Tác giả: Y Lạc Thành
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341484
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1484 lượt.
xong liền muốn bóp cò súng.
Người thanh niên kia vô cùng hoảng loạn, nhanh chóng liếc mắt nhìn về phía trước, người đàn ông đứng phía xa kia đúng là có vài phần quen thuộc, khi nhìn kỹ lại, quả nhiên là Lục Mặc Hiên! Tròng mắt cậu ta lộ ra tia kích động, vội vã kêu lên, "Lục Mặc Hiên, em là Hà Mộc Vũ. Chính là Hà Mộc Vũ vẫn làm bia thịt cho anh khi còn bé đây mà!"
An Nhược lấy chuôi súng gõ vào đầu Hà Mộc Vũ một cái, "Cậu thực sự có quen biết với Lục Mặc Hiên sao? Lục Mặc Hiên, trước đây anh và cậu ta từng mặc chung quần thật sao?"
Lục Mặc Hiên nhíu chặt chân mày, cất bước đi về phía trước: "Hà Mộc Vũ, con trai của Hà Tín Uy?"
Hà Mộc Vũ điên cuồng gật đầu, Lục Mặc Hiên nhớ ra cậu ta thì tốt rồi! Lục Mặc Hiên đi đến đứng trước mặt Hà Mộc Vũ, sau mọt hồi yên lặng nhìn cậu ta: "Từ đó đến giờ cũng hơn 20 năm rồi. Nhưng xem ra cậu vẫn muốn ôn lại cảm giác được làm bị thịt, An Nhược, tiếp tục đi."
Lục Mặc Hiên khẽ buông một câu nhưng hoàn toàn không có ý định giải cứu cho Hà Mộc Vũ, An Nhược cười duyên một tiếng, dưới ánh mắt hoảng loạn của Hà Mộc Vũ, thu lại họng súng rồi cất Hoa Hồng vào trong túi xách.
"Vòng vo cả buổi, thì ra đây lại là người quen của anh. Lục Mặc Hiên, người em này của anh, quả nhiên rất thú vị." An Nhược nhún vai, trong lời nói tràn ngập sự châm chọc.
Hà Mộc Vũ run rẩy đứng lên, cảm giác như vừa bước ra khỏi quỷ môn quan, một cỗ vui sướng đang tuôn trào chẳy khắp toàn thân, "Lục Mặc Hiên, em thật không ngờ còn có thể gặp lại anh! Lúc còn bé anh dùng súng bắn vào bụng em, đến bây giờ vẫn còn sẹo đây này!" Hà Mộc Vũ nói xong, trực tiếp tóc áo lên, một vết sẹo sậm màu dữ tợn lộ ra ngoài không khí.
Vết sẹo rất dài, xem ra phát súng kia ghim vào rất sâu. An Nhược nhướng mày, thực ra cấi cậu Hà Mộc Vũ này cũng là người thật thà? Chẳng qua vì chơi với một đám bạn không tốt, mới biến thành bộ dáng như ngày hôm nay?
Sau khi Lục Mặc Hiên nhìn thấy vết sẹo kia, đôi mắt liền tối lại, "Hà Mộc Vũ, còn không mau đi nhập ngũ? Cả ngày trốn trong nhà, vô tích sự? Lại còn..." Lục Mặc Hiên liếc mắt nhìn về phía những kẻ đang đứng sát vào vách tường.
Hà Mộc Vũ ngây ngô cười, ở trước mặt Lục Mặc Hiên, bộ dáng con đồ vữa nãy đã hoàn toàn biến mất: "Em không có chí lớn như anh, sức khỏe của em không tốt, phát súng kia làm ảnh hưởng đến phổi, không thể nhập ngũ. Thàng tích học tập của em lại không tốt, văn ngu võ dốt, nên chỉ có thể làm loạn cho hết ngày thôi."
