Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Hiền Bãi Công

Vợ Hiền Bãi Công

Tác giả: Tả Vi

Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015

Lượt xem: 134905

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/905 lượt.

kẻ lừa đảo này… Ngay từ đầu anh đã lấy cô ra làm kẻ ngu ngốc, hiện tại đừng nghĩ lại đùa bỡn cô!
Cô ngẩng đầu ưỡn ngực đi lên phía trước, vươn tay~~
“Lấy chìa khóa ra.” Cô ép bản thân phải dùng giọng điệu cứng rắn, thái độ kiên quyết đối mặt với anh.
Tuy rằng lúc này vẻ mặt anh nhìn có chút bi thương, dường như đang cảm thấy khổ sở vì lời cô vừa mới nói, nhưng cô nhắc nhở bản thân không để ý, không thể mềm lòng, đừng quên người đàn ông này vốn là rất biết diễn trò, cho nên mới làm cô nghĩ lầm là bọn họ yêu nhau.
“Mau.”
Anh nhìn cô thật sâu, biết rằng bản thân không trách được cô lúc này nhẫn tâm gây sự, bởi vì là anh biến cô từ mềm mại trở nên sắc nhọn như thế, trong lòng kết một tầng băng.
Nhưng mà nghe được cô chính miệng nói ra muốn kết thúc quan hệ hôn nhân của hai người, mặc dù không có khả năng anh đồng ý, trong lòng vẫn bị ảnh hưởng, ngực cảm thấy buồn bã.
Anh không tình nguyện giao ra chìa khóa, biết chuyện này không thể thương lượng.
“Không có chìa khóa dự phòng khác chứ?” Mặc kệ nhìn thế nào, người đàn ông này hiện tại đều làm cho người ta không tin được.
“Không có, không tin em lục soát túi của anh.” Anh tự nguyện cho cô kiểm tra túi quần.
Cô lạnh lùng xem xét anh, mới không nghĩ lục soát túi của anh nha, ngộ nhỡ sờ tới nơi không nên sờ… Aizz, cô lại nghĩ lung tung cái gì! Đều là lỗi của người đàn ông này~~
“Anh có thể trở về, không tiễn.” Mau đuổi anh đi, cô có thể thanh tĩnh.
“Nhưng mà anh rất đói, có thể cơm nước xong mới trở về hay không?” Anh đột nhiên ấn tay vào bụng, ngồi vào trên sofa.
“Anh còn chưa ăn cơm?” Bây giờ cũng đã muộn rồi!
“Bởi vì phải đợi em…” Anh dùng một bộ mặt thật đáng thương nhìn cô, giọng nói có chút yếu ớt. “Vừa rồi chỉ có một mực lo lắng, đã quên ăn cơm.” Vì có thể ở lại bên cạnh cô nhiều hơn một lát, lúc này tuyệt đối không thể nói cho cô vừa rồi đợi, có bao nhiêu tức giận, bi thương binh kế mới là thượng sách, bởi vì bản tính trời cho của vợ anh là thiện lương, chính là có lòng tốt đồng cảm với kẻ yếu.
Anh mỉm cười yếu ớt, hợp với ánh mắt hơi lo lắng, quả nhiên làm cho lương tâm của cô cảm thấy có chút tội ác, không nghĩ đến anh sẽ bụng đói chờ cô tới bây giờ…
“Vậy anh mau trở về ăn nha, em lại không nấu cơm…” Trong phút chốc, khí thế hung ác của cô từ mạnh chuyển thành yếu.
“Trong nhà cũng không có cái gì ăn. Anh thấy trong tủ lạnh của em có đồ ăn thừa, anh ăn cái đó cũng tốt rồi.” Anh nói xong thì đi tới tủ lạnh, mang sang hai đĩa thức ăn thừa.
Cô còn chưa có nghĩ đến muốn trách anh lật lung tung tủ lạnh của cô, đã theo bản năng lo lắng cho dạ dày của anh.
“Thời tiết lạnh như thế, sao có thể ăn đồ cũ đó?” Cô lấy đi cái đĩa trong tay anh, để chúng vào trong lò vi ba đun nóng trước.
“Không quan trọng, anh không sợ lạnh.” Trên miệng anh nói như vậy, nhưng mà trên mặt tươi cười thật vui vẻ.
Cô quay đầu, anh lập tức thu hồi ý cười, thay một bộ mặt thật ấm áp vẻ cảm ơn.
Cô nhìn người đàn ông ở bên cạnh bàn ăn cẩn thận dọn xong bát đũa kia, trong lòng cảm thấy thật phức tạp, nghĩ đến trước kia giúp anh làm một bàn đồ ăn nóng hầm hập, anh giống như cũng không hãnh diện như vậy, hơn nữa thường lỡ hẹn với cô, làm cho cô ăn cơm một mình. Nhưng hiện tại là chờ hai đĩa thức ăn thừa được đun nóng lại lộ ra vẻ mặt chờ mong.
Cô giận anh vì sao trước đây không hiểu, không quý trọng việc cô chờ anh, cũng giận anh hoàn toàn không nên lại xuất hiện ở trong này. Nhưng về phương diện khác… Cô cũng lại có chút vui vẻ ở trong lòng, bởi vì không nhìn thấy cuộc sống của anh thì thật sự rất đau khổ, thực ra cô thích ứng có chút vất vả…
“Trong tủ lạnh còn có cơm dư, giúp anh làm cơm rang trứng được không?” Xem, xem, trong lòng cô lại có thêm chút không đành lòng, cảm thấy anh ăn hai đĩa thức ăn nhỏ chắc là sẽ không no.”
“Được, anh giúp em đánh trứng.” Anh vui mừng quá đỗi, tự nguyện hỗ trợ, bởi vì vậy lại có thể có thêm một chút thời gian ở chung với cô.






"Nhược Duy, em có biết em luôn luôn làm cho anh nhẫn nhịn thật sự vất vả hay không?"
Cô lắc mạnh đầu, cái gì cũng không biết, chỉ biết được bây giờ cô đang mắc cỡ chết đi được! Cảm giác giống như ở làm một chuyện xấu kinh hãi thế tục, thật sự rất giống yêu đương vụng trộm.
"Chúng ta. . . . . . Đến phòng được không?" Thỉnh cầu này cũng thật mất mặt, nhưng cảm giác còn riêng tư hơn ở trong phòng bếp, không làm cho người ta cảm thấy bất an như vậy.
"Được." Anh rộng rãi đáp ứng. "Lần sau chúng ta vào trong phòng ——"
Anh chợt thẳng tiến, rước lấy một tiếng kinh hô không báo động trước của cô, anh thì thở dài thỏa mãn, một trận dồn dập rút ra đâm vào hoa kính ướt át của cô, ở trong cơ thể cô kích thích một cỗ khoái cảm vội ùa mà lên, hấp thụ đau nghẽn của anh. . . . . .
“Anh yêu em, vợ à” Anh khiêu châm dường như nói không chán, cho dù không có được đáp án của cô cũng không sao cả, tóm lại anh không bao giờ giữ lại tình cảm dưới đáy lòng nữa, muốn nói ra toàn bộ cho người anh yêu nghe. Đươ


Old school Swatch Watches