XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Ơi, Chào Em

Vợ Ơi, Chào Em

Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341327

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1327 lượt.

lần lượt phát hiện nhưng điểm tốt của đối phương, sau đó, rung động rồi.
Thấy Tô Nhạc yên lặng không nói gì, Ngụy Sở nhân cơ hội hôn trộm một cái lên mặt cô: "Đang nghĩ gì vậy?"
Tô Nhạc nhìn anh, suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Câu chuyện về cô bé lọ lem."
"Câu chuyện về cô con gái của bá tước gì đó bị mẹ kế ngược đãi, sau đó đi một đôi giày đặc biệt tới tham dự tiệc tối, cuối cùng được hoàng tử yêu?" Ngụy Sở sờ sờ cằm: "Cô bé lọ lem thay quần áo đẹp ra là hoàng tử không nhận ra nữa, còn phải dựa vào một đôi giày để nhận người, đây cũng tính là tình yêu sao? Thứ hoàng tử kia yêu là bộ quần áo đẹp kia chắc?"
"Đừng dùng tư duy logic bình thường để nghiên cứu một câu chuyện cổ tích." Tô Nhạc liếc mắt khinh thường, đàn ông quả là sinh vật thiếu sức tưởng tượng, tuy cô cũng không thích câu chuyện cổ tích này.
"Mấu chốt là, hoàng tử thích gì ở cô bé lọ lem?" Ngụy Sở đột nhiên cảm thấy hứng thú với câu chuyện cổ tích này: "Hơn nữa, cô bé lọ lem kia không thật sự là một cô bé lọ lem, tuy cô ấy ngủ trong phòng bếp, nhưng đối với thế giới bên ngoài, thân phận của cô ấy vẫn là con gái của một bá tước, đây là một chuyện không thể thay đổi, vì vậy, cô ấy xứng đôi với hoàng tử. Cho nên ý nghĩa thật sự của câu chuyện này cũng không phải tình yêu giữa giới quý tộc và người dân nghèo hèn."
Cũng có lý, Tô Nhạc ngẩng đầu nhìn Ngụy Sở: "Cho nên?"
"Anh không phải hoàng tử, em không phải cô bé lọ lem, vì vậy, chúng ta là một đôi trời sinh." Ngụy Sở lại hôn trộm một cái nữa: "Anh là người đàn ông đáng để dựa vào hơn hoàng tử kia nhiều."
"Cảm giác dát vàng lên mặt thế nào?" Tô Nhạc nghĩ mình liếc nhiều đến mức mí mắt sắp bị chuột rút.
"Thật ra, anh là một người rất thành thật." Ngụy Sở trả lời nghiêm túc: "Anh chưa bao giờ dát vàng lên mặt mình."
"Xì." Tô Nhạc nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cáp treo đã đến sườn núi, vai được một cánh tay ấm áp vòng quanh, cô quay đầu nhìn vào đôi mắt đẹp của Ngụy Sở.
"Bất kể em có dáng vẻ gì, anh nhất định sẽ tìm được em trong đám đông ngay từ cái nhìn đầu tiên."
Tô Nhạc quay đầu, không nhìn gương mặt đẹp trai chết người kia nữa.
Nói những lời ngon ngọt này làm gì, muốn chết sao!






Dịu dàng
"Đại ca, Tô Nhạc ngủ rồi à?" Trên đường về, Trần Húc thấy Tô Nhạc gối đầu lên chân Ngụy Sở. Để Tô Nhạc có thể nằm thoải mái hơn một chút, Ngụy Sở ngồi sát ra ngoài, trên người Tô Nhạc còn đắp chiếc áo khoác của anh.
"Ừ." Ngụy Sở hạ giọng gật đầu, đưa mắt nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, trời dần tối, xe đã vào trong nội thành, những ngọn đèn hai bên đường bật sáng, ánh sáng màu cam xuyên qua cửa sổ rọi lên người Tô Nhạc, khiến anh cảm thấy ấm áp không nói thành lời.
Thấy anh lộ ra vẻ mặt như vậy, Trần Húc nhún vai, hạ giọng nói: "Xem ra hôm nay leo núi mệt rồi." Ngày thường Tô Nhạc đầy sức sống, thì ra thể lực của cô không tốt lắm.
"Cô ấy chỉ thích quấn lấy cái máy tính." Ngụy Sở cẩn thận kéo lại chiếc áo khoác trên người Tô Nhạc: "Bảo tài xế đưa mọi người về nhà, không cần tới công ty nữa."
Ngụy Sở chú ý tới vẻ mặt của Trần Húc, xoay người đi ra, đóng cửa lại rồi mới nói: "Cậu cười cái gì?" Nói xong, anh xoay người đi tới tủ lạnh, cầm hai chai bia ra.
Đối với hành động lấy bia chứ không phải lấy loại rượu ngoại cao cấp của sếp lớn nhà mình, Trần Húc đã tập thành thói quen, anh liếc nhìn chai bia: "Đại ca, anh sẽ không nhân cơ hội uống say làm bừa rồi đổ trách nhiệm cho chai rượu đấy chứ?"
"Cậu nghĩ lung tung cái gì đấy." Ngụy Sở mở nắp chai, lúc này Trần Húc mới chú ý, đó là một loại đồ uống bề ngoài nhìn giống bia nhưng không phải bia, anh cầm lấy cái chai trước mặt uống một ngụm, mùi vị cũng không tệ lắm, lại nhìn nhãn hiệu: "Đây chẳng phải đồ uống của Bách Sinh sao?"
"Ừ." Ngụy Sở dùng điều khiển từ xa trên bàn uống nước mở TV, giảm âm lượng nhỏ xuống, trên TV đang chiếu một bộ phim truyền hình có tỉ lệ người xem khá cao.






"Đại ca, em bảo này, anh có cần phải làm nô lệ tình yêu đến mức độ này không, ngay cả sản phẩm của công ty người ta cũng mua về uống?" Trần Húc liếc mắt nhìn tên gọi của bộ phim đang chiếu trên TV, thờ ơ nói: "Đây chẳng phải bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết của tác giả anh thích sao, chương trình TV cho phái nữ này anh cũng thích xem à?" Trần Húc nhìn đồ uống trong tay Ngụy Sở, rồi lại nhìn bộ phim đang chiếu trên TV, anh có chút hoài nghi, không biết nên nói sếp lớn nhà mình chung tình hay là lăng nhăng đây? Đối xử với Tô Nhạc không thể tốt hơn được nữa nhưng lại kiên trì ủng hộ nữ tác giả này chẳng với mục đích gì cả, thế này có vẻ hơi mâu thuẫn.
Ngụy Sở nhíu mày, không đáp lời.
"Đại ca, anh đối xử với em lạnh lùng quá đáng, thật làm người ta đau lòng." Trần Húc lại uống một ngụm đồ uống, lắc đầu: "Nếu anh em như tay chân thì kiếp trước của anh nhất định là con rết."
Ngụy Sở vẫn chỉ nhướng mày, không có hứng thú với loại lời nói vừa vô nghĩa vừa ấu trĩ này.
"Tô Nhạc là một cô gá