Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Phúc Hắc Của Đế Vương Hắc Đạo

Vợ Phúc Hắc Của Đế Vương Hắc Đạo

Tác giả: Thiên Thượng Lam Cẩn

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342771

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2771 lượt.

xâm phạm quyền lợi gì đó đối với Trung Quốc. Về phương diện này, Trung Quốc tương đối nghiêm khắc, huống chi thế lực ở Trung Quốc còn nằm trong tay Lam đương gia, dĩ nhiên án tử được thi hành. Nhưng mà đây cũng là chuyện của sáu năm về trước rồi, có phải đã xảy ra chuyện gì hay không, thủ lĩnh?”
Thì ra là Lam Duê đã nhúng tay vào chuyện như vậy, chuyện kỳ quái này xảy ra đã rất lâu rồi, nếu lúc ấy Lam Duê không ra tay, vậy thì người tên Johan kia hẳn sẽ không chết?
Rốt cuộc trong ấy còn có chuyện gì mà người ngoài không biết? Tóm lại là Lam Duê đã trải qua những gì?
"Âu Liêm, gọi Vân Thanh tới đây một chuyến!" Cúi thấp đầu suy nghĩ kỹ một lát, Lăng Ngạo bóp tắt tàn thuốc vốn chưa hút được bao nhiêu trong tay.
Âu Liêm khẽ gật đầu, xem ra trong chuyện này John đóng một vai trò khá quan trọng, dù sao cũng là chuyện nội bộ của nhà họ Lam, đại khái cũng chỉ có người trong nhà là nắm rõ.
Vân Thanh nhận được điện thoại của Âu Liêm lúc cô đang bàn bạc kế sách với Lam Duê. Vừa nghe đến Lăng Ngạo tìm mình, nhất thời cảm thấy sửng sốt, hình như cô và Lăng Ngạo không có chuyện gì cần hợp tác thì phải?
Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng Vân Thanh vẫn nói với Lam Duê chuyện này. Lam Duê chỉ nhàn nhạt gật đầu một cái, tuy đáy mắt lóe lên một tia nghi ngờ, nhưng cũng không ngăn cản, cũng không tỏ ý muốn đi theo cùng.
Cốc cốc cốc.
Vân Thanh gõ mấy tiếng lên cửa ra vào, sau đó đẩy cửa bước vào trong.
"Vân Thanh, John của bảy năm về trước, cô còn nhớ hay không?”
Không hề quanh co lòng vòng, Lăng Ngạo trực tiếp đặt câu hỏi.
Vân Thanh gật đầu, tư thế tùy ý tựa vào trên cửa, vén vén mái tóc nhuộm highlight đen đỏ, nói: "Dĩ nhiên, lại nói, từ trước đến nay, đối với tôi ông ta là lão già tàn nhẫn nhất. Mặc dù ban đầu đã đưa ông ta đến trại tử hình ở Trung Quốc, nhưng mà tiếc thay............Lăng thủ lĩnh nghĩ gì mà lại hỏi đến chuyện này?”
Dường như trong trí nhớ của cô, tên John này và nhà họ Lăng không có xung đột gì về lợi ích, cũng không có qua lại. Nói một cách chính xác, thật ra thì cũng chẳng có dính dáng gì đến nhà họ Lam, chẳng qua là khi ấy cô nhận được sự ủy thác của người đã hết lòng giúp đỡ cho mình, mới có thể năn nỉ Lam Duê ra tay giúp cô chuyện này. Nhưng rất dễ nhận thấy, cái mạng của lão John này rất lớn.Diễn ☆ đàn Lê ☆ Quý Đôn
"Đáng tiếc?"
"Đáng tiếc vẫn chưa chết!” Vân Thanh lơ đễnh cười rộ lên, tuy rằng tươi cười, nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ lạnh lùng.
Bảy năm trời, không có một chút tin tức, giống như là biến mất khỏi thế gian, một phần tử nguy hiểm như vậy, nếu không đưa hắn xuống địa ngục, vậy thì hắn sẽ đưa những người vô tội xuống dưới ấy thay hắn.
Bây giờ ngẫm lại, e rằng lão John này đã được tập đoàn Fiennes thu nhận, cũng chỉ có bọn chúng mới có gan làm vậy.
Suy nghĩ một chút, con chip mà Lam Duê lấy được từ trong tay William mấy năm về trước, có chứa thông tin về não bộ con người, e rằng cũng có liên quan đến John.
Quả không sai, nội tâm Lăng Ngạo khẽ động, nhìn thẳng vào dáng vẻ thong dong của Vân Thanh, nói tiếp: "Nguyên nhân là gì?"
Vân Thanh hít một hơi thật sâu, âm thầm cảm thán, không hổ danh là đế vương hắc đạo, chỉ cần liên tưởng một chút là có thể nghĩ ra ngay, xem chừng đúng là trợ thủ đắc lực nhất của Lam chủ.
Nghĩ như vậy, Vân Thanh đổi lại tư thế, nụ cười trên mặt cũng được thay thế bởi vẻ nghiêm túc: “Tôi biết, một khi Lăng thủ lĩnh hỏi như vậy, nhất định là đã phát hiện ra chuyện gì rồi! Giống như những gì anh đã nghĩ, John vẫn chưa chết, hơn nữa có lẽ đang ở trong tập đoàn Fiennes, còn chuyện của Triệt thiếu gia, cũng từ ông ta mà ra.
Có lẽ là đang rắp tâm trả thù, hoặc chỉ là làm việc theo mệnh lệnh, và quả thật ông ta đã xóa bỏ hoàn toàn trí nhớ của Triệt thiếu gia." Dừng một chút, nói tiếp: "Năm đó, lúc giao ông ta cho chính quyền Vân Nam Trung Quốc, quả thật nên nhận án tử hình. Nếu vậy, hiện giờ nhà họ Lam cũng không gặp phải rắc rối thế này.”
"Cũng không ai biết tại sao chính phủ Mỹ lại đột nhiên phản đối, mà lúc đó Lam chủ đang xử lý chút chuyện ở Châu Phi, dĩ nhiên là không thể đích thân đi đàm phán. Huống chi, vốn dĩ cũng chẳng liên quan đến lợi ích của nhà họ Lam, nên Lam chủ cũng chẳng để trong lòng. Còn nữa, bị đưa đến đảo Ác Ma, thật ra thì so với chết còn sảng khoái hơn.”
"Nếu như ban đầu giữ vững án tử dành cho ông ta, có lẽ sẽ không dẫn đến phiền phức như bây giờ. Tên John này rất nguy hiểm, lần đầu tiên tôi nhìn thấy ông ta, liền cảm giác như mình vừa nhìn thấy ác quỷ đến từ địa ngục, cả người toát lên vẻ thâm trầm đáng sợ. Lúc ấy, quả thật tôi chẳng có dũng khí để đối mặt với ông ta, nếu như khi đó không có Lam chủ và Vân Trạch, chắc chắn tôi đã bỏ chạy. May mà Lam chủ cũng đồng ý đi gặp một người như vậy. Khi ấy tôi có suy nghĩ, nếu như người này còn sống, nhất định sẽ lên kế hoạch để trả thù chúng tôi, sự ác độc tàn nhẫn bên trong đôi mắt kia, làm thế nào cũng không che giấu được.”
Tùy rằng đã cố quên đi, thế nhưng ánh mắt kia đã khắc sâu vào trí nhớ, nhiều năm trôi qua như vậy, bây giờ mỗi lần nghĩ