Trong lòng An Nhược bỗng có cảm giác đau xót không nói lên lời, cảm giác chán ghét với Hà Mộc Vũ cũng biến mất không thấy tăm hơi đâu nữa. Như vậy xem ra, Lục Mặc Hiên quả thực đã nợ Hà Mộc Vũ một phần ân tình.
An Nhược đánh một cái lên vai Hà Mộc Vũ, Hà Mộc Vũ bởi vì chuyện vừa rồi nên đến bây giờ vẫn rất sợ An Nhược. Thân thể to lớn không ngừng run rẩy, An Nhược lập tức dùng lực nhẹ hơn, "Hà Mộc Vũ, 360 nghề, nghề nào cũng có trạng nguyên. Đừng tiếp tục sống như vậy nữa, tôi tin người có dũng khi làm bia thịt cho Lục Mặc Hiên, thì đều là nam tử hán."
Lục Mặc Hiên liếc mắt nhìn An Nhược một cái, đi một vòng cuối cùng lại là khen thằng nhóc đó sao? So với lúc nhỏ, quả thực Hà Mộc Vũ đã thay đổi rất nhiều. Lúc nhỏ cậu ta rất gầy, chân tay như cái cẳng gà, nhưng bây giờ thì béo như một ông già bốn mươi tuổi vậy .
Hà Mộc Vũ bị An Nhược nói có phần xấu hổ, sờ sờ ót, "Chị dâu, chị đừng khen em như vậy. Nói thật ra thì là do em gạt ba mẹ, tới hộp đêm quen biết phải lũ bạn xấu."
Bạn bè xấu? Lục Mặc Hiên nhướng mày, phân quân khu muốn triệt phá thế lực ngầm, Hà Mộc Vũ xuất hiện, đây chính là mục tiêu thứ ba. Lục Mặc Hiên khoác vai Hà Mộc Vũ, "Chúng ta đã lâu không gặp rồi, hôm nay anh làm chủ, chúng ta đi ăn một bữa."
Mời ăn cơm là phụ, thăm dò thông tin về thế lực ngầm mới là mục đích thật sự. Trong lòng An Nhược hiểu rõ điều đó nên càng tích cực ủng hộ bữa cơm này. Hà Mộc Vũ liếc mắt nhìn về phía đám bạn đang đứng cạnh tường: "Chúng mày về đi, chờ bố mày về xem bố mày xử lý chúng mày ra sao!"
An Nhược khẽ cười một tiếng, thưởng cho Hà Mộc Vũ một cái cốc đầu, "Vẫn còn to mồm, cẩn thận ông bố "thật" của cậu tới xử lý cậu đó."
Hà Mộc Vũ vội vàng phất tay, "Chị dâu, thực xin lỗi, em sai rồi. Nhìn thấy bộ dáng chị dâu tốt như vậy, nên có ý đồ không tốt, em mà biết thân phận của chị, cho em hai trăm lá gan em cũng không dám. Vài năm nay đã sống không có lý tưởng quen rồi, lâu dần đã thành thói xấu khó bỏ, trong thời gian ngắn khó lòng thay đổi được. Bộ dáng thô kệch, sợ chị dâu nhìn đau mắt."
Mặc dù Lục Mặc Hiên chưa bao giờ nói An Nhược là vợ của anh, Hà Mộc Vũ cũng coi là người đã lăn lộn nhiều năm, từ một ánh mắt, một cử chỉ cậu ta cũng nhận ra có gì mờ ám hay không. Hơn nữa, An Nhược lại là một mỹ nhân xinh đẹp giỏi giang như vậy, từ ngoại hình cho tới tư chất, tất cả đều giống khẩu vị của Lục Mặc Hiên. Hai người quả thực rất đẹp đôi!
Lục Mặc Hiên buông Hà Mộc Vũ ra, trực tiếp ôm lấy người An Nhược: "Đi thôi, tới nhà hàng cạnh đây ăn cơm, ăn trưa sớm một chút cũng được. Việc ở Mậu Hưng thì chiều tính tiếp.