Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Tác giả: Y Lạc Thành

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341505

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1505 lượt.

iễm đi ra. Cuối cùng, vào lần nhìn đồng hồ thứ sáu, Thượng Quan Tiêu Nhiễm mới từ phòng họp bước ra.
Thượng Quan Tiêu Nhiễm đang ở trong độ tuổi lập gia đình, dáng người cao ngất, hai chân thon dài, toàn thân vest đen thệ hiện sự lịch lãm trầm ổn. Một người đàn ông anh tuấn như vậy, nhưng trên đầu lại đầy tóc bạc, đối lập với tuổi tác hiện tại của hắn.
"Tổng giám đốc, Ánh Sáng Diệu Kỳ bị người ta cướp đi rồi. Là con trai duy nhất của nhà họ Lục, thượng tá của tổng bộ quân khu, Lục Mặc Hiên gây ra. Bởi vì vợ của anh ta thích Ánh Sáng Diệu Kỳ."
Chỉ ba câu đơn giản đã tóm gọn nội dung trọng điểm, Thượng Quan Tiêu Nhiễm yêu cầu rất cao với nhân viên, một khi làm lãng phí thời gian của hắn, kết cục chỉ có một, đó là bị xa thải.
Với thói quen như vậy, nên trước đó đã có năm người thư ký bị xa thải, người thư ký này tới nhậm chức cách đây một năm, khá ít nói, nhanh nhẹn, Thượng Quan Tiêu Nhiễm rất coi trọng anh ta.
Thượng Quan Tiêu Nhiễm lạnh lùng gật gật đầu, "Biết rồi." Hắn vứt một câu xuống, sau đó cũng không hề nói thêm gì liền cất bước rời đi.
Người thư ký không hiểu, Ánh Sáng Diệu Kỳ là bảo vật của công ty, bị người ngoài cướp mất mà sao tổng giám đốc vẫn còn bình tĩnh được như vậy? Sự nghi ngờ chỉ tồn tại trong nháy mắt, tổng giám đốc làm việc đều có đạo lý của hắn, nếu hắn nói nhiều một lời, thì công việc này của anh cũng mà khó giữ nổi.
Thượng Quan Tiêu Nhiễm ngồi trên ghế dựa cực lớn lật xem hợp đồng, vụ làm ăn này vẫn cần phải tiếp tục. Từ đội trưởng hy sinh trong khi thi hành nhiệm vụ, Thượng Quan Tiêu Nhiễm chưa từng gặp lại Lục Mặc Hiên. Sau khi xuất ngũ, Thượng Quan Tiêu Nhiễm hoàn toàn không để ý đến những chuyện xảy ra trong quân đội nữa, thật không ngờ, chỉ vài năm ngắn ngủi mà Lục Mặc Hiên đã giữ chức vụ thượng tá trong tổng bộ quân khu rồi.
Thượng Quan Tiêu Nhiễm đưa mắt nhìn ra phía cửa sổ sát đất, đứng trên tầng cao nhất của tòa nhà, xnhìn dòng xe tấp nập qua lại trên phố, Thượng Quan Tiêu Nhiễm vuốt trán, đã từng có vài người làm việc dưới trướng của đội trưởng, nhưng hiện giờ chỉ còn mỗi Lục Lục Mặc Hiên là còn làm việc trong quân khu. Dương Bách Tỉnh mất một chân nên phải từ chức, còn hắn thì bỏ quân nhân đi làm thương nhân.
"Vợ à, miếng thịt bò này không tươi, đổi miếng khác đi." Lục Mặc Hiên dùng tay ấn vào miếng thịt bò, sau đó quay đầu nói với An Nhược.
Ông chú bán thịt bò vừa nghe thấy thế, nhất thời không vừa ý nói: "Chàng trai này, đừng có nói bậy, miếng thịt bò này rất tươi, hồng hào nõn nà, ta dám bảo đảm, thịt bò nhà ta là ngon nhất!"
An Nhược a... một tiếng, đưa tay ấn vào miếng thịt bò, "Chú à, miếng thịt bò này thực sự không hề tươi như chú nói đâu. Nếu chú đồng ý bán cho chúng cháu với giá mười đồng, thì chúng cháu cũng sẽ không so đo nữa."
Ông chú bán thịt bò nhíu mày nói: "Một đồng cũng không bớt, mười đồng thì rẻ quá."
An Nhược thở dài, kéo cánh tay của Lục Mặc Hiên, "Chúng ta tới nhà khác xem đi, cũng không phải chỉ có mỗi ở đây bán thịt bò, hôm nay mua nhiều một chút."
Ông chú đó thấy An Nhược muốn đi, lập tức gọi cô lại, "Sang năm nay buôn bán thật khó khăn, được rồi, bớt cho cô cậu tám đồng, cô cậu mua nhiều là được rồi."
An Nhược quay lại: "Đại thúc, không được a, nhất định phải mười tệ cháu mới mua. Hơn nữa còn mua những 20 miếng, bình thường người ta chỉ mua 5 6 miếng là cùng. Chú à, lãi ít một chút nhưng bán được nhiều, chú cứ nghĩ kĩ đi."
Lục Mặc Hiên không nói lời nào, cười nhìn An Nhược mặc cả.
Ông chú bán thịt bò vuốt cằm, sau đó nhanh chóng cầm miếng thịt bò lên, "Về sau mua thịt bò nhớ đến quá của ta đó, lần đầu tiên ta bán rẻ như thế đấy. Cầm lấy này, 20 miếng thịt bò ."
An Nhược cười hì hì cầm lấy túi nilon, rồi nhanh chóng đưa cho ông chú kia ba tờ Mao gia gia.
Ông chú bán thịt bò sửng sốt, "Không nhiều như vậy đâu."
An Nhược lắc lắc cái tú, "Chú à, chú bán hàng rất thật thà, buôn bán khó khăn, vừa rồi là cháu cố ý mặc cả, tiền này, chú cứ cầm lấy đi."
Mí mắt Lục Mặc Hiên nảy lên, vợ hắn, đúng là lãng phí.
An Nhược nhìn Lục Mặc Hiên nói: "Đến ngay cả chi phiếu trống anh còn có thể tiêu sái để lại cho người ta, có mỗi ba tờ Mao gia gia, anh chắc hẳn sẽ không đau lòng đúng không?"
Ông chú kia thấy bộ dáng An Nhược không giống như đang nói đùa, buôn bán thành thật là bổn phận của ông, tự dưng được nhiều tiền như vậy, quả thực không ổn cho lắm. Trong lòng vô cùng phiền muộn, nghĩ như thế, ông lập tức xua tay, hô to: "Việc buôn bán không thể như vậy, không cần trả thêm tiền cho ta, nên trả bao nhiêu thì trả bấy nhiêu."
Lục Mặc Hiên nhìn thấy bộ dáng dậm chân của ông, lập tức mở miệng, "Vậy thì chú mau trả lại tiền thừa cho cháu đi."
Ông chú kia lập tức cứng người.
An Nhược lén lút cười thầm, Lục Mặc Hiên liếc mắt ra hiệu cho cô, sau đó hai người nhanh chóng rời đi.
Sau khi ông phản ứng kịp, liền cười ngốc nhìn ba tờ tiền kia. Đôi nam nữa vừa rồi chắ