Tác giả: Y Lạc Thành
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341492
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1492 lượt.
uých mạnh vào ngực Lục Mặc Hiên thêm một cái nữa "Đàn ông không mua vé mà muốn lên xe, quá nguy hiểm. diễ-n-đà-n-lê-quý-đô-n Thượng tá Hiên, anh vẫn nên ngoan ngoãn thu lại tiểu huynh đệ của anh đi thì hơn."
Lục Mặc Hiên nhíu lông mày, "An Nhược, bây giờ em không có súng. Khả năng bắn súng của em không tệ, nhưng rõ ràng em không chăm chỉ luyện tập thể lực. Cho nên..."
Hai Chân An Nhược đột nhiên gập lại, đá vào người Lục Mặc Hiên sau đó nhanh nhẹn nhảy xuống ghế sofa, thần tốc chạy về phía trước mấy bước, An Nhược cười tít mắt quay đầu lại, giơ tay lên ra dấu OK với Lục Mặc Hiên, "Sao em lại cảm thấy, công phu mèo ba chân của mình sau khi đánh qua đánh lại với anh thì tiến bộ không ít nha. Uh`m, cảm ơn Thượng tá Hiên."
An Nhược vừa nói xong liền quay đầu đi về phía phòng ăn, Luc Mặc Hiên ngồi trên ghế sofa mỉm cười nhìn cô, quả nhiên, người phụ nữ mà Lục Mặc Hiên anh để trong mắt phải đặc biệt như vậy đó!
Ngón tay Lục Mặc Hiên nhẹ nhàng gõ trên thành ghế sofa, xem ra anh phải nắm chắc thời cơ, đem An Nhược ăn sạch sành sanh mới là vương đạo!
Lục Mặc Hiên âm thầm hạ quyết tâm, sau khi vụ Đạt Thuận thành công, anh sẽ lập tức đến ra mắt mẹ vợ.
Chỉ thương cho ông nội Lục, giờ phút này đang ngóng trông cháu trai có thể sớm ngày đem cháu dâu về nhà ra mắt.
Lúc đầu, ông nội Lục cũng không thúc ép chuyện hôn nhân đại sự của cháu trai, nhưng khi nhìn thấy một đám chiến hữu đều vui tươi hớn hở bế chắt trai chắt gái đi chơi. Ông nội Lục bực bội. Haizz, chỉ có thể chơi chim và đánh thái cực quyền.
Nhưng mấy lão già này cũng thật quá đáng, vừa bế chắt trai chắt gái đi chơi lại còn hỏi chuyện hôn sự của Mặc Hiên. Đây không phải là đang khoe khoang một cách trắng trợn sao?
Trong lòng ông nội Lục vô cùng khó chịu, mỗi ngày đều phải mang chim đi dạo mới bình tĩnh được đôi phần, nên việc lớn việc nhỏ đều bị ông quẳng hết ra sau đầu.
Mẹ của Lục Mặc Hiên là Vạn Mẫn Mẫn bưng một đĩa hoa quả đến trước mặt ông nội Lục, "Ba, đừng mặt ủ mày ê nữa, mau ăn chút trái cây đi."
Ông nội Lục khoát tay áo, "Không ăn, khi nào thì Mặc Hiên mới đưa cháu dâu về? Con mau thúc dục nó đi, nếu không đưa về thì lập tức bố trí cho nó một buổi xem mặt, cảnh vệ trước đây của ta, bây giờ đang giữ chức thượng tướng ở thánh phố B, ta mới gặp con gái cậu ta cách đây không lâu, xinh xắn, rất xứng với Mặc Hiên nhà ta."
Cảnh vệ của ông nội Lục do kết hôn muộn nên đến hơn bốn mươi tuổi mới có con gái.
Vạn Mẫn Mẫn để đĩa trái cây xuống bàn, "Ba, tính tình của Mặc Hiên thế nào, ba còn không hiểu sao? Đâu phải cứ thúc giục nó là được."
Tính cách ngang bướng của ông nội Lục lại bắt đầu trỗi dậy, sức mười con trâu cũng không kéo lại được: "Chưa có cháu dâu tiến vào nhà họ Lục thì con và Thần Hạo sinh thêm một đứa nữa. Có trẻ con, nhà này mới vui vẻ!"
Vạn Mẫn Mẫn mang vẻ mặt đau khổ nhìn ông nội Lục, bà đã hơn bốn mươi tuổi rồi, vậy mà ba chồng còn muốn bà sinh thêm một đứa con.
Tàn nhẫn đến đáng sợ.
Tập đoàn Hồng Thiên đặc biệt cử những kỹ sư hàng đầu tới giúp đỡ Mậu Hưng, Tổng giám đốc của Mậu Hưng, Chung Sam Vũ cười đến mức không khép miệng lại được, cứ như vậy, ông ta sẽ tiết kiệm được một khoản tiền lớn.
Chung Sam Vũ biết tất cả những chuyện này đều nhờ vào công lao của An Nhược, dựa vào mối quan hệ không đơn giản giữa Lục Mặc Hiên và An Nhược nên Lục Mặc Hiên mới giúp đỡ Mậu Hưng nhiều như vậy.
Chung Sam Vũ ngồi trong phòng làm việc một lúc, đảo mắt một cái, sau đó đứng lên chuẩn bị đích thân đến bộ phận Marketting xem thử.
Lúc Chung Sam Vũ tới, An Nhược đang cùng mấy người tổ trưởng ngồi thảo luận về vụ đấu thầu sắp tới.
An Nhược nhớ tới hình ảnh vài ngày qua mà trào máu mũi, máu nóng xông thẳng lên ót,Lục Mặc Hiên sờ soạng khắp cơ thể cô, hôn toàn thân cô, chỉ còn thiếu mỗi bước dắt súng ra trận, một lần công phá tấm màng mỏng manh kia của cô.
Chỉ tiếc, khẩu súng kia của Lục Mặc Hiên phải chết ngay từ trong trứng nước, công phu mèo cào của cô càng ngày càng tiến bộ, nhưng nói cho cùng, vẫn không thể sánh được với Lục Mặc Hiên. Lục Mặc Hiên đúng là đao thật súng thật, lăn lột một vòng lại trở về như cũ!
Chung Sam Vũ cười tít mắt khép tập tài liệu lại, nhìn An Nhược nói, "Mấy ngày nay vất vả cho cô rồi, hôm nay cô về nghỉ ngơi đi, ngày mai đấu thầu cô vẫn phải vất vả một phen. An Nhược, cô đúng là con ngựa đen của Mậu Hưng, qua vụ đấu thầu lần này, Mậu Hưng nhất định sẽ trọng dụng cô!"
An Nhược cười gượng một tiếng, quay đầu nhìn thấy trong mắt Mẫn Cần lóe lên tia ghen tị, lập tức chỉ tay về phía Mẫn Cần: "Trưởng phòng Triệu hôm nay không được khỏe nên chưa tới công ty, ngày mai đấu thầu chắc trưởng phòng Triệu cũng không đến được. Chi bằng, để cho Mẫn Cần đi theo tôi đi."
Hiện tại, chức vụ của An Nhược lớn hơn Mẫn Cần không phải chỉ một chút, từ trước đến nay Mẫn Cần đều rất tự phụ.