XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341737

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1737 lượt.

u không bắt đầu từ chân tình thì sẽ bị trừ điểm ngay, thậm chí còn trở về con số không.
“…”
“Năm nghìn tệ, thì ra không phải giá của anh, mà là của tôi, đúng không?”
Sự suy đoán của cô khiến anh sững sờ, ngước lên nhìn cô, ánh mắt thoáng đau thương.
“Anh nhìn tôi thế để làm gì? Tôi nói sai à? Các anh là thứ khốn kiếp chỉ biết chơi đùa với con gái!”
Thì ra… cô chỉ nghĩ anh như thế, sự thoả hiệp và chịu đựng của anh không đáng một xu nào trong mắt cô.
Trước mặt anh ruột, anh che chở cô; trước mặt bạn bè, anh bảo vệ cô; cô không thích mùi thuốc, anh không hút; cô không thích cô gái khác, anh không đụng đến. Cho dù anh quan tâm hết mức cũng bằng thừa, cô không nhìn thấy cũng không cảm nhận được, mọi điều anh làm đều là vì đánh cược, cô nghĩ anh là kẻ vì năm nghìn tệ mà bán rẻ và sỉ nhục mình.
Anh quay đi không muốn nói nhiều, dù sao với anh, cô chỉ biết đề phòng, không muốn cho anh đến gần. Là do anh tự làm những trò chán ngắt vớ vẩn, rút hết ruột gan ra. Trong đầu đã quyết định sẽ mặc kệ, nhưng khi cô quay người bỏ đi, bất giác anh lại kéo cô về, áp chặt vào lồng ngực mình, lần cuối thoả hiệp, anh hỏi cô:
“Đừng cãi nhau với anh nữa có được không? Em tin anh một lần…”
Chỉ một lần thôi, sau này anh sẽ rất ngoan ngoãn, rất biết điều, không chơi những trò tẻ nhạt kia nữa, sẽ cẩn thận đặt cô vào trái tim.
“Anh cút ra! Tại sao tôi phải tin anh? Anh tưởng tôi ngu ngốc, bị anh lừa hết lần này đến lần khác hả?” Giọng anh dịu dàng tràn ngập vẻ dỗ dành, nhưng cô không có hứng để bị mắc lừa lần nữa.
Cô vùng vẫy, muốn lao ra ngoài.
“Anh muốn thắng đến thế à? Được thôi, tôi đứng đây để anh đá đi đấy được chưa? Có cần tôi ra ngoài nói với mọi người, Tô Gia Áo tôi đã bị Tiêu thiếu gia anh đá rồi, đá một cách thảm hại không đứng lên nổi không?”
“…”
Cuối cùng, cô vận sức thật mạnh, cũng có thể là do anh hơi buông tay, cô thoát ra, quay đầu chạy mất.
Bạch Tiếu Diệp vừa về nhà đã lại ra ngoài ngay, chỉ vì có một tên nào đó gọi điện đến, lảm nhảm rằng đã đến lúc cô phải trả món nợ ân tình gì gì đó, mau đến an ủi người thất tình, đàn ông xấu xa khốn kiếp đi chết đi, cũng muốn học cách bỏ lại khăn tay để báo thù.
Bạch Tiếu Diệp vừa nghe đã biết cô nàng kia uống say rồi, vội vàng đi giày chạy đến quán bar đã hẹn, vừa vào đã thấy một đám con gái đang uống say bí tỉ.
Tô Gia Áo quả nhiên không bình thường, khi thất tình cũng vô cùng hào sảng, gọi tất cả chị em trong lớp đến quán bar, cô vẫn chưa kịp an ủi nỗi đau thất tình của chính mình, lẽ nào phải lên cơn điên với đám bạn? Bạch Tiếu Diệp ảo não vỗ vỗ đầu, tìm ra kẻ gây hoạ trong đám “thi thể” kia, vỗ vào mặt cô nàng, phớt lờ sự thất tình của bạn mình mà nghĩ đến vấn đề nghiêm trọng hơn: “Này! Cậu có mang đủ tiền không đấy, sao lại uống nhiều như thế, thất tình thì thất tình, đừng kém cỏi như vậy, không tiền nên gọi tớ ra trấn lột chứ gì!”
“Ủa? Tiền? Tiền gì cơ?” Cô nàng uống say ngước gương mặt đỏ hồng lên, làu bàu: “Đừng nhắc đến tiền với tớ. Tiếu Diệp, cậu có biết không, tớ chỉ đáng giá năm nghìn tệ, chỉ năm nghìn tệ mà thôi! Ha ha ha, nên tớ quyết định bỏ ra năm nghìn tệ để khao cả nhà uống rượu!”.
“… Đầu óc cậu lú lẫn hả? Trong ví cậu chỉ có năm mươi tám tệ sáu xu! Năm nghìn cái đầu cậu!”
“Á? Thật à? Ha ha ha.”
“…” Cô có kể chuyện tiếu lâm đâu, cười cái khỉ gì mà cười.
Ngượng ngùng cười với bảo vệ quán bar, Bạch Tiếu Diệp không dám hỏi xem đám con gái điên loạn kia đã tiêu mất bao nhiêu rồi, cô đảo mắt, lấy di động gọi về nhà Tô Gia Áo.
“A lô, xin hỏi cô tìm ai?”
Một giọng nói trong sáng, điềm đạm vang lên.
“Thầy Quý! Cứu với! Thê quân nhà thầy uống rượu trong quán bar không có tiền trả đây này!”
Sự im lặng trong phút chốc toát lên vẻ do dự đấu tranh, sau khi chiến đấu giữa hai luồng suy nghĩ “cho cô ấy chết, bắt đi rửa bát để được một bài học” và “đón về nhà để giáo dục”, đầu dây bên kia vang lên tiếng ném điện thoại “cách” một cái làm Bạch Tiếu Diệp giật bắn mình. Tiếp theo là một tràng tiếng động, và sau đó điện thoại lại vang lên tiếng đàn ông ho một cách kỳ cục, rồi mới khẽ hỏi: “Quán bar nào?”
“… Chắc không phải thầy chạy ra ngoài rồi mới phát hiện là em chưa nói địa chỉ đấy chứ?”
“Bạn Bach, muốn bị tôi cho thi rớt à?”
“…”
Ngoan ngoãn khai địa chỉ xong, Bạch Tiếu Diệp chăm lo cho đám con gái đang say tuý luý kia, đợi ví tiền của thầy Quý đến cứu mạng.
Khi đến nơi, mùi rượu nồng nặc trong không khí khiến Quý Thuần Khanh cau mày, anh đưa tay kéo thê quân ra khỏi đám con gái kia, nhấc lên, định bốn mắt nhìn nhau với con mèo quá tự do tự tại này, xem cô nàng có biết ngượng ngùng, hổ thẹn hay không. Dám ngoại tình với tên tiểu yêu tinh kia, nửa đêm nửa hôm uống rượu chẳng nhớ nhà mình ở đâu, trong quy tắc của tộc, phụ nữ có phong lưu, anh cũng phải nhắm mắt cho qua, nhưng phong cách của cô thực sự cách chuyện phong lưu quá xa, mà rất giống hạ lưu vô sỉ.
Mèo cái uống say chỉ biết lảm nhảm: “Rượu đâu, tôi chưa say, tôi muốn uống, tôi có năm nghìn tệ mà!”. Anh thấy cô hoàn toàn không nhậ