Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341690

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1690 lượt.

ưởng là để bí mật cưa đổ em trai hiệu trưởng?”
“Không phải, không phải, tớ nghe nói hình như vì cậu ta đánh nhau ngoài trường nên bị phạt, từ lớp chọn chuyển sang lớp chúng ta.”
“Hả? Công tử của Chủ tịch trường bị phạt giáng lớp? Đùa à? Lúc này thì phải phát huy tác dụng của việc là con ông cháu cha, tìm người đỡ tội hộ chứ.”
“Hiệu trưởng có cần đại nghĩa diệt thân thế không? Em trai mình mà cũng phạt?”
“Nghe nói hiệu trưởng trường ta đã tìm kẻ thế tội, có điều Tiêu thiếu gia hình như không vừa mắt người ta, lại lao đến bệnh viện đập cho tên kia một trận nữa, còn ép người ta khai thật là chính mình đã làm chuyện đó nữa.”
“Woa, có cần man thế không? Nếu người được cậu ta cứu mà là con gái thì chắc sẽ mê đắm cậu ta chết mất. Này, Áo Bông, sao cậu đỏ mặt đến mức như sắp ngất đi thế hả?”
Thày chủ nhiệm đằng hắng một tiếng, cắt ngang những lời bàn tán xì xầm, nhìn quý công tử kia một cách e dè, đồng phục chẳng bao giờ cài hết nút và thắt cà vạt kia xem ra rất hợp lớp cá biệt, nhưng cậu bé này cũng dễ bảo, thành tích học tập luôn đứng ở những thứ hạng đầu, có thần kinh hay không mà chạy đến doạ dẫm anh trai mình bắt chuyển lớp chứ? Việc không liên quan đến mình thì nên đứng xa mà quan sát vậy. Thầy chủ nhiệm lắc đầu, nghiêm túc nói: “À ờ… em Tiêu, em tự giới thiệu đi!”
“Tiêu Yêu Cảnh!”, anh hờ hững nói tên mình.
“Ủa… hết rồi à?” Vị thiếu gia này không biết cậu ta nổi tiếng đến mức nào ư? Ai mà không biết tên cậu ta chứ!
“Thế thì sao?” Anh nóng nảy đút tay vào túi quần, đi đến hàng ghế cuối cùng, ngạo nghễ gõ gõ bàn ai kia: “Này!”.
“Ồ?”
“Ồ cái gì mà ồ, hẹn hò xong một lần cũng chả gọi điện thoại là ý gì? Chơi anh à?”
“Ai bảo anh thấy em rồi chạy mất làm gì.” Tuy không thể để đàn ông đơn phương chủ động, nhưng ai bảo anh cứ tỏ vẻ kỳ quặc cơ chứ.
“Đó là vì… mà thôi.” Anh lắc đầu, không muốn nhắc đến chuyện mất mặt hôm ấy, “Thế thì… tan học xong đợi anh ở cổng trường”.
“Hả?”
“Em trợn mắt nhìn anh thế để làm gì, bạn anh muốn làm quen với em, không được à?”
“Anh muốn đưa em đi gặp bạn anh?”
“Vớ vẩn! Em không theo sát anh, không sợ anh chạy mất à?” Muốn làm tâm giao thì phải theo sát chứ, mới được một nửa đã chơi trò thả dây diều, lúc kéo căng lúc thả lỏng, hừ, đồ áo bông rách không chuyên nghiệp.
“Cho tôi ngắt lời một chút, em Tiêu à, bây giờ tôi muốn em tự giới thiệu chứ không cần em tỏ tình, có phải em nên quay lại bục giảng thì hay hơn không?” Thầy chủ nhiệm chen vào vẻ khó xử, ông chỉ muốn làm tròn trách nhiệm của mình, sau đó tức tốc về văn phòng uống trà, thời gian còn lại để họ tự tâm sự với nhau, tỏ tình, ôm hôn, ông đều có thể mắt nhắm mắt mở mà cho qua.
Cả lớp giật mình bừng tỉnh vì câu đùa của thầy chủ nhiệm, cười ồ lên, tiếng cười đùa không dứt vang ra khỏi lớp Kinh tế 2, đến cả Quý Thuần Khanh và Tiêu Yêu Diệp đứng ngoài hành lang cũng nghe rõ mồn một.
Người trước mặt lạnh băng, nhìn vị hiệu trưởng đại nhân cười rất gian xảo bằng ánh mắt như đang nhìn chó chạy rông ngoài đường: “Tên yêu tinh kia tại sao lại xuất hiện trong lớp thê quân tôi?”
“Đó là hình phạt, vì tội đánh nhau í mà.”
“Cậu nghĩ đó là trừng phạt à?” Anh chỉ vào lớp học đnag cười đùa, cười nhạt, sao anh không cảm thấy tên tiểu yêu tinh kia bị trừng phạt, mà ngược lại là chính anh đang bị trừng phạt thì đúng hơn.
“Cũng đâu thể trách tôi, chẳng phải hôm qua lúc tan học chúng ta đi hò hẹn, tiện thể bàn chuyện đuổi học trò Tô Gia Áo hay sao…”
“Xin cậu chú ý ngôn từ, cậu đã lấy chuyện đuổi học thê quân ra để cưỡng ép tôi phải ở cạnh cậu hơn một tiếng đồng hồ.”
“Chỉ có một tiếng hai mươi tư phút và tám giây thôi mà, sao cậu còn so đo tính toán?”
“Nếu có thể, tốt nhất cậu đừng bám theo tôi một giây nào cả.” Từ khi tên biến thái này lừa anh về nhà, hại anh diễn nhầm vở kịch dâu hiền gặp mẹ chồng, còn to gan bày tỏ ý nghĩ lệch lạc về anh, cảm thán vì sao anh không phải là cô nàng yểu điệu thục nữ thì anh đã quyết định liệt tên biến thái này vào danh sách cấm tiệt lai vãng, nếu không thì gặp lần nào đánh lần ấy.
“Nhưng hai chúng ta có duyên phận mà, còn bị thằng nhóc kia chộp ngay cảnh hò hẹn, tôi cũng không phải tuỳ tiện, là do tên nhóc kia dùng tấm ảnh để uy hiếp, tôi mới…” Thông báo xong chuyện công tử nhà họ Lục bắt nạt Áo Bông Nhỏ, ai ngờ em trai anh ta nổi trận lôi đình, anh ta mới biết hôm ấy người đánh Lục Chiếm Đình đến mức phải lết vào bệnh viện lại là em trai mình, kết quả tên đó không dám chọc nhận nhà họ Tiêu, nên tìm Áo Bông để trút giận.
Tiêu Yêu Diệp rất yêu quý cậu em nên muốn tìm ai đó gánh tội thay, nhưng lại khiến Quý Thuần Khanh xông ra đóng vai anh hùng, người bị Thuần Khanh doạ chết khiếp, còn sống đã là may, sao dám cả gan hãm hại thê quân của cậu ấy nữa. Nhưng con ngựa chứng Tiêu Yêu Cảnh hoàn toàn không có thời gian nghe giải thích, lẳng lặng xông vào bệnh viện xử lý tên Lục Chiếm Đình kia để hắn lại nằm thêm một thời gian nữa, khiến hắn ta phải khai thật mọi điều, còn lấy tội chứng boy – boy hẹn hò để ép, hại thân làm hiệu trưởng như anh cũng k