Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341728

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1728 lượt.

chắc? Con muốn có mẹ kế à?”
“Không phải thế, ý con là bố…” Cô chưa nói xong đã bị mẹ kéo vào phòng, lôi đến trước mặt bố cô, hoàn toàn không để ý cổ tay cô đã trống không.
“Mẹ và bố, con chọn đi, dù sao cũng sắp ly hôn rồi.”
“Mẹ, con…”
“Con đã hai mươi tuổi, có quyền tự chủ rồi, tự lập cũng được, nhớ những lời mẹ dặn, đàn ông chẳng tên nào đáng tin, không thể tin được, cái gì mà nữ tôn nam ti, đúng là chó chết!”
Ông Tô sững người, quẳng đồ xuống đứng phắt dậy: “Cô nói đủ chưa! Đã nói là sự việc không như cô nghĩ, tôi chỉ cho người ta mượn tiền xoay vòng vốn, sao cô lại ngang ngược như vậy, hoàn toàn không nghe ai giải thích!”
“Anh dám bảo tôi ngang ngược?”
“Không ngang ngược thì là gì? Tôi không nói gì không có nghĩa là tôi sợ cô, để cô bắt nạt.”
“Anh… anh… anh…”
Bà Tô lắp bắp, Tô Gia Áo đờ người, cô thề là mấy năm nay, lần đầu tiên mới nghe thấy bố nói nhiều như thế. Người bố bị cô cho là nhu nhược đệ nhất ấy, lại dám ra mặt ư?
“Tôi là thằng đàn ông, tiền của tôi tôi muốn làm gì thì làm, không được hả? Tôi mới là người muốn nói, tôi chịu đủ rồi, nữ tôn nam ti chó chết, quy tắc của tộc các người cút đi!”
Nói xong, ông Tô túm lấy chiếc áo khoác bị cắt te tua tơi tả dưới đất lên, sập cửa bỏ đi, đụng ngay Quý Thuần Khanh vừa từ trường về. Anh hoang mang nhìn hai mẹ con đang đứng giữa nhà, há hốc mồm với vẻ không tin được, định hỏi có chuyện gì thì đã bị nhạc phụ túm tay kéo đi, sau đó chạm ngay vào đôi mắt rực lửa giận dữ của ông.
“Này! Cậu là đàn ông đúng không?”
Anh ngớ người, khẽ gật đầu, nói thật là hôm qua anh vừa chuyển thành đàn ông, chắc cũng được xem là tân binh.
“Là đàn ông thì đi theo bác, mặc kệ hai người phụ nữ ngang ngược không biết điều kia đi. Bọn họ không thèm xem chúng ta là đàn ông. Quy tắc chết tiệt!”
“Bố, sao lại mắng cả con vào nữa?” Cô thắc mắc không hiểu vì sao lại bị mắng oan như thế, nhưng nhận thấy ánh mắt đầy ẩn ý của Quý Thuần Khanh nhìn mình, cô lập tức huýt sáo nhìn lên trần nhà, lúng túng tránh né.
“Này cậu, bảo với họ, nữ tôn nam ti cút đi!” Ông Tô nhón gót, bá vai Quý Thuần Khanh, kêu lên vẻ rất giang hồ.
Anh bị người ấy cố ý lẩn tránh, đang đau buồn lại thêm có người khích tướng, đầu óc tê dại, môi hé mở, bao lý luận quy tắc gì đó trong đầu từ nhỏ giờ bỗng quên hết sạch, ném ra một câu rất rõ ràng: “…Nữ tôn nam ti cút đi!”. Nói xong còn hừ lạnh một tiếng ra vẻ nghĩa khí đầy mình.
“Làm tốt lắm! Chúng ta đi!” Nhạc phụ đại nhân hài lòng, vắt áo khoác te tua lên vai, kéo anh bỏ đi.
Sau lưng văng vẳng tiếng gọi đáng thương của mèo cái: “Không phải chứ, anh đi theo bố thật hả? Bố mẹ tôi cãi nhau, anh can dự vào làm gì? Này, Quý Thuần Khanh!!!”.






Làm một người phụ nữ dám chịu trách nhiệm thật khó
Trong phòng khách thảm hại của nhà họ Tô, chỉ có chiếc bàn ăn hình vuông là được Tô Gia Áo cứu vớt khỏi tình trạng bốn chân chổng lên trời vì giờ ăn đã đến.
Bà Tô ngồi trên ghế rút khăn giấy sụt sịt khóc, lộ ra vẻ yếu đuối và chửi mắng ầm ĩ vì uất ức.
Vợ chồng cãi nhau thì nên khuyên giải, câu nói này rất có lý với người bình thường, nhưng gia đình cô thì lại đặc biệt, bà Tô chiếm vị trí chủ gia đình, đàn áp nô lệ là ông Tô, những nỗi uất ức đè nén trong thời gian dài một khi bùng nổ thì không phải là vợ chồng cãi nhau thông thường nữa, mà là cách mạng gia đình.
“Mẹ, không phải con trách cứ gì nhưng mẹ làm bố mất mặt quá.”
Tô Gia Áo miệng còn ngậm mấy sợi mì, nhướn mày thắc mắc: “Tìm ai cơ?”.
“Bố mày cũng được, Thuần Tình cũng được, đi tìm một người biết nấu ăn về đây ngay! Một người đi mất thì thôi, ai cho mày khiến Thuần Tình tức tối bỏ đi hả, mì mày nấu khó ăn quá!” Nói xong, bà Tô túm lấy con gái ném ra ngoài.
“Rầm!”
Tô Gia Áo bị nhốt bên ngoài, mới ăn được một chút, bụng lại đang đói cồn cào chỉ biết ngước lên hỏi trời xanh.
Rốt cuộc là người đàn ông hư hỏng nào đã nuông chiều mẹ cô có tính cách khó chịu như bà hoàng thế kia? Chồng mình bỏ đi mà lại bắt con gái thu dọn hậu quả, cô mời hai người đàn ông đồng bệnh tương lân kia về nhà bằng cách nào đây???
Quán ven đường là nơi tụ tập yêu thích nhất của đàn ông trung niên.
Có thể co chân lên ghế uống thoải mái, ăn thản nhiên, không cần lo lắng bỗng bà vợ mình nhảy ra than vãn làu bàu; có thể khoác lác rằng đang giao thiệp làm ăn với Tổng thống Mỹ; không cần lo sẽ bị vợ tát nước lạnh cảnh cáo – tiền thuê nhà tháng này, tiền lương phải có nghĩa vụ giao nộp; có thể to gan bình luận, bàn tán những cô nàng ăn mặc mát mẻ đi ngoài phố, chứ không phải đối diện với hai bộ quần áo mới của vợ mình, không biết nên khen màu xanh đẹp hơn hay màu đỏ bắt mắt hơn.
Tóm lại, quán ven đường thực sự là nơi đàn ông trung niên muốn nói gì thì nói, là nơi để phản kháng gia đình hữu hiệu nhất.
Nhưng nơi thần thánh như thế, nếu bỗng dưng xuất hiện một người khiến tất cả ngạc nhiên, tuổi chưa quá ba mươi, lại đẹp trai ngời ngời, không khí bỗng trở nên ngượng ngập lạ lùng.
Họ đến để tìm cách