Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Tác giả: Y Lạc Thành

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341476

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1476 lượt.

An Nhược rất muốn mượn vài tên để luyện tay chân một chút. An Nhược đảo mắt một cái, sau đó rẽ vào một cái ngõ cụt rồi dừng lại, An Nhược cố ý bày ra bộ dáng buồn rầu, sau khi xoay người lại, lại cố ý bày ra vẻ mặt vô cùng kinh ngạc. Ngón tay chỉ vào đám thanh niên: "Sao các cậu cũng ở chỗ này? Tôi không cẩn thận nên bị lạc đường rồi."
Mấy tên thanh niên kia đứng tốp năm tốp ba túm tụm một chỗ, ngăn ở đầu hẻm. Đây là một con ngõ cụt, đi đến chỗ này là cố ý quyến rũ bọn họ à? Người đẹp ở ngay trước mặt, lại là một đám đàn ông ham mê tửu sắc, chỉ lo thưởng thức mỹ nhân trước mắt, nên ngay từ đầu đã quên thân phận của An Nhược. Người sống trong Hào Đình Hoa Uyển, thân phận có thể nhỏ được sao?
An Nhược đi về phía đám thanh niên kia, dự định đi vòng qua bọn họ. Một tên vươn tay ngăn trở đường đi của An Nhược, động tác này của hắn hoàn toàn nằm trong dự đoán của An Nhược.
An Nhược cười nhạt một tiếng: "Tôi phải đi làm, không có thời gian cùng các cậu tán gẫu." An Nhược dừng trong chốc lát, Ngay sau đó, cô lấy tốc độ nhanh nhất toám lấy tay tên thanh niên kia. Những thứ mà tên thanh niên này vẫn làm hàng ngày là uống rượu và chơi gái, thả mình vào trong những hộp đêm xa hoa, nên cậu ta chẳng biết chút gì về thuật phòng thân cả.
An Nhược nhanh chóng di chuyển tay phải, chân phải đồng thời đá mạnh vào xương bánh chè của cậu ta, tên thanh niên kia lập tức kêu lên thảm thiết rồi quỳ rạp xuống đất.
Cậu ta thở hổn hển căm giận nhìn An Nhược, muốn thoát khỏi tay cô nhưng lại sợ sẽ bị cô đánh tiếp nên chỉ đành gầm lên một tiếng: "Mau thả tay ông ra!" Mắt thấy An Nhược càng lúc càng dùng lực, cậu ta liền vứt hết tôn nghiêm, trực tiếp quay đầu nói với đồng bọn: "Con mẹ nó, các cậu mau chóng giữ con khốn này lại cho tôi, mấy anh em chúng ta cùng nhau khống chế con khốn này, sau đó đánh nó ngất, lôi đến một khách sạn nào đó, rồi cùng chơi nó đến chết!"
An Nhược thờ ơ nhìn mấy tên thanh niên còn lại đang định tiến lên giúp đỡ, cô thò tay trái vào trong túi xách, chậm rãi rút Hoa Hồng ra, hành động này của cô, khiến cho tất cả những người ở đây đều đứng hình, hai mắt trợn trừng, ngây ngốc nhìn chằm chằm vào khẩu súng trong tay An Nhược. Ôi mẹ ơi, đây là thật sao, bọn hắn ngĩ đủ mọi cách để có được một khẩu súng mà không được, vậy mà cô gái này lại có súng!
Quân khu quản lý rất nghiêm vụ súng ống đạn dược, chỉ có ba loại người mới được dùng súng, thứ nhất là người có quân hàm trung sĩ quan cao cấp trở lên, hai là sĩ quan cao cấp thuộc hàng lãnh đạo, cuối cùng là những người thực hiện nhiệm vụ khẩn cấp, do quân khu trực tiếp phát súng, sau khi hoàn thành nhiệm vụ phải giao nộp đầy đủ súng đạn. Một khi bị phát hiện có cất giấu súng đạn, thì chắc chắn sẽ phải vào ngồi ăn cơm tù!
An Nhược khẽ thổi thổi vào họng súng, "Vừa rồi vẫn còn vênh váo lắm cơ mà, thì ra cũng chỉ là một lũ bất tài, chỉ là một khẩu súng thôi mà đã dọa các cậu sợ đến thế rồi cơ à. Các cậu đều là người sống trong Hào Đình Hoa Uyển, thân phận chắc chắn cũng không phải là tầm thường đi."
Tên thanh niên bị An Nhược khống chế sau khi nghe thấy những lời này của cô, giống như đã được giác ngộ cách mạng, ngẩng phắt đầu nhìn An Nhược, kêu gào nói: "Mày nên biết điều một chút đi, ba tao là phó thủ trưởng của phân quân khu, Hà Tín Uy!" Nhìn thấy ánh mắt mơ màng của An Nhược, cậu ta liền tiếp tục gào thét, "Con mẹ nó, đến ngay cả Hà Tín Uy mà cung không biết sao? ! Nhà họ Lục danh tiếng lẫy lừng chắc là mày biết đúng không?"
An Nhược cười khẩy một cái, nhà họ Lục sao? Đây không phải là đang nói đến Lục Mặc Hiên sao, không biết tên nhóc này có quan hệ như thế nào với Lục Mặc Hiên. An Nhược gật gật đầu, miễn cưỡng nói, "Hà Tín Uy thì tôi không biết, nhưng còn nhà họ Lục thì tôi hiểu rất rõ. Cậu là bà con xa của nhà họ Lục sao?"
Cậu ta liền xì một tiếng khinh miệt: "Không phải bà con xa, lúc tao còn nhỏ còn mặc chung một cái quần với con trai trưởng nhà họ Lục mà lớn lên đó! Mày mau thả ông ra nhanh lên!"
Một giọng nói lạnh lùng của đàn ông mang theo khí phách bất phàm van lên từ phía sau: "Cùng mặc chung quần với con trai cả nhà họ Lục mà lớn lên sao? Nếu đã là như vậy, An Nhược, trực tiếp nổ súng bắn chết hắn, anh lại không biết nhà họ Lục còn có một người họ hàng như vậy đó."
Giọng nói quen thuộc, khí phách quen thuộc, sức hút quen thuộc. Khóe miệng An Nhược hiện lên ý cười, họng súng trực tiếp dí thẳng vào đầu tên thanh niên kia, cậu ta tưởng rằng An Nhược muốn bóp cò, sợ tới mức không dám thở mạnh, cả người đều đã cứng đờ. Đồng bọn của tên thanh niên kia sau khi thấy khí thế của người đàn ông đang đứn đầu hẻm kia, càng không dám tiến lên giúp cậu ta, tất cả đều lùi lại đứng sát vào bức tường trong ngõ, ngu ngốc đứng im một chỗ.
An Nhược lắc lắc đầu, "Hồ bằng cẩu hữu, đây là anh em tốt của cậu sao, mau mở to mắt ra mà xem kìa. Hoạn nạn mới hiểu rõ lòng nhau. Thật đáng tiếc, cậu chết cũng không nhắm mắt được rồi. Con trai trưởng của nhà họ Lục - Lục Mặc Hiên nói ngươi chết, thì quả thực người không thể sống tiếp nữa." An Nhược nói