Tác giả: Y Lạc Thành
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341459
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1459 lượt.
ng, An Nhược lắc đầu mấy cái :"Em đến đây ở thì Phan Mộng Lệ phải làm sao?"
Lục Mặc Hiên hiểu sáng tỏ gật gật đầu, "Diệp hạo lúc nãy có gửi tin nhắn cho anh, Phan Mộng Lệ đã trở về quê, cô ấy đã từ chức ở Mậu Hưng rồi."
Cả người An Nhược cứng đờ, Phan Mộng Lệ nói từ chức là từ chức sao? Nhưng nghĩ lại thì cũng phải, thành phố A này khiến cô ấy đau khổ như vậy, nếu còn ở lại đây, Phan Mộng Lệ cũng khó có thể xóa bỏ bóng ma Lý Thành minh trong lòng cô ấy.
"Trong tủ lạnh có ít nguyên liệu, em xem thế nào rồi nấu vài món ăn, anh lên gác xử lý ít chuyện." Lục mực hiên sau khi nói xong, xoay người đi về phía trước được vài bước, sau đó đột nhiên dừng lại.
Lục Mặc Hiên đi đến trước mặt An Nhược kéo tay cô đi về phía cửa. Mở ra một cái bảng điều khiển, ấn vào mục thêm dấu vân tay.
Ngón cái của Lục Mặc Hiên cọ cọ vào ngón cái của An Nhược vài cái "Thêm dấu vân tay của em vào, em liền là người của anh." Lục Mặc Hiên vừa nói xong, vô cùng thần tốc kéo ngón cái của An Nhược ấn lên màn hình.
Thêm vân tay thành công, một hàng chữ to đập vào mắt An Nhược.
Em liền là người của anh? . . . . . . An Nhược càng ngày càng cảm thấy mình đang mắc vào một cái lưới lớn, giống như cô đang từng bước từng bước tiến vào một cái mồm to như cái bồn máu.
Mà chủ nhân của cái bồn máu đó, giờ phút này đang tươi cười nhìn cô.
Anh mà là quân nhân sao, Lục Mặc Hiên đích thực là tiểu nhân.
An Nhược Là Món Ăn
An Nhược nhìn Lục Mặc Hiên thản nhiên bước lên chiếc cầu thang hình xoắn ốc lên lầu, mãi cho đến khi bóng dáng của Lục Mặc Hiên khuất khỏi tầm mắt của An Nhược cô mới buồn bực gãi tóc.
Mọi chuyện sao lại biến thành như thế này, cẩn thận hồi tưởng lại một phen, nghiệt duyên của cô và Lục Mặc Hiên bắt đầu từ lúc cô kêu anh một tiếng "anh trai quân nhân" .
An Nhược mệt mỏi thở dài một tiếng, sau đó cởi đôi giày cao gót sáu phân. Kéo tủ giày ở góc tường ra, đập vào mắt cô là một hàng giày độc một màu đen của quân nhân nằm ở tầng dưới cùng, tầng giữa để một loạt giày thể thao, trên cùng là một hàng dép bông đi trong nhà màu xanh lam.
Vừa rồi lúc lên gác Lục Mặc Hiên không hề đổi lại dép đi trong nhà, An Nhược khom lưng cầm lấy một đôi dép bông so lên chân mình.
Đứng ở bên lan can trên tầng hai, Lục Mặc Hiên nhìn cánh cửa lớn màu trắng bên cạnh An Nhược, khóe môi chậm rãi cong lên. Tay phải nhẹ nhàng gõ nhịp trên lan can, khi thấy An Nhược đi dép bông của mình, nhu tình trong mắt lục Mặc Hiên càng nồng đậm hơn.
Trong phòng khách có một bộ sofa màu xám rất dài, mặt trên đặt một thảm lông màu đen. Đối diện sofa là một chiếc TV LCD 42inch.
Bên trái phòng khách là một quầy bar, bên trong quầy bar có một chiếc tủ kính bày đủ các loại rượu nho, trên mỗi chai rượu đều có tiếng của rất nhiều nước.
Phòng bếp nằm ở phía trong cùng, một chiếc tủ lạnh hai cửa màu trắng rất lớn nằm ở một góc nhà bếp.
Phòng bếp rất sạch sẽ, ánh mặt trời chiếu vào khiến cho tất cả đồ dùng trong nhà bếp như đang phát sáng lấp lánh.
An Nhược mở tủ lạnh ra, bên trong có trứng chim, cà chua, ớt xanh, thịt băm, ít rau và hai ba bó cải bẹ. Tầng cuối cùng của tủ lạnh đựng rất nhiều thịt bò.
Những nguyên liệu này đều do đích thân Lục Mặc Hiên đi chợ mua sao? Nhìn Lục Mặc Hiên không giống loại người như vậy. . . . . .
An Nhược nhìn mấy tảng thịt bò trước mặt, cuối cùng vẫn quyết định buông tha nó. Thịt bò bít tết cô không biết làm, muốn ăn thì đến nhà hàng Tây.
Cuối cùng An Nhược cầm lên 2 quả trứng, một quả cà chua, một chút ớt xanh cùng thịt băm. Đang muốn đóng cửa tủ lại, An Nhược lại với tay lấy thêm một ít rau và một bó cải bẹ.
Liền làm ba món ăn đi, trứng xào cà chua, ớt xanh xào thịt băm, canh rau cải bẹ. Sau khi quyết định, An Nhược bắt đầu động tay.
Ớt xanh sau khi được xử lý sạch sẽ, đặt trong đĩa cùng thịt băm. Ngâm rau ở trong nước, hai quả trứng được đánh đều ở trong bát, cà chua được thái miếng để bên cạnh.
Lục Mặc Hiên nghe thấy tiếng lạch cạch truyền ra từ phòng bếp, khóe mắt khẽ cong lên. Lục Mặc Hiên thỏa mãn xoay người đi vào thư phòng. Lưu loát mở máy tính, mở ra phần mềm chat video chuyên dụng của quân đội.
Khuôn mặt của Diệp Hạo được phóng đại trên màn hình, Lục Mặc Hiên nhìn thấy Diệp Hạo nhăn mày, biết đã xảy ra chuyện, nhưng lời nói ra lại vô cùng bình tĩnh :"Chuyện gì?"
Diệp hạo nhìn bộ dáng khí định thần nhàn của Lục Mặc Hiên, trong lòng lại càng buồn bực hơn. Lục Mặc Hiên được tổng bộ điều đến đây, theo lý thuyết, hắn sẽ được thoải mái hơn một chút bởi vì Lục Mặc Hiên sẽ chia sẽ bớt việc với hắn.
Nhưng Diệp Hạo nào ngờ được rằng, Lục Mặc Hiên vừa tới, hắn so với trước kia còn bận rộn hơn!
Bên kia Diệp Hạo tức giận vỗ bàn một cái, "Lúc nào thì cậu mới tới quân khu một chuyến, thành phố A có một thế lực ngầm đang đầu cơ súng ống đạn dược để trục lợi."
Lục Mặc Hiên trực tiếp xua tay cắt ngang lời nói của Diệp Hạo, ngữ điệu vững vàng bình ổn truyền vào tai Diệp Hạo."Cho Phan Mộng Lệ một khoản tiề