Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Tác giả: Y Lạc Thành

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341473

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1473 lượt.

an ngoãn tính tiền.
Xem ra, tiểu thuyết cúng không dễ viết như vậy, có cơ hội gặp được trai đẹp như này, nhưng bản thân lại không có cái phúc khí ấy.
Lục Mặc Hiên đi được vài bước, sau cùng lại quay trở lại, đi thẳng đến giá hàng để đậu đỏ đường ướp lạnh.
Mẹ của Lục Mặc Hiên lúc dì cả đến đều rất đau, cho nên, mưa dầm thấm đất, Lục Mặc Hiên cũng biết, con gái khi tới ngày tất phải uống canh đậu đỏ.
"Mẹ anh có người con trai như anh, thật là may mắn!" Cô bé bán hành kia cuối cùng cũng lấy hết dũng khí nói ra câu này.
Lục Mặc Hiên liếc mắt nhìn cô bé vừa nói chuyện đáp: "Tôi mua giúp bà xã."
Nhưng mà, với tính cách của An Nhược mà nói, chỉ sợ sẽ không coi đây là may mắn của cô ấy.






Thu Hoạch!
Sáng sớm, ánh nắng vàng xuyên qua rèm cửa sổ chiếu rọi vào căn phòng, chiếu lên hai thân thể đang quấn chặt lấy nhau ở trên giường.
Cô gái với mái tóc đen dài phủ kín chiếc gối màu trắng, trên người mặc một chiếc áo sơ mi trắng rộng rãi, hai đỉnh nhọn trước ngực ẩn hiện dưới lớp áo mỏng manh, dưới thân cô mặc một chiếc quần đùi của đàn ông màu đen.
Quần áo hiển nhiên không hợp với thân hình nhỏ bé của cô gái, âm thầm lộ ra một cỗ ám muội.
Mà đôi bàn tay của người con trai gắt gao ôm lấy eo nhỏ của cô gái, đôi chân thon dài gác lên đùi trắng nõn nà của cô gái , bàn tay hai người nắm chặt vào nhau. Đầu anh hơi nghiêng tựa vào bên tai cô gái. Hơi thở nóng bỏng nhịp nhàng phả lên vành tai hồng nhạt xinh xắn kia.
Mẹ nó, uống rượu quả nhiên sẽ hỏng chuyện!
An Nhược chỉ nhớ câu cuối cùng cô nói với Lục Mặc Hiên là cô muốn ra ghế sofa ngồi nghỉ một chút. Ngay sau đó anh ôm lấy cô, giống như hôn cô. Còn tiếp theo như thế nào, An Nhược không còn nhớ gì nữa cả.
Lục Mặc Hiên ngồi dậy lấy một cái gối to để ra sau đầu, sau đó lười nhác ngồi nhìn An Nhược.
Môi bạc mang theo ý cười tự nhiên."Hôm qua dì cả của em đến, anh đã nấu canh đậu đỏ cho em rồi, vẫn đang ở trong nồi, bây giờ còn đau không?"
An Nhược lắc lắc đầu, nhưng lúc phát hiện ra Lục Mặc Hiên đang nhìn chằm chằm vào hai điểm trước ngực cô, An Nhược lập tức giang tay ôm lấy ngực.
Khóe mắt Lục Mặc Hiên cong lên, khẽ cười một tiếng, sau cùng từ từ nói, "Che cái gì mà che, hôm qua em say khướt sau đó tự mình cởi quần áo, cái gì nên nhìn không nên nhìn anh đều đã nhìn thấy hết cả rồi."
Mắt An Nhược mở càng thêm lớn, hận không thể vươn tay bóp cổ Lục Mặc Hiên. Cô không tin chính mình ở trước mặt Lục Mặc Hiên cởi quần áo, cho dù có uống rượu đi chăng nữa cô cũng sẽ không làm như vậy!
An Nhược rất tin tưởng vào phẩm hạnh của mình, nhưng đối với Lục Mặc Hiên, An Nhược cười lạnh một tiếng.
An Nhược nặng nề hừ một tiếng, hai mắt lộ ra sắc lạnh."Anh chắc chắn là tôi tự cởi quần áo của mình mà không phải là do anh cởi ? Hử?"
Đôi lông mày của Lục Mặc Hiên nhăn chặt lại với nhau, tay trái chống lên giường, thân thể đột nhiên áp sát An Nhược.
An Nhược lập tức tiến vào trạng thái cảnh giác, xoay người một cái hai chân nhanh chóng di chuyển kéo dài khoảng cách với Lục Mặc Hiên.
Lục Mặc Hiên cũng không tiếp tục áp sát người cô nữa, mà là buồn cười nhìn An Nhược, giọng nói mang theo sự thờ ơ, "Ngày hôm qua người nào đó hung hãn nói với anh, bà đây muốn cưỡi ngươi."
An Nhược triệt để hóa đá, đôi tay đang ôm ngực cứng ngắc hạ xuống.
Bà đây muốn cưỡi ngươi. . . . . . Hôm qua cô đã nói những lời dũng mãnh như vậy sao? Lục Mặc Hiên có phải đang nói hưou nói vượng đúng không?
An Nhược nặng nề thởi hắt ra một tiếng, sau đó bình tĩnh mở miệng, "Lục Mặc Hiên, anh đang vu ơn giá họa cho tôi đúng không? Anh mau nói thật cho tôi biết, co phải hôm qua anh đã thừa cơ ăn đậu hũ của tôi có đúng không?"
An Nhược sau khi nói xong, cắn chặt môi, đôi môi hồng nhuận thoáng chốc trắng bệch.
Lục Mặc Hiên đi xuống giường, kéo cửa tử quần áo, lấy ra một chiếc áo sơ mi màu xám nhạ và một chiếc quần jean màu xanh lam, vừa mặc vừa nói, "Hôm qua, đầu óc em không được tỉnh táo, ầm ĩ muốn đi tắm rửa. Anh thấy em đi đứng loạn xạ, liền ôm em lên đây, sau khi chuẩn bị nước ấm xong, em đột nhiên cởi hết quần áo ra. Sau đó trực tiếp đẩy ngã anh vào bồn tắm lớn. Uh`m, lại còn ngồi ở trên người anh, câu nói bà đây muốn cưỡi ngươi, chính là nói lúc em đang ngồi trên người anh."
Lục Mặc Hiên nói tới đây, quay đầu lại liếc mắt nhìn An Nhược một cái, cười cười sau đó tiếp tục nói, "Bộ dạng của em lúc đó quả thật vô cùng hoang dã. Một lúc sau thì dì cả của em đến chảy hết lên người anh."
Lục Mặc Hiên thần tốc nói xong sau đó cực kỳ tự nhiên mặc quần áo.
An Nhược thật muốn đập đầu vào tường khiến bản thân hôn mê thì tốt. Lục Mặc Hiên nói chuyện vô cùng nghiêm túc, hình như không giống như giả vờ lắm. Cô thực sự nói một câu kinh thế hãi tục như vậy sao? Cưỡi Lục Mặc Hiên. . . . . .
Không hề nghi ngờ gì nữa, băng vẹ sinh trên người cô chắc chắn cũng là do anh mang vào cho cô. Cả người cô trên dưới trái phải tất cả đều bị anh nhìn thấy hết rồi. Cự nhiên còn cưỡi lên ca người