Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341887
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1887 lượt.
m tôi không khỏi xúc động. Lại nghĩ tới chuyện Ninh Hiên vừa nói với tôi, hắn và Ngải Phi sắp đính hôn, lòng tôi vô cùng chua xót, vô cùng đau buồn.
Cuối cùng tất cả những cảm giác này cùng giao hòa trong lồng ngực tôi, nhân lúc lý trí tôi chưa kịp điều khiển não bộ, chúng ép tôi kích động mở miệng. Tôi gọi với theo bóng Trác Hạo: “Trác Hạo, em nghĩ kỹ rồi! Em đồng ý!”
Trác Hạo vội vàng quay lại chạy ngay đến bên tôi, ngạc nhiên, mừng rỡ ôm chầm lấy tôi, dùng sức nhấc bổng tôi lên xoay một vòng.
Hành động của anh quả thực quá bất ngờ. Bất ngờ đến nỗi tôi bật cười khanh khách, vừa cười vừa nổi hết da gà.
Tôi nhắm mắt lại, thầm nghiêm túc nhủ với lòng: như thế này cũng tốt. Hai cuộc hôn nhân riêng rẽ của tôi và Ninh Hiên có lẽ sẽ thực sự cắt đứt được những vướng mắc quấn lấy cả hai bấy lâu, hoặc sẽ thực sự giải thoát cho hai linh hồn đáng thương bị cùm chặt trong nỗi đau đớn vì tình yêu của tôi và hắn.
Yêu nhau nhưng không thể gần nhau, có lẽ từ lâu là định mệnh của hai chúng tôi.
Linh hồn đáng thương
Mấy hôm sau, Trác Hạo nói với tôi anh có một người bạn thân mới mở ảnh viện áo cưới. Anh bảo: “Bạn anh vừa nghe nói anh chuẩn bị cáo biệt độc thân, liền nhất quyết giục anh đưa em đến chỗ cậu ta chụp ảnh cưới. Cậu ta nói dù sao chúng mình cũng sắp phải chụp, chi bằng đến chỗ cậu ta chụp cho sớm. Cậu ta hứa sẽ phục vụ chúng mình dịch vụ tốt nhất lại còn miễn phí toàn bộ nữa. Chỉ có thêm một đề nghị, đó là tha thiết mong được dùng ảnh của chúng mình trưng bày trong cửa kính để làm mẫu quảng cáo!”
Tôi nghe mấy tiếng “dù sao cũng sắp phải chụp”, không khỏi có cảm giác sợ hãi bất an. Tôi nói với Trác Hạo: “Anh làm người mẫu thì hoàn toàn có thể nhưng em thì không được đâu, trông em chung chung mờ nhạt lắm, sợ sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến chất lượng hình ảnh. Hay bảo bạn anh tìm một cô người mẫu nào xinh đẹp một chút chụp chung với anh, hai người chụp xong rồi lấy ảnh đấy để trưng bày thì đẹp hơn nhiều đấy!”
Trác Hạo nghe tôi nói xong mà dở khóc dở cười. Anh nửa giận nửa buồn cười bảo tôi: “Ảnh cưới mà lại đi tìm cô dâu khác chụp hộ được à?” Tôi nghĩ cũng phải. Chợt nghĩ nếu như có thể tìm được người thay thế thì chi bằng thay luôn tôi động phòng hoa chúc gì đó cho rồi…
Trác Hạo lại nói: “Vả lại, ai bảo em không xinh đẹp? Em mà nhạt nhòa như em nói thì làm sao anh lại cam tâm tình nguyện để em trói lại thế này được?”
Tôi cũng cảm thấy mình như bị sét đánh khi nghe Tiểu Điền nhắc đến Ninh Hiên, đặc biệt lúc nó nhắc đến phản ứng của hắn, tôi có cảm giác cả trận sấm sét rền vang dội xuống đầu mình.
Nếu hắn có thể tỏ ra đoạn tình đoạn nghĩa hơn một chút, có thể tôi đã thấy đỡ hơn. Nếu hắn đối với tôi cũng giống như tôi đối với hắn, vẫn chưa thể dứt tình, thì sau này hắn cũng sẽ như tôi, cả đời không thể thấy hạnh phúc.
Tôi hi vọng biết bao hắn có thể hạnh phúc.
Bao năm qua, trái tim tôi vẫn không hề thay đổi, những lời chôn kín trong lòng tôi cũng không hề đổi thay:
Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể được hạnh phúc, Ninh Hiên, em hy vọng người đó là anh.
Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể được vui vẻ, Ninh Hiên, em hy vọng người đó là anh.
Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể yêu thêm lần nữa, Ninh Hiên, em biết người đó nhất định không phải là em.
Cả buổi chiều hôm đó, tôi ngồi một chỗ như người mất hồn, làm gì cũng không xong. Mấy người đã đến Xuyên Ngoại Xuyên lúc trưa thay phiên nhau kéo tới trước mặt tôi, ép tôi phải mở to đôi mắt nặng trĩu ra để thấy họ đáng thương nhường nào. Rồi người nào người nấy cười cợt gian xảo nói chúc mừng tôi. Tôi cố nặn một nụ cười, nói cảm ơn từng người, từng người một.
Khó khăn lắm mới được một lúc rảnh tai thì điện thoại lại bắt đầu kêu ầm lên. Tôi bỏ điện thoại ra xem ai gọi đến, màn hình hiển thị một hàng số lộn xộn rất quen thuộc, là cuộc gọi từ nước ngoài.
Ấn nút nghe xong, tôi vội nói: “Tiêu Tiêu bà bà, bà ở bển vẫn khỏe chứ ạ?”
Tiêu Tiêu ở bờ bên kia đại dương cười vang: “Tô Nhã, mình có chuyện muốn thông báo cho cậu biết! Mình sắp làm mẹ của con ông xã mình rồi! Ha ha ha!”
Tiếng cười của Tiêu Tiêu làm tôi có chút hoang mang. Tôi ngờ vực hỏi nó: “Tiêu Tiêu, chồng cậu có con riêng ở ngoài à?” Gặp phải chuyện khốn nạn thế này sao nó còn cười ha hả được như vậy? Điên rồi chắc…
Tiêu Tiêu quát: “Khốn kiếp! Ý tôi nói là tôi có bầu rồi!”
Tôi toát mồ hôi. Nhưng là toát mồ hôi thay cho Tiêu Tiêu. Chính mình đang mang bầu thì cứ nói thẳng là “sắp làm mẹ rồi” có phải dễ hiểu hơn không? Nói tiếng Anh lâu quá, từ ngữ dùng sai thứ tự quen rồi, chẳng trách tư duy logic có vấn đề.
Tôi chúc mừng nó: “Tiêu Tiêu, chúc mừng cậu!”
Tiêu Tiêu nói: “Tô Nhã, từ hôm nay ông xã mình không cho mình dùng di động nữa, anh ấy nói sợ sóng điện thoại ảnh hưởng đến em bé. Cậu biết không, trước giờ giới nghiêm toàn diện, mình vẫn bất chấp hiểm họa hôn nhân liều gọi điện về cho cậu đấy! Cảm động không? Chắc chắn