Tiền Đặt Cược Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341891
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1891 lượt.
phải cảm động! Vì thế để mình hỏi, dạo này cậu thế nào? Mình đang hỏi chuyện tình cảm đấy.”
Bà mẹ Tiêu Tiêu vĩnh viễn vẫn cứ rối rít, nhiệt thành, thẳng thắn và một phát trúng đích như thế. Tôi nói: “Chắc mình sắp kết hôn rồi, với Trác Hạo.”
Từ đầu bên kia trái đất, Tiêu Tiêu “Ờ!” lên một tiếng, rồi sau đó lại “Hả?” thêm một tiếng nữa, như thể lúc đầu còn chưa nghe thủng câu nói của tôi, đến lúc máu lên đến não rồi mới giật mình hoảng hốt.
Tiêu Tiêu “Ờ!”“Hả?” một hồi xong nói: “Sao lại là anh ta, thế còn Ninh… người đó đâu, cậu từ bỏ rồi à? Tô Nhã, chuyện này đã quyết định chắc chắn chưa?”
Tôi nói: “Quyết định rồi, ảnh cưới cũng chụp rồi.”
Tiêu Tiêu im lặng mất mấy giây, sau đó mới nói giọng rất chân tình: “Tô Nhã à, chuyện này quả thực nằm ngoài tưởng tượng của mình. Chẳng phải Ninh Hiên đã về nước rồi còn gì. Mình nghĩ các cậu sẽ có cơ hội nối lại tiền duyên cơ đấy. Nhưng không ngờ cậu vừa ra tay lại chọn ngay Trác Hạo để nhóm lại đống tro tàn. Nhưng thôi, dù cậu chọn ai đi nữa mình cũng chỉ có một mong muốn, là về sau cậu có thể sống vui vẻ, hạnh phúc! Tô Nhã, nhớ đấy, nhất định phải vui vẻ, hạnh phúc!”
Có vẻ nước mắt sắp lên tới lưng tròng, tôi liền nói: “Tiêu Tiêu, chị cảm ơn! Chị sẽ mãi giữ lời hứa ngày trước: sau này bà ngoại nuôi của con có cho mẹ nuôi một miếng bánh, nhất định mẹ nuôi sẽ cho con một miếng cháo!”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng gầm của Tiêu Tiêu: “Cút!” Liền sau đó hình như còn có tiếng cơ thể quấn quýt rồi tranh giành giằng co.
Một lúc sau, trong điện thoại vang lên giọng nói của ông xã Tiêu Tiêu: “Xin lỗi Tô Nhã, vì em bé nên từ giờ phút này tôi không cho phép cô ấy sử dụng điện thoại di động nữa!”
Tôi tỏ ra hiểu chuyện, chúc phúc cho vợ chồng nó kèm hàn huyên mấy câu rồi tắt máy.
Lặng nghĩ đến sự cưng chiều của ông xã Tiêu Tiêu dành cho nó, tôi thầm ngưỡng mộ hạnh phúc đầm ấm của hai người.
Những tháng năm về sau, có lẽ để tìm lại cảm giác hạnh phúc xuất phát từ tâm hồn này, tôi chỉ còn cách hồi tưởng ký ức của sáu năm trước đây mà thôi.
Tan sở tôi đi một mình đến ảnh viện áo cưới. Trác Hạo gọi điện bảo anh bận giải quyết một số chuyện nên về hơi muộn, không đến đón tôi được, khi nào xong việc sẽ lập tức đến thẳng đó.
Trên đường đi, không hiểu sao tâm trạng tôi hơi hoang mang xen lẫn chút bất an. Đến trước cửa ảnh viện, ngẩng đầu lên quả nhiên thấy tấm ảnh cưới to tướng chụp tôi và Trác Hạo đang được trưng bày hiên ngang phía sau khung cửa kính.
Chẳng trách Tiểu Điền nói người trong bức ảnh không giống tôi, đến bản thân tôi cũng cảm thấy không giống nữa là. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, trên đời này tìm đâu ra người nào trang điểm lên mà vẫn như không cơ chứ.
Trong ảnh, Trác Hạo phong độ ngời ngời, tướng mạo thì đẹp đẽ khỏi chê. Còn tôi miễn cưỡng lắm mới được coi là vai thon cổ nhỏ. Trác Hạo cười rất tươi. Tôi cũng cười. Nhưng không biết có ai nhận ra đằng sau nụ cười đó là một tâm hồn đáng thương từ lâu đã không biết niềm vui.
Đau thương mà sung sướng
Tôi thở dài, đẩy cửa bước vào, lấy ảnh xong liền lập tức đi ra. Không gian kín mít bên trong làm tôi cảm thấy bức bối, ngạt thở.
Tôi đứng dựa vào bức tường trước cửa ảnh viện đợi Trác Hạo. Giác quan thứ sáu của phụ nữ mách bảo tôi rằng hình như có ánh mắt từ đâu đó đang dõi theo tôi.
Thử tìm ánh mắt đó theo cảm giác, cuối cùng tôi bắt gặp Ninh Hiên.
Hắn đang đứng nơi góc phố đối diện. Mắt của tôi đã từng qua phẫu thuật nên thị lực rất ổn. Tôi thấy dưới chân hắn vứt đầy đầu lọc thuốc lá.
Tôi gắng gượng cười: “Nghe anh nói kìa, cứ như em lừa anh cưới ấy!”
Trác Hạo quay sang nhìn tôi, ánh mắt dần trở nên sâu hút. Anh bỏ tay khỏi cuốn album, chuyển sang nắm lấy tay tôi. Anh lên tiếng, giọng nói không còn trong sáng như vừa rồi nữa mà sâu lắng, hơi khan khan, gợi cảm và đầy dục vọng. Anh nhìn tôi nói: “Tô Nhã, tối nay ở lại chỗ anh được không? Đừng về nhà nữa!”
Tôi giật thót, bối rối ngẩn mặt ra nhìn anh.
Trác Hạo cúi mặt xuống thở dài, buông tay tôi ra, cầm cuốn album lên tiếp tục lật giở. Đang lật bỗng nhiên anh lại lên tiếng: “Thực ra dù có mấy tấm ảnh này rồi nhưng anh vẫn không sao cảm thấy yên tâm được. Anh sẽ không giục em nữa, em không cần để tâm chuyện đó làm gì. Đợi em nghĩ kỹ, khi nào có thể đón nhận anh thì lúc đó mình mới nhắc lại chuyện này!”
Giọng nói của anh chất chứa một nỗi niềm đìu hiu cô quạnh.
Tôi mềm lòng, nghĩ đến những chuyện anh đã làm vì tôi trong những năm qua, nghĩ tới sự quan tâm anh dành cho tôi, nghĩ tới sự bao dung của anh, nghĩ tới nỗi đau đáng ra nên dứt, nỗi khổ đáng ra nên quên, và cả những dằn vặt lẫn nhau đáng ra nên từ bỏ giữa tôi và Ninh Hiên. Trong cơn xúc động, tôi hạ quyết tâm nói với Trác Hạo: “Thế hay là, tối nay em không về nhà nữa!” Nhưng vừa dứt lời, tôi đã hối hận ngay lập tức.
Trác Hạo ngẩng phắt đầu nhìn tôi, mãi không nói năng gì, chỉ nhìn tôi thôi. Bị anh nhìn chằm chằm như vậy, tôi cũng không thể thốt nổi câu: “Thực ra em đùa th