Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Có Thuật Của Vợ

Vợ Có Thuật Của Vợ

Tác giả: nhoknhiuchien97

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342056

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2056 lượt.

khách khí, thái độ rất căng thẳng.
Tối hôm đó, tôi không nói thêm câu nào với Lê Bằng, mặc kệ anh.
Chiến tranh lạnh bùng nổ, một ngày sau, tôi lại “không may” nhận được một cú điện thoại của Lưu Ngọc Đình, nguyên nhân khiến tôi nhấc máy là bởi trước đó tôi đọc được một tin nhắn, nội dung như sau:
Lưu Ngọc Đình: Lê Bằng, mấy năm nay em đều không tìm được người bạn trai nào hợp với mình, trong lòng tự nhiên lại đem họ ra so sánh với anh, quyết định chia tay anh ngày ấy của em thật nông nổi, em rất hối hận. Em đợi tin anh.
Lê Bằng mãi không nhắn lại là bởi vì khi đó anh đang xuống dưới nhà mua đồ, còn tôi đang bận việc trong bếp, nghe thấy điện thoại đổ chuông liền chạy ra, vừa nhìn thấy tên “Lưu Ngọc Đình” hiện lên, tiện tay ấn nút tắt. Mở tin nhắn đó ra xem, trong chốc lát ngọn lửa tức giận cháy đùng đùng, đứng trước hoàn cảnh đó tôi cầm máy lên nghe cuộc gọi thứ hai.
Lưu Ngọc Đình ngạc nhiên trong vài giây, hỏi: “Anh ấy đâu, tôi muốn nói vài câu với anh ấy”.
Tôi nói: “Anh ấy không có nhà, cô có việc gì tôi có thể nhắn lại”.
Lưu Ngọc Đình không nói gì, tôi cất tiếng cười lạnh lùng, tiếp tục nói: “Còn nữa, cô đang gặp khó khăn về kinh tế, chúng tôi rất thông cảm, nhưng gần đây cuộc sống chúng tôi cũng không dư dả gì, vì vậy chắc không thể giúp cô, xin lỗi, mong cô thông cảm, cũng xin cô đừng gửi những tin nhắn mùi mẫn như vậy cho chồng tôi nữa”.
Cuộc nói chuyện kết thúc, tin nhắn bị xóa, sau khi Lê Bằng về tôi không nhắc gì đến chuyện này.
Chiến tranh lạnh vẫn tiếp diễn.
Vài ngày sau, không biết Miumiu bị thứ gì kích thích, cô ấy muốn mời tôi cùng đi du lịch, đi du lịch Lệ Giang vào cuối tuần. Tôi thấy rất hứng thú. Không nói câu nào, sáng sớm thứ Sáu tôi xin nghỉ làm, ra sân bay cùng Miumiu.
Khi gọi điện thông báo cho Lê Bằng, tôi nói: “Hôm đó lúc anh không có nhà, bạn gái cũ của anh Lưu Ngọc Đình đã nhắn tin cho anh, cô ta nói cô ta rất hối hận vì ngày xưa chia tay anh, mấy năm sau đó, khi so sánh anh với những người bạn trai khác, thì thấy anh là người tốt nhất, cô ta rất hối hận, đợi anh quay trở lại. Em đã giúp anh xóa tin nhắn đó, bởi em không muốn anh phá vỡ cái mà anh gọi là “tình bạn giữa anh và cô ta”, càng không muốn người phụ nữ đó can thiệp vào cuộc sống hôn nhân của chúng ta, thế nên để tốt cho tất cả mọi người, trong hai ngày tới em sẽ không ở nhà, em cho anh đủ không gian, anh hãy tìm cô ta và nói cho rõ mọi chuyện. Còn nữa, em không cố ý đọc tin nhắn của anh, thế nhé, tạm biệt”.
Miumiu ngồi một bên thất thần nhìn tôi, nói: “Nhược Nhược, cậu bây giờ thật tuyệt vời!”.
Tôi cười nhỏ nhẹ: “Đàn ông ấy à, cậu giữ càng chặt anh ta càng muốn bỏ chạy, nhưng nếu cậu thả cho anh ta chạy anh ta lại muốn quay về”.
Những chủ đề về đàn ông được chúng lôi thảo luận dọc đường đi, ngồi tại hàng ghế cuối cùng trong khoang máy bay, tôi và Miumiu như những tín đồ cuồng nhiệt, say sưa bàn luận về chủ đề này.
Miumiu – một cô gái có thể phát điên vì đàn ông đã nhận xét như thế này về họ: “Đàn ông lớn lên nhờ bú sữa của phụ nữ, họ là đồ gia dụng kiêm đồ dùng trên giường của phụ nữ, họ khiến cho rất nhiều phụ nữ trở thành mẹ, cũng khiến cho rất nhiều phụ nữ phải khóc, phải đau lòng. Nếu có thể, xin hãy cho họ cũng phải nếm trải cảm giác có kinh nguyệt và mang thai, khi đó họ mới hiểu, mới trân trọng mẹ và vợ”.
Tôi tin rằng đây là kiến nghị mà chị em phụ nữ trên toàn thế giới sẽ giơ cả hai tay tán thành.
Phụ nữ đi du lịch sẽ làm những gì? Mua đồ và chụp ảnh.
Họ mong chờ những gì, những cuộc gặp gỡ định mệnh.
Ở Vân Nam tôi và Miumiu gặp một anh chàng hướng dẫn viên rất biết cách nói chuyện, anh ta tên A Mông.
A Mông là bạn của bạn của bạn của Miumiu, làm hướng dẫn viên du lịch tự do đã năm năm, anh ta không lấy giá quá đắt, lại kèm nhiều quà tặng, vì vậy chúng tôi đều cảm thấy rất vui.
Trong hai ngày rưỡi ngắn ngủi, chúng tôi nhận được đãi ngộ của khách hàng VIP, tôi mặc lại những chiếc váy dài mà bảy, tám năm nay không hề mặc tới, đội mũ cói, đeo kính râm, đi giày thể thao, khoác ba lô vải, nghe những câu chuyện cười nhạt nhẽo qua giọng nói có chút âm sắc địa phương của A Mông, tôi cười đến nỗi chảy cả nước mắt.
Miumiu còn lẳng lơ hơn tôi, áo hai dây, quần váy ngắn, tiếng cười ngọt ngào, hai má ửng hồng, ngôn ngữ cơ thể của cô ấy cho tôi biết, cô ấy lại tìm thấy cảm giác yêu đương.
Nhưng trên đường quay trở về, nhìn thấy Miumiu và A Mông bịn rịn chia tay, tôi cũng không quên ngầm cảnh cáo cô ấy, trong xã hội hiện nay có ba loại tình yêu không nên dính vào, đó là: tình chị em, yêu xa và yêu qua mạng, mong cô ấy đừng rơi vào một mối quan hệ tình cảm không thể phát triển lâu dài được.
Miumiu cảm thấy rất đau lòng, những cô gái giống như cô ấy dường như sinh ra chỉ để yêu.
Chủ nhật sau khi xuống máy bay, vừa bật máy tôi nhận được điện thoại của Lê Bằng, Lê Bằng nói anh đang đợi tôi ở khu vực đỗ xe, tôi rất kinh ngạc quay sang nhìn Miumiu, Miumiu cười nắc nẻ: “Các cậu chiến tranh lạnh lâu như vậy rồi, cũng nên hòa giải đi, hơn nữa Đại Mao nhà cậu có