Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài
Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341729
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1729 lượt.
trở lại, Lục Chiếm Đình ngậm điếu thuốc lá, cười rất kỳ dị, thì ra là thế! Chẳng trách Tiêu Yêu Cảnh lại chịu ra mặt vì con bé đó, thì ra là đánh cược, hừ, hại hắn nằm trong bệnh viện cả nửa tháng, còn bị tên quái lạ kia uy hiếp, đến Dương Thư Tiệp gần đây hình như cũng thấy chướng mắt với hắn. Hừ, không thể cho qua thế được!
Áo – bông – rách bị “đá” lần hai
Bị Bạch Tiếu Diệp đuổi đi, Tô Gia Áo cố gồng mình quay về quán bar Snow Mania, trong lòng đang tính xem làm sao đối diện với Tiêu Yêu Cảnh và đám bạn bè bị cô đắc tội của anh.
Cô thầm than cho khí phách kiên cường đơn thân độc mã xông vào hang hùm miệng sói của mình, nhưng lại lo lắng liệu anh có đứng về phía mình, hay để mặc cho đám bạn ném thẳng người luôn phá hoại chuyện tốt đẹp của họ là cô xuống lầu. Sợ quá, có trở thành tin “hot” trên báo sáng mai không?
Nghĩ đến đó không kìm được run lên vì sợ, cô cúi gằm mặt đi tiếp, bỗng có một người đi ngược chiều đâm sầm vào cô, tâm trạng đang bực bội nên cô định nổi điên nhưng khi ngước lên lại phát hiện ra người đó chính là Lục Chiếm Đình.
Tâm trạng càng bực bội, cô quay đi định không chào hỏi, phủi phủi vai như sợ bẩn, ngẩng cao đầu tiếp tục bỏ đi.
Thấy cô định đi, Lục Chiếm Đình không can tâm, lên tiếng tiếp: “Có điều nghĩ lại cũng đúng, cậu chàng Tiêu Yêu Cảnh đó thật ác quá, có lẽ gần đây chán quá nên lấy cô ra làm trò đùa cho vui. Nhưng tôi thấy cô và Tiêu Yêu Cảnh chơi cũng khá vui đấy chứ, chắc cô không ngu dại đến nỗi thật lòng nhỉ?”.
Bước chân hơi khựng lại, cô cắn chặt môi không nghĩ đến quá khứ của họ, đổi áo cưa gái, anh đã quen; chuyện Viên Tâm, anh nói, đùa cho vui thôi; một chân đạp hai thuyền, đối với họ là chuyện thường ngày như ở huyện.
Họ chính là thế, chơi bời đùa cợt, không biết nghiêm túc, cũng chẳng nương tình, chỉ tính toán và bảo vệ lẫn nhau, gíup bạn bè che giấu, sau đó giương mắt nhìn con gái mất mặt, thực ra họ cũng chẳng tốt hơn Lục Chiếm Đình là bao, tại sao cô cứ cố biện bạch cho anh.
Cược cưa đổ người ta, sau đó đá đi… Thật giống phương cách khốn kiếp của Tiêu Yêu Cảnh, nhưng cô lại chọn tin an.
Tin rằng cô là người duy nhất không bị anh đùa cợt.
“Này, cô đi đâu đấy?” Lục Chiếm Đình thấy cô phớt lờ mình thì bắt đầu thấy vô vị, nhìn theo cô với vẻ khoái chí.
Tiêu Yêu Cảnh vắt chân ngồi bên cửa sổ, ngón tay đặt hờ lên môi, dấu răng cô để lại khiến anh thấy đau nhói, nhưng lại không tìm thấy lý do để đi tìm cô.
Mọi người nhìn anh bằng ánh mắt kỳ quái, anh cũng thừa nhận mình đã thoả hiệp không ít vì cô gái đó, nhưng giờ anh không muốn tiếp tục thoả hiệp nữa, như thế thật không giống anh chút nào.
Đã hứa sẽ không cãi nhau với anh vì người khác, cô không làm được; đã hứa sẽ đón nhận bạn bè của anh, cô cũng không làm được.
Dường như cô kiêu ngạo vì được chiều chuộng, hưởng thụ sự thoả hiệp của anh mà hoàn toàn không thay đổi, chỉ biết phớt lờ nỗi đau của anh.
Với phụ nữ, anh gần như không tính toán được mất, nhưng ở bên cô, anh lại phát hiện ra mình rất thích tính toán. Anh chấp nhận bạn bè cô, còn cô thì không, anh cắt đứt liên lạc với những cô gái khác, vậy mà cô vẫn không hề giải thích chuyện với ông thầy kia là như thế nào.
Giống như bây giờ, anh ngồi đây đợi cô quay lại, nhưng cô không hề nghĩ đến anh bị bỏ rơi sẽ thấy hụt hẫng như thế nào, chỉ biết đưa bạn bè về nhà. Trò quái gì thế, tại sao anh phải khiến mình ra nông nỗi này?
Một điếu thuốc đưa đến trước mặt anh, anh quay lại, là Kìều Khâm!
Anh ta dựa vào tường châm lửa, phả ra một làn khói, dụ dỗ: “Hút không? Cậu còn định nhịn bao lâu? Cô gái cậu muốn hôn đã chạy mất rồi”.
Anh lạnh lùng liếc nhìn, đẩy ra một cách chán ghét, hậm hực nói: “Tiền tôi có thể trả cậu xem như thua cuộc, nhưng chuyện đánh cược thì xem như không có.”
“Đàn ông tất nhiên nói phải giữ lời, tuy bạn gái cậu không hợp tác, nhưng dù sao tôi cũng cám ơn cậu đã giải vây, cá cược cũng được, kính trà cũng được, tôi quên hết. Nhưng… cậu định dỗ bạn gái thế nào? Xem ra cô nàng giận lắm.”
“Lo cho thân cậu đi.” Anh liếc chiếc khăn tay Bạch Tiếu Diệp để lại mà Kìều Khâm đang cầm, không muốn nói nhiều, quay ra nhìn ngoài cửa sổ.
Kìều Khâm cười, đang định nhét khăn tay vào túi áo thì nghe Tiểu Phi bên ngoài la hét:
“Ủa? Cô nàng tạt rượu còn quay lại làm gì? Đứng ngoài cửa nghe trộm hả?”
Trong tích tắc, toàn thân Tiêu Yêu Cảnh gần như tê liệt, anh nắm chặt tay cúi xuống, không dám đứng lên đẩy cửa ra gặp cô, chỉ vì không chắc cô đã nghe được họ nói những gì.
Anh không dám ra, cô cũng không chịu vào, một lúc lâu như vậy rồi Kìều Khâm không chịu nổi, mở cửa phòng. Chỉ nhìn thoáng qua, anh đã chắc chắn chuyện mình không muốn cô biết nhất đã bị cô vạch trần một cách thảm hại.
Cô ngần ngừ một lúc rồi cuối cùng cũng bước vào, khẽ hỏi anh: “Lấy tôi ra đánh cược vui lắm hả, Tiêu thiếu gia?”
Anh lặng thinh, tình hình hiện nay anh không biết phải xử lý thế nào, muốn giải thích cũng không biết nên nói ra sao. Tình yêu nế