Tác giả: Y Lạc Thành
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341497
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1497 lượt.
Tư thế bắn súng của An Nhược, tác phong bắn súng tàn nhẫn, đôi mắt sắc bén. Trong quân đội, kỹ năng bắn súng của Lục Mặc Hiên có tiếng là chuẩn xác ngoan độc, vừa rồi, trên người An Nhược anh đã nhìn thấy hình bóng của chính mình.
Còn cả vẻ bình tĩnh của An Nhược nữa, tất cả đều không thể che dấu được thực lực thật sự của cô!
An Nhược nhìn vào trong mắt Lục Mặc Hiên, may mà anh không hỏi tiếp. Cô không thể để lộ thân phận của sư phụ được, trong mắt An Nhược, sư phụ không khác gì một người ba.
Lúc trước, khi sư phụ dạy cô bắn súng, ông đã từng nhắc đi nhắc lại với cô rất nhiều lần rằng, chỉ lúc vạn bất đắc dĩ cô mới được để lộ sức mạnh thật sự của bản thân.
Cho nên, lúc ở Thịnh Tinh hay lúc An Nhược bị Sở Cẩn uy hiếp ở sở cảnh sát, cô đều không sử dụng những chiêu ngoan độc. Nhưng vừa nãy, cô đã nổ súng. Đây là lần đầu tiên họng súng của cô chiếu vào người thật, không phải cọc gỗ cũng không phải bù nhìn.
An Nhược day trán, chỉ trong vài này ngắn ngủi mà cô đã nảy sinh tình cảm với Lục Mặc Hiên rồi ư? Mẹ thường xuyên dặn dò cô, con gái quan trọng nhất chính là trinh tiết, phải có lòng tự trọng. Không thể quen bạn trai linh tinh, không thể dễ dàng giao phó tình cảm cho ai, nếu không, người hối hận chính là bản thân mình.
Lời nói của mẹ đã ăn sâu bén rễ trong lòng An Nhược, nhưng mỗi lần đối mặt với Lục Mặc Hiên...
An Nhược rũ hai mắt xuống, suy nghĩ như vậy khiến tâm tình cô bất ổn. Không muốn nghĩ nhiều như vậy, hiện tại, cô vẫn sẽ tiếp tục sống như một nhân viên côn sở bình thường.
Mưu đồ dụ dỗ bà xã.
Trong một căn biệt thự mang phong cách Châu Âu tại Hào Đình Hoa Uyển, một cô gái với mái tóc đen dài chấm vai đang ngồi dựa lưng trên ghế sofa, tay trái cầm khoai tây chiên, tay phải cầm điều khiển tivi vô cùng nhàn nhã xem tivi.
Từ trong phòng bếp truyền ra tiếng người đang nấu ăn, An Nhược răng rắc cắn ột miếng khoai tây chiên, đảo mắt nhìn xung quanh.
Lúc vừa quay về biệt thự, cô rất tuân thủ giao ước chuẩn bị vào bếp làm cơm. Nhưng đi chưa được vài bước thì cổ tay cô đã bị Lục Mặc Hiên tóm chặt.
Cuối cùng thì biến thành thế này đây.
"Lục Mặc Hiên, hôm nay cậu đừng xem tin tức của thành phố A, toàn là tin linh tinh. Nhớ rõ, ngàn vạn lần không được xem!" Diệp Hạo cao giọng nói nhanh một câu.
Bình ổn lại tiếng cười, An Nhược bình tĩnh nói: "Anh chậm một bước rồi, bộ quần áo trên người anh không tệ, dáng người cao ngất, bộ dạng tuấn tú."
Tiếng nói của An Nhược nhẹ nhàng vang lên đúng lúc Lục Mặc Hiên bê thức ăn nghe được, Lục Mặc Hiên nhướng mày. diễ-n-đà-n-lê-quý-đô-n Ngay sau đó liền đảo mắt một cái, tầm mắt ngừng lại trên chiếc điện thoại đang nằm trong tay của An Nhược.
Sau khi thấy điện thoại An Nhược cầm trên tay chính là điện thoại của anh, Lục Mặc Hiên mới thoáng thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Nhưng mà, An Nhược ngang nhiên dám nói chuyện thân mật như vậy với người đàn ông khác, coi anh là không khí sao!?
Diệp Hạo nghe thấy giọng nói của phụ nữ, trong lòng vô cùng hoảng sợ, sau khi phát hiện người đó chính là An Nhược, Diệp Hạo sợ tới mức hồn siêu phách tán.
Có lầm không vậy, người phụ nữ của Lục Mặc Hiên khen anh tuấn tú, không muốn sống nữa sao! diễ-n-đà-n-lê-quý-đô-n Anh nhanh chóng cắt đứt cuộc gọi, nếu như lúc này Lục Mặc Hiên đang ngồi bên cạnh thì xong đời rồi! Lần huấn luyện dã ngoại này, chắc chắn sẽ có tên của Diệp Hạo!
An Nhược để điện thoại di động xuống, quay đầu nhìn lại đã thấy Lục Mặc Hiên đi về phía mình. An Nhược nhẹ nhàng hỏi một câu, "Cơm đã nấu xong rồi hả anh?"
Lục Mặc Hiên vừa gật đầu vừa đi đến bên ghế sofa, nhẹ nhàng vuốt tóc An Nhược "Vừa nói chuyện với ai vậy?"
Mặc dù trong lòng hơi chua, nhưng lời nói ra vẫn bình tĩnh như cũ.
Khóe miệng An Nhược cong lên, nói: "Là người hầu nhỏ của anh, Diệp Hạo. Vừa rồi kênh Tân Văn Báo Đại của thành phố A có đưa tin anh ấy dũng cảm xông vào triệt phá một vụ buôn bán vũ khí dưới lòng đất, cả người dơ dáy bẩn thỉu, bộ dáng đó..."
Lục Mặc Hiên đột nhiên giơ tay kéo người An Nhược về phía mình khiến cả người An Nhược bổ nhào về phía anh. diễ-n-đà-n-lê-quý-đô-n Anh nhẹ nhàng vuốt tóc An Nhược.
"Chúng ta ăn cơm thôi, nếu không đồ ăn sẽ nguội mất." Sau khi nói xong, An Nhược vỗ vỗ cánh tay của Lục Mặc Hiên.
Hai tay của Lục Mặc Hiên nâng đầu An Nhược lên, ánh mắt yên lặng nhìn An Nhược, nói vô cùng tự nhiên: "So với ăn cơm thì anh càng muốn ăn em hơn."
Câu nói thẳng thắn mang hàm ngữ ám chỉ như vậy, từ miệng Lục Mặc Hiên nói ra lại cực kỳ tự nhiên.
An Nhược giơ tay đánh vào đầu anh một cái "Khẩu vị của anh lớn quá rồi đó, em to thế này, anh ăn, không sợ bị nghẹn hay sao?"
Lục Mặc Hiên mỉm cười, tiện đà cúi sát vào bên tai của An Nhược, hơi thở ấm áp phả bên tai cô: "Thử rồi sẽ biết anh có bị nghẹn hay không?"
An Nhược h