XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341738

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1738 lượt.

br>“Em đừng tiến gần mãi thế, anh…”
A a a a, dừng ngay, dừng ngay, đừng nói nữa, tối qua cô đã điên nên mới nghĩ rằng anh tự nguyện hiến dâng thân mình để cô giải toả áp lực. Chỉ vì tích tụ nỗi oán hờn lũ đàn ông xấu xa, mà cô đã lấy anh ra để xả stress, cô đúng là đồ khốn! Tại tối qua thấy dáng vẻ anh nghiêng người, nghiêng mặt, hiến dâng đôi môi… quá gợi cảm, khiến cô bắt buộc phải đưa lưỡi ra nếm thử và cả mùi thơm ngọt ngào toả ra từ làn da anh. Sau khi bị khiêu khích, mùi thơm ấy càng đậm hơn, có phải đó là mùi vị “động dục” trong truyền thuyết không? Động dục thuần khiết… Dừng, dừng, dừng, không được nghĩ lại chuyện đêm qua nữa.
Chưa kịp nghĩ đến tương lai, tình cảm, trách nhiệm, phản ứng đầu tiên của Tô Gia Áo là, năm mươi tám tệ sáu xu trong túi áo cô không đủ trả tiền phòng!
Đã huỷ diệt thanh bạch gìn giữ suốt hai lăm năm của người ta rồi, chẳng lẽ bắt người ta trả tiền phòng nữa? Phong độ cuối cùng của kẻ bạc tình, cô vẫn có mà.
Cô giở chăn ra chuẩn bị xuống giường thì phát hiện một cánh tay đang choàng ngang eo mình một cách bướng bỉnh, giữ chặt cô lại, cô quay sang nhìn – anh nằm nghiêng, khuôn mặt hướng về cô, lồng ngực phập phồng, lông mày rậm và hàng mi cong vút, mái tóc mềm mại đen nhánh xoã trên gối, thỉnh thoảng còn chép môi, đầy quyến rũ.
Có lẽ bị dồn đến mép giường, sợ bị ngã xuống nên mới bám cô chặt đến thế, cô e dè đẩy tay anh ra, nhưng vừa buông tay lại sợ anh ngã xuống thật, đành ôm anh kéo vào trong, không muốn anh ngủ với dáng vẻ thê thảm, đáng thương như vậy nữa, nhưng vừa cử động mạnh thì chiếc vòng như chiếc còng trên tay đã tự động rơi ra.
Cô ngẩn người một lúc lâu rồi mới chấp nhận sự thật rằng: không cần ôm anh rồi mới được ôm kẻ khác, không cần hôn anh mới được hôn kẻ khác, không cần… Nhưng trong lúc này cái kẻ khác ấy đã biến mất, hừ, thật mỉa mai…
Tuy đêm qua uống say làm càn, cô không nghĩ đến chuyện có thể tháo được chiếc vòng phượng, chỉ muốn tìm người chạm vào mình để được an ủi, giải toả, có điều tháo chiếc còng này ra vẫn cảm thấy một niềm vui bất ngờ nho nhỏ.
Cô không sợ anh tỉnh dậy sẽ bắt mình chịu trách nhiệm, đạo nghĩa của cô là trả tiền phòng, rồi dạy dỗ người đàn ông trong đầu toàn quy tắc tộc Đông Nữ, vô cùng xem trọng thanh bạch này thế nào gọi là “chịu chơi”.
“Này! Tiếu Diệp, tớ Áo Bông đây, bây giờ tớ đang trên đường đến nhà cậu… Ủa, sao cậu biết là tớ đau nhức toàn thân? Ủa, sao cậu biết tớ muốn mượn tiền câu? Ủa, sao cậu biết là tiền qua đêm? Ủa, sao cậu biết là lần đầu của anh ấy? Ủa, sao cậu biết là tớ không muốn chịu trách nhiệm? Đồ quỷ, cậu có cần bộc lộ đời tư của tớ một cách không thương tiếc như thế không hả?
“Cộc cộc!”
Tiếng gõ cửa vang lên, cửa mở, mùi hương còn lại sau trận mây mưa bay ra, phả vào mặt Tiêu Yêu Diệp đang nửa cười nửa không. Anh ta nhìn người ra mở cửa, hừ khẽ giọng chua xót:
“Cô nàng ăn sạch sẽ rồi bỏ cậu lại không chút gì trên người, mà cậu cũng không phát hiện ra?”
“…”
Quý Thuần Khanh im lặng nhưng vẻ cam chịu tức tối giữa hai hàng lông mày thì ai cũng thấy rõ, anh quay người vào phòng vệ sinh, cài lại cổ áo sơ mi, nhưng vẫn có một nửa vết bầm đỏ không che được, tố cáo đêm qua anh đã làm những gì.
“Cậu và em tôi hẹn nhau trước à? Hai người cùng cho tôi bài học. Đêm qua nó cũng kéo tôi đi uống rượu, hút thuốc, hành hạ cả đêm, mới sáng sớm lại đến cậu bị cô nàng kia bỏ rơi tại khách sạn không tiền trả, hai người chơi trò thần giao cách cảm hả?”
“Để tiền lại rồi cút đi, mai tôi trả.” Anh đáp ngắn gọn, nghiêng đầu, quan sát cổ mình trong gương. Nhưng tư thế gợi cảm đó khiến Tiêu Yêu Diệp dựa vào cửa huýt sáo một tiếng: “Tôi rất tò mò là tên khốn mù mắt nào đã ăn sạch cậu rồi bỏ cậu lại nhỉ”. Quý Thuần Khanh sau khi bị ăn sạch toát lên vẻ quyến rũ vô cùng, chỉ khiến người ta càng say mê.
“…” Anh dựa vào bồn rửa mặt, ngón tay thon dài xoay xoay chiếc vòng bị người ta ném lại, nói thật là câu hỏi này, anh cũng chẳng thể hiểu nổi.
“… Chắc không phải do… lần đầu nên kỹ thuật cậu quá kém chứ? Lần đầu của đàn ông biểu hiện đều rất ngu ngốc, đến em trai tôi nó cũng…” Câu nói đùa vu vơ của Tiêu Yêu Diệp lại khiến Quý Thuần Khanh sững người như bị sét đánh, còn chuyện tiếp theo của tiểu yêu tinh kia thế nào thì anh không có hứng nghe, [*Vanila: Nhưng màk e muốn nghe... >"< Lần đầu tiên của Tiêu thiếu gia *hắc hắc*\''> trong đầu chỉ hồi tưởng lại thái độ của cô đêm qua.
Rốt cuộc biểu hiện của anh quá kém ở đâu mà khiến cô chẳng buồn chào hỏi đã bỏ đi?
Thấy vẻ mặt anh từ sững sờ chuyển sang trạng thái hồi tưởng thoả mãn, khoé môi Tiêu Yêu Diệp giật giật: “Nhưng với tính cách nham hiểm của mình thì chắc cậu đã gài bẫy cô nàng?”
Quý Thuần Khanh liếc nhìn anh ta, trầm tư không phản đối.
“Bình thường rất xem trọng thanh bạch, bây giờ đến chiêu đó cũng dùng rồi, xem ra cậu thật sự đã tính toán rất kỹ lưỡng. Sợ em trai tôi cướp đi à?” Tiêu Yêu Diệp ngáp một cái nhưng vẫn không kém phần hào hứng: “Vậy tiếp theo? Ép cô nàng chịu trách nhiệm, đúng không? Với tính cách ngây thơ của người