pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vẫn Mơ Về Em

Vẫn Mơ Về Em

Tác giả: Hồng Cửu

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341995

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1995 lượt.

ng đến lúc được tiến hành. Tôi đoán chắc là tác phẩm Trái tim Trừng Hải của hắn đã hoàn thành rồi.
Đào Tử khẽ hỏi tôi: “Tô Nhã, mình có điều rất rất thầm kín giấu trong lòng lâu lắm rồi, hôm nay cậu cho mình hỏi nhé?” Tôi nói: “Không được.” Lập tức Đào Tử trở nên hùng hổ: “Khốn! Nhất định tôi phải hỏi! Cậu nói đi, có phải thời gian đến công ty đá quý kia nằm vùng, cậu mượn việc công để làm chuyện riêng, phát triển ‘tình bạn vĩ đại’ với ai ai ở đấy rồi? Sau đó chẳng may tình bạn đổ vỡ nên mới thất thểu về đây, còn mang theo một đám bọ chét nữa!”
Tôi mệt mỏi thở dài: “Trí tưởng tượng của cậu khá thật đấy!”
Đào Tử bĩu môi: “Xin người, không phải là tôi tưởng tượng giỏi đâu, là người che đậy kém quá thôi. Cậu nhìn lại cậu xem, mặt mũi xanh xao, tinh thần rệu rã, nói đến chuyện triển lãm có thể khai mạc được rồi, tất cả mọi người đều phấn chấn, riêng chỉ một mình cậu là xúc động đến nỗi rớt nước mắt kia kìa. Vì thế mình tự hỏi, tại sao khi nhắc tới triển lãm cậu lại đau lòng hơn bình thường? Sau đó cũng đại khái hiểu ra nhất định là cậu không muốn gặp người nào đó ở công ty đá quý kia. Còn nguyên nhân là vì ‘tình bạn vĩ đại’ của hai người đã đổ vỡ rồi! Mình nghĩ mãi nghĩ mãi… rốt cuộc ai là ‘người bạn vĩ đại’ của cậu đây?”
Nhìn Đào Tử nhăn mặt nhíu mày suy nghĩ tôi cảm thấy hơi rợn người, chỉ sợ nó bỗng dưng đoán ra người đó chính là Ninh Hiên.
Tôi vội vàng chen ngang: “Đừng có nói linh tinh, đang trong giờ làm việc mà cứ nói chuyện đâu đâu, cẩn thận lát nữa quản lý gọi cậu vào nói chuyện đấy!”
Đào Tử hếch mũi lên, nói: “Ối giời, giả vờ ngoan đạo là sở trường của mình, quản lý làm sao bắt được mình! Có bắt thì ông ấy cũng chỉ bắt được cậu thôi!”






Ai làm tổn thương ai?
Tôi phát hiện ra Đào Tử không chỉ có năng khiếu buôn chuyện bép xép mà miệng lưỡi nó còn có gien xui xẻo của giống quạ đen. Nó vừa nói dứt câu quản lý sẽ bắt tôi, chưa đầy năm phú sau y như rằng ông ta cho người gọi tôi vào nói chuyện thật!
Đào Tử kinh hãi trợn trừng mắt, cho hai tay lên bịt miệng lẩm bẩm: “Mẹ ơi! Tôi thành nhà tiên tri rồi!”
Cho dù tinh thần tôi đang rất sa sút, rất chán chường, rất uể oải, rất mụ mị nhưng nhìn bộ dạng lệch lạc của Đào Tử, lòng tôi không thể không dậy sóng. Khi đi ngang qua chỗ nó, tôi không nhịn nổi quát nó một câu: “Đồ bà tám đen quạ!” sau đó mặt lạnh băng đi thẳng, để lại một mình nó đang chết trân phía sau.
Đang chuẩn bị bước khỏi cửa phòng làm việc, bỗng sau lưng tôi vang lên tiếng thất thanh của Đào Tử: “Tô Nhã! Đừng tưởng cậu đang đau khổ vì mất đi ‘tình bạn vĩ đại’ mà tôi không dám chỉ ra lỗi sai của cậu nhé! Cách dùng từ vừa rồi của cậu sai bét! Phải là ‘bà tám quạ đen’ mới đúng!”
Phải rồi, không có bữa tiệc nào là không tàn. Đó là một bữa tiệc tấp nập khách khứa, có người đến cũng có kẻ đi, đi rồi lại đến, đến rồi lại đi. Con người sống cũng chỉ biết có tiễn biệt và chào đón nhau như vậy thôi. Vì thế, khi cảm thấy hạnh phúc, nhất định ta phải trân trọng từng phút từng giây vui vẻ đó, chớ để phí hoài cảnh xuân tươi đẹp, cố mà ghi tâm khắc cốt những hạnh phúc từng có ấy, có như vậy sau này khi người đó không ở bên ta nữa ta cũng có thể kiên cường sống tiếp.
Cô thư ký mới hỏi tên tuổi tôi xong không làm khó thêm gì để tôi tự đi vào.
Gõ cửa. Không nghe thấy tiếng “mời vào”. Lại gõ thêm hai lần nữa vẫn không có tiếng đáp lại.
Tôi đặt tay lên nắm cửa thử vặn. Cửa không khóa mà chỉ khép hờ.
Tôi đẩy cửa.
Sau đó, tôi bắt gặp cảnh tượng khiến bản thân hết sức kinh hoàng, bối rối, thậm chí còn cảm thấy tủi nhục khó xử.
Ninh Hiên và cô nàng Ngải Phi môn đăng hộ đối, hai người họ đang ôm nhau như chuẩn bị cho một nụ hôn!
Cảnh tượng trước mắt bỗng nhòa đi, trái tim tôi vỡ vụn thành hàng vạn mảnh, nhưng sắc mặt vẫn thản nhiên không thay đổi. Tôi điềm tĩnh mỉm cười, lịch sự nói: “Rất xin lỗi! Tôi không cố ý làm phiền! Hai người cứ tiếp tục đi, chớ mất hứng vì sự vô duyên của tôi!”
Nói xong tôi vẫn cố gắng tỏ ra bình thản, mỉm cười đóng cửa lại.
Cửa vừa đóng, nụ cười trên mặt tôi lập tức vỡ tan. Lòng tôi buồn đến không thể buồn hơn được nữa, nhưng nửa giọt nước mắt cũng không lăn ra được.
Cuối cùng tôi đã hiểu tại sao Ninh Hiên muốn đích thân tôi đến lấy tài liệu. Hắn cố ý! Hắn cố ý để tôi chứng kiến tất cả, hắn muốn làm tôi đau đớn, làm tôi nhức nhối, làm tôi buồn khổ, làm tôi hối hận! Hắn muốn tôi biết rằng, không có tôi hắn vẫn có thể sống vui vẻ phơi phới đào hoa.
Cổ họng tôi đắng chát. Vị đắng lan dần lên khoang miệng, làm tôi gần như giàn giụa nước mắt. Tôi không thể không thừa nhận, Ninh Hiên, hắn đã thành công!
Tôi rất đau đớn, rất nhức nhối, rất buồn khổ! Nhưng lại không thể hối hận. Bởi từ đầu đến cuối tôi đâu còn lựa chọn nào khác!
Tôi không nhớ sau đó mình đã quay trở lại văn phòng của Ninh Hiên nhận tài liệu từ tay hắn, nói câu chào rồi quay người bỏ đi ra sao, cũng không nhớ mình đã trở về trung tâm triển lãm, báo cáo lại công việc với quản lý thế nào.
Tôi c