhưng tôi đã không làm vậy. Trước sau tôi vẫn quả quyết bước thẳng về phía trước, càng lúc càng xa, càng lúc càng mất hút. Từ đầu đến cuối, tôi không hề ngoảnh lại.
Đau lòng và thất vọng, hắn thẫn thờ trở lại nơi diễn ra cuộc chia tay của chúng tôi, một mình đứng đó trong nỗi cô quạnh, đau khổ và hối tiếc, day dứt hồi tưởng trận cãi vã.
Chắc chắn trái tim hắn đã rất đau, chắc chắn hàng lông mày của hắn đã nhíu lại rất chặt, và trong đôi mắt hắn nhất định đã đong đầy nước mắt nhưng vẫn bướng bỉnh không ch