Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Có Thuật Của Vợ

Vợ Có Thuật Của Vợ

Tác giả: nhoknhiuchien97

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341833

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1833 lượt.

ng không thành công”.
Tôi nói: “Anh mau nói đi, nói cụ thể một chút”.
Theo như lời kể của Lê Bằng, lúc anh học cấp ba, trong lớp có cặp đôi từng thử nếm trái cấm, cậu con trai đó đã chia sẻ kinh nghiệm của mình với các bạn nam trong lớp và nói rằng: Lúc con gái chỉ mặc đồ lót thôi rất đẹp, cả người cậu ấy rộn rạo lên, cảm giác khác hẳn di tinh hoặc thủ dâm. Chỉ có thể dùng một chữ để hình dung đó là: Sướng. Cậu ta còn cổ vũ những cậu trai khác nếu có cơ hội cũng hãy thử cảm giác được lên thiên đường!
Tự nhiên, Lê Bằng bắt đầu nghĩ theo hướng xấu, trong lòng bứt rứt.
Anh kể lúc đó anh thích nhất là được nhìn tấm lưng của cô bạn học ngồi phía trước. Đồng phục mùa hè của trường màu trắng, mờ mờ hằn lên hình áo lót, có hôm cô bạn đó mặc màu hồng, có hôm lại mặc màu đen, chuyện này anh nhớ rất rõ.
Sau đấy, anh tỏ tình cùng cô bạn học đó, cô gái e thẹn vo viên vạt áo, đỏ mặt và đồng ý, hai người nắm tay nhau đi qua mối tình đầu bỡ ngỡ.
Nghe đến đây tôi nổi điên lên, nhưng vẫn hỏi tiếp: “Nói như vậy là cả hai người đều tình nguyện yêu nhau hả, vậy thì làm gì có chuyện cưỡng ép?”.
Lê Bằng nói, anh muốn hôn cô ấy, cô ấy không cho, nhưng Lê Bằng cứ lấn tới. Lúc làm trực nhật sau buổi học xong, tranh thủ lúc không có ai, Lê Bằng đè cô bạn đó xuống bàn cưỡng hôn, cuối cùng cũng hôn được, nhưng lúc đó anh không biết cách hôn chứ đừng nói đến khoản kỹ thuật, chỉ cảm nhận được răng của hai người va mạnh vào nhau, niềng răng của cô gái đó làm sứt môi anh, đúng là không thể tệ hơn được.
Tôi không nói gì rất lâu sau đó, bởi nụ hôn đầu của anh có một kết cục thật bi thảm, tôi cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn nhiều.
Lê Bằng cũng không phải tay vừa, lập tức tranh thủ hỏi tôi: “Thế còn em, vợ yêu, nụ hôn đầu tiên của em như thế nào?”.
Tôi có chút ngạc nhiên, cau mày nói: “Em không nhớ lắm, chỉ nhớ có một cái miệng ướt nhoẹt tiến lại gần, cảm giác không thích lắm, thế nên chẳng mấy mà chia tay”.
Anh cũng cau mày, dường như rất phản cảm với cái từ “ướt nhoẹt” của tôi, lại hỏi: “Thế em và anh chàng “ướt nhoẹt” đó bắt đầu như thế nào?”
“À, cũng là hồi cấp ba, cậu ấy ngồi cùng bàn với em, cậu ấy nói thích nhất là được nhìn em lén lút chỉnh lại dây áo con, rất gợi cảm.”
Lúc đó tôi rất phản cảm với hai chữ “gợi cảm”, cảm thấy nó đại diện cho nhục dục và sự đẫy đà, thậm chí còn cho rằng chỉ có những người phụ nữ ngoại quốc rất béo mới bị hình dung là gợi cảm. Thế nên suốt thời kỳ trưởng thành, hễ có cậu bạn trai nào hình dung tôi như vậy, tôi đều cảm thấy ghê tởm. Sau đó tôi dần hiểu ra rằng, cái gọi là “gợi cảm” chỉ là cảm nhận trực tiếp nhất của đàn ông, là tiêu chí thể hiện sự hứng thú đối với một người phụ nữ.
Cứ như vậy, tôi và Lê Bằng kể cho nhau nghe câu chuyện về nụ hôn đầu, tôi cảm thấy rất chán ghét, bởi đột nhiên nhớ tới lời dặn của Miumiu, cô ấy nói rằng, cho dù thích đào bới những chuyện trước kia của đàn ông, cũng không được lấy bí mật của mình làm vật trao đổi, cái chuôi không thể nằm trong tay hai người, mà chỉ có thể để một người chiếm ưu thế. Cô ấy còn nói, bất kể là đàn ông hay đàn bà đều rất thích nhai lại chuyện cũ, nếu như tôi có thói quen như vậy thì đừng có đi tìm hiểu quá khứ của Lê Bằng tránh làm khổ anh mà cũng làm khó cho chính mình.
Tôi nghĩ ngợi một lúc, cảm thấy mình không phải là người quen bới móc chuyện cũ, nhưng cũng không phải là người không bao giờ nói chuyện xưa…
Tôi là một người thích tìm hiểu về những chuyện mới, tôi nói: “Anh và Trương Mai hôm nay đi gặp khách hàng nào vậy, sao chỗ đó ồn ào thế, còn nữa, mùi nước hoa vương trên người anh quen lắm, anh không tự ngửi thấy à?”.
Lê Bằng ngửi ngửi chính mình nói: “Có lẽ khi đưa Trương Mai về nhà nó đã bám vào người anh, cô ấy ngồi ở ghế lái phụ, nên khó tránh khỏi”.
Hãy tin tôi, bất kỳ người phụ nữ nào khi nghe thấy có người đàn bà nào khác được ngồi ở ghế lái phụ cạnh chồng mình thì đều cảm thấy vô cùng khó chịu, hơn nữa đó còn là một người biết sử dụng nước hoa một cách hữu hiệu và rất thích trang điểm.
Tôi nói: “Ồ, hôm nay cô ta mặc váy màu gì?”.
“Anh không nhớ, hình như màu đen?”
“Anh thấy Trương Mai là người như thế nào?”
Lê Bằng ngừng lại một chút, hỏi lại tôi: “Bà xã, em đang nghi ngờ anh à?”.
Lúc này nếu như tôi nói “đúng vậy”, sẽ làm Lê Bằng không vui, còn nếu tôi nói “không phải” đương nhiên Lê Bằng sẽ không tin.
Tôi nói: “Em chỉ hơi ghen chút thôi, nên muốn thử thăm dò anh, nếu như hai người có chuyện gì đó thật, em còn chuẩn bị tâm lý trước”.
Sự thẳng thắn và bình tĩnh của tôi khiến Lê Bằng không kịp đề phòng, anh lập tức ngồi thẳng lên nói: “Anh thề là giữa anh và cô ta không có chuyện gì!”.
Tôi nói: “Ngoan… Vậy anh nói xem tại sao ngày trước rõ ràng anh biết người ta đeo niềng răng mà vẫn còn muốn hôn?”.
Khi đã điểm trúng huyệt của đàn ông thì phải biết dừng lại đúng lúc và chuyển chủ đề, chắc chắn sẽ thu hoạch được chút gì đó.
Vài ngày sau, tôi và Miumiu đáp máy bay đi Vân Nam, lúc đến sân bay tôi mới nói điều này cho Lê Bằng biết, anh tỏ ra rất kinh ngạc