Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341682

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1682 lượt.

xấu chị Áo Bông mãi mặc dù nó đang nợ chị Áo Bông ân tình thì có'>
“Không có, do anh ta nói…”
“Được rồi, mình không muốn biết anh ấy nói những gì, anh ấy là bạn trai mình, dù thế nào thì mình cũng rõ nhất, hôm nay mình đến nói cho cậu biết, mình đã chọn bệnh viện giúp cậu rồi, ngày mai mình sẽ đi với cậu.”
“Đi bệnh viện?”
Dương Thư Tiệp cau mày, liếc nhìn bụng Bích Vân, tỏ vẻ chê trách: “Bản thân cậu đã làm gì mà không biết à?”
“Thế nên cậu giúp tên khốn Lục Chiếm Đình giải quyết hậu quả?” – Tô Gia Áo thấy mình không lên tiếng thì sẽ bị lửa giận thiêu cháy mất.
Dương Thư Tiệp đưa tay vén tóc mai, liếc cô một cái, không hề tỏ ra ngạc nhiên khi cô xuất hiện: “Tô Gia Áo, lâu quá không gặp.”
“Quỷ mới thèm gặp cậu, tôi đến đưa Bích Vân về nhà, cậu cút về cạnh Lục Chiếm Đình, làm nhiện vụ của con qủy cái mình đi!”
“Hừ, không ngờ, cậu nói chuyện vẫn thô bỉ như thế, chẳng trách Lục Chiếm Đình nói cậu không hề thay đổi, vẫn thích dụ dỗ người khác bằng những cách quái lạ!”
“Ở đây chẳng ai muốn cặp đôi biến thái các người chú ý, Bích Vân, đi thôi!”
Cô kéo Bích Vân định bỏ đi thì bị Dương Thư Tiệp đứng lên ngăn lại: “Khoan đã, Gia Áo, nếu cậu đã đến thì phân xử giúp mình, trước nay cậu vốn chính nghĩa mà. Bích Vân cũng xem như cùng lớn lên với chúng ta, cậu ấy lén lút dụ dỗ bạn trai mình, cậu thấy có được không?”
“Kiến hôi không đục trứng lành, cậu cũng nói rồi đấy, cũng biết bạn trai mình là loại gì, nếu Bích Vân ngốc nghếch thì tôi sẽ chỉ dạy, bố mẹ nó sẽ chỉ dạy, không đến lượt cậu.”
“Thế à? Mình thì thấy chuyện này nghĩ xuôi nghĩ ngược thế nào cũng không đến lượt người lo chuyện thiên hạ như cậu đâu. Tô Gia Áo, mình là bạn gái Chiếm Đình, giờ trong bụng cô ta có con của anh ấy, Chiếm Đình bảo mình đưa cô ta đi phá thai, xin hỏi cậu có tư cách gì mà nhúng tay vào?”
“Bích Vân không có con với anh ta, bảo anh ta nằm mơ đi, loại như anh ta cả đời này chỉ có đoạt tử tuyệt tôn!”
Nghe vậy hàng lông mày Dương Thư Tiệp giãn ra, khoé môi nhếch lên: “Hừ, mình đã bảo với Chiếm Đình, đó là thủ đoạn đê tiện mà loại nữ sinh như các cậu thích dùng, tưởng cách đó sẽ trói buộc được đàn ông. Thấy người ta không chịu chia tay thì mới nói thật, đúng là hạ lưu!”
“Cậu…”
“Mình nói sai à? Ồ, nhân đây mình cũng báo cho cậu, Bích Vân, tại sao Chiếm Đình lại đến tìm cạu? Vì mình không ngu như cậu, tuỳ tiện trao thân cho đàn ông, có điều, đàn ông mà, thế nào chẳng có lúc hư hỏng, đặc biệt là những người như Chiếm Đình, đẹp trai lại có tiền, cho dù không tìm cũng có người sán lại gần, vậy nên Chiếm Đình chỉ đùa vui với cậu thôi. Hai bên cha mẹ đã đồng ý chyện giữa mình và Chiếm Đình, nên dù anh ấy có chơi bời thế nào, cuối cùng vẫn về với mình. Hiểu chưa? Đò ngốc.”
Tiếng nấc nghẹn nho nhỏ của Bích Vân vang lên phía sau Tô Gia Áo, nắm chặt tay bạn mình, cô thấy bản thân quá tệ hại. Lúc này cho dù nói gì thì Bích Vân cũng sẽ chịu thua thiệt, cô còn ở đây cãi nhau với Dương Thư Tiệp làm quái gì, càng cãi càng đuối lý, bây giờ chỉ có cách giữ khoảng cách với cặp đôi biến thái đó mới an toàn nhất. Cô nén cơn giận, kéo Bích Vân ra ngoài, sau lưng vẫn vọng đến tiếng nói mát mẻ của Dương Thư Tiệp:
“Tô Gia Áo, mình khuyên cậu một câu, với cá tính quá xem trọng bạn bè, lo chuyện thiên hạ, sớm muộn gì cũng khiến cậu thiệt thòi thôi, thật kỳ lạ là lại có người đàn ông nào chịu nổi cá tính thô lỗ của cậu. Ồ… đúng rồi, Chiếm Đình bảo mình nói với cậu, chuẩn bị thôi học đi, lần này anh ấy sẽ không tha đâu.”
Cô nắm chặt tay, chỉ muốn đấm vào gương mặt ngạo nghễ của Dương Thư Tiệp. Thứ gọi là con nhà trí thức, chẳng hiểu cô ta đã đọc sách kiểu gì. Nhưng Bích Vân khóc đến co rúm người khiến cô không nỡ làm bạn mình đau khổ thêm, nên kìm nén cơn điên muốn đánh người, quay người lại mở cửa bỏ đi.
“Rầm!”
Dương Thư Tiệp chẳng mảy may chú ý đến tiếng sập cửa nặng nề ấy, quay đầu tiếp tục uống cà phê, lật vài trang sách rồi gọi phục vụ đến tính tiền, sau đó khoác chiếc túi đắt tiền, đẩy cửa rời đi, đưa tay vẫy vẫy một chiếc taxi đến bệnh viên, cô phải đến bệnh viện thăm gã bạn trai vì lăng nhăng mà bị một trận đòn nên thân.
Biết Lục Chiếm Đình rất lăng nhăng, chơi bời quá đáng, tuy rất giận nhưng cô không muốn tỏ ra là một mụ đàn bà ghen tuông, đó không phải khí chất của cô, cô có cách khiến đàn ông ngoan ngoãn quay về bên cạnh mình.
Cô quá rõ đàn ông cần một “chính cung hoàng hậu” thế nào, tam tòng tứ đức, ngoan hiền biế nghe lời, đều có thể khiến đàn ông sau khi trêu hoa ghẹo nguyệt rồi lại can tâm tình nguyện quay về. Trước khi có sự lựa chọn tốt hơn thì cô đồng ý buông lỏng cho Lục Chiếm Đình.
Xuống xe rồi, cô thuận tay mua một hộp canh ở cửa hàng nào đó, chẳng cần biết là canh gì, chỉ cần phải đựng trong âu sứ là được, làm ra vẻ cô tự nấu rồi xách nó vào phòng bệnh.
Có ngon hay không cũng mặc kệ, cô ta có thể nói là do mình nấu.
Đàn ông rất ưa chiêu này, đó là khi phụ nữ xuống bếp vì anh ta.
Cô xách hộp canh sền sệt dầu mỡ đi trong hành lang bệnh viện, bỗng ngửi thấy mùi hương hoa cú