Tác giả: Y Lạc Thành
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341467
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1467 lượt.
Hiên, nhiệt độ trên đó cơ hồ có thể truyền khắp người An Nhược.
1000 con ngựa điên cuồng gào thét chạy qua trái tim của An Nhược, cô đối với \'thứ đó\' của Lục Mặc Hiên, không có hứng thú a! Bộ dạng này của Lục Mặc Hiên, là muốn cưỡng gian cô sao!
An Nhược cố gắng bình ổn lại tâm trạng của mình, nếu không còn cách nào thay đổi được, thì cô đành cam chịu trở thành con vịt chết xinh đẹp thôi.
"Mặc Hiên, thật sự phải đi rồi sao? Khó khăn lắm mới có người chịu ngồi nói chuyện với ông già như ta." Triệu Hồng Lượng cực kỳ không nỡ để Lục Mặc Hiên đi, đôi mắt nhỏ liều mạng liếc An Nhược ngồi ở ghế phụ lái.
An Nhược đang vì chính mình cầu nguyện, trực tiếp xem nhẹ ánh mắt của Triệu Hồng Lượng.
Lục Mặc Hiên cầm tay ông cụ, "Tiểu đoàn trưởng Triệu, về sau chúng cháu lại tới thăm người. Vừa nãy trên bàn cơm, Tiểu Nhược vẫn còn oán giận cháu, nói cháu không dành thời gian chăm sóc cô ấy, cho nên mới không sinh được con. Bây giờ vội vàng trở về sinh con."
Cánh tay đang thắt dây an toàn của An Nhược dừng lại, hai mắt hung hăng trừng mắt nhìn Lục Mặc Hiên.
Còn ở đây mà gióng trống khua chiêng nói sinh con, còn gọi cô là Tiểu Nhược? Cách xưng hô buồn nôn này, chỉ có mẹ cô mới được gọi cô bằng cái tên ấy.
Em Là Của Anh
An Nhược ngồi ở trên ghế phụ lái, nhìn mười mấy quân nhân được quân khu phái xuống đang đứng xếp thành một hàng, trên cầu vai người quân nhân đứng đầu mang quân hàm 1 gạch 1 sao.
Uh`m, cấp bậc Thiếu úy. Lúc xe chạy qua người bọn họ An Nhược để thể hiện thiện ý đã nở một nụ cười rất tươi với bọn họ.
Nụ cười trên môi An Nhược còn chưa kịp biến mất, chiếc xe đột ngột tăng tốc, cây cối bên ngoài cửa sổ không ngừng trôi về phía sau, cơn gió vốn rất nhẹ nhàng nay bởi vì xe đột nhiên tăng tốc mà trở nên mạnh mẽ hơn.
An Nhược không ngừng chỉnh lại những sợ tóc bị gió thổi tung, quay đầu trừng mắt nhìn Lục Mặc Hiên, anh bị phát bệnh thần kinh à!
Xe đỗ lại trước cửa một ngôi biệt màu đỏ trắng, Lục Mặc Hiên lau ngón tay sau đó ấn lên một cái nút trước cửa ngôi biệt thự.
Ngón tay cái vừa mới chạm nhẹ một cái, kếu bíp một tiếng, cánh cửa to lớn màu vàng liền mở ra 2 bên, trái tim An Nhược hung hăng đập mạnh một cái. Hào Đình Hoa Uyển quả nhiên rất cao cấp, cự nhiên trang bị khóa vân tay.
Đuôi xe của Lục Mặc Hiên vừa tiến vào trong, cửa lập tức đóng lại.
Xe lượn một hình vòng cung đẹp mắt rồi dừng lại ở chỗ để xe trong sân trước của ngôi biệt thự.
Lục Mặc Hiên vừa mở khóa xe, An Nhược ngay lập tức đã nhảy ra khỏi xe.
Đảo hai mắt quan sát xung quanh, lại nhìn nhìn ngôi biệt thự hai tầng trước mặt, trong lòng không khỏi chậc chậc hai tiếng. Tổng bộ điều Lục Mặc Hiên tới thành phố A, mà chắc anh ở lại thành phố A không lâu. Nói như vậy, căn biệt thự này chỉ để anh ở tạm thôi sao.
Nhà ở tạm mà cũng tốt đến vậy à!
An Nhược quay đầu trực tiếp nói với Lục Mặc Hiên một câu :"Xem ra quân khu ở thành phố A rất coi trọng anh nha, vừa mới tới đây không lâu đã cấp cho anh chỗ ở như vầy rồi. Nhưng cũng phải có qua có lại chứ, anh nhất định phải làm việc thật tốt đó nếu không họ cấp cho anh ngôi nhà này chẳng phải đã quá lãng phi tài nguyên rồi sao!"
Lục Mặc Hiên sau khi nghe thấy cô nói vậy chỉ cười cười. Tay trái cầm mũ đi về phía An Nhược, sau đó cúi người ghé sát vào lỗ tai cô, từ tốn nói."Cho nên, vì để tận dụng hết toàn bọ tài nguyên nên anh mới dẫn em tới đây. Về sau, em sẽ sống ở đây, em sẽ phụ trách ăn uống hàng ngày của anh."
Ánh mắt An Nhược trầm xuống, lui về phía sau vài bước, hất cằm lớn tiếng nói:"Anh có tiền có quyền, thuê giúp việc không phải tốt hơn sao. Ngay đến bản thân em em còn không nấu cơm, giờ lại bắt em phụ trách cơm nước cho anh á, nằm mơ đi!
Lục Mặc Hiên thu hồi ý cười, đi về phía cánh cửa lớn màu trắng được trảm trộ theo phông cách Châu Âu, ấn ngón cái xuống bảng kiểm tra dấu vân tay.
Không bao lâu, cửa lớn mở ra.
Lục Mặc Hiên cất bước đi vào trong, sau đó đứng ở bên cạnh cánh cửa, từ từ nói:"Anh đã nói với em từ trước rồi, anh chưa bao giờ giúp ai không công. Em phải từ từ trả, còn nữa, ngày mai anh có thể sẽ không tới Mậu Hưng. . . . . ."
An Nhược lập tức giơ tay lên, cười một cách gượng gạo, cắn chặt hai hàm răng nói:"Lục Mặc Hiên, không phải chỉ là hầu hạ anh ăn cơm thôi sao? Được, chỉ cần anh có thể nuốt được."
Lục Mặc Hiên quay lưng về phía An Nhược khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười xảo quyệt, sau đó rất nhanh đã thu lại ý cười, xoay người đối mặt với An Nhược, "Uh`m, vậy đêm nay em ngủ ở đây. Ngày mai sau khi tham quan Mậu Hưng xong sẽ đưa em trở lại nhà trọ để em thu dọn đồ đạc. Còn về kỳ hạn em sống ở đây thì còn tùy vào biểu hiện của em."
Lục Mặc Hiên ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng trong lòng cũng không hẳn là nghĩ như vậy . Về sau, An Nhược trực tiếp trở thành vợ của anh, cả đời nấu cơm cho anh. Nhưng mà, cho đến lúc này, anh cũng không nỡ để cô vào bếp.
An Nhược cao giọn uhm một tiếng, còn phải xem biểu hiện của cô sao?
Cuối cù