Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Phúc Hắc Của Đế Vương Hắc Đạo

Vợ Phúc Hắc Của Đế Vương Hắc Đạo

Tác giả: Thiên Thượng Lam Cẩn

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342752

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2752 lượt.

tới, nó vẫn hiện rõ mồn một trong đầu như chuyện mới xảy ra ngày hôm qua.
Song, ngược lại cảm giác kinh khủng cũng suy giảm không ít, chỉ còn dư lại chút ấn tượng đã khắc sâu mà thôi.
"Nếu ở đảo Ác Ma, đó là nơi được canh phòng nghiêm ngặt nhất trên thế giới, một khi đã vào nơi đó, muốn ra ngoài, căn bản là điều không thể, làm sao tên John này ra ngoài được?” Âu Liêm nhíu mày, đem vấn đề mà Lăng Ngạo đang nghi vấn trong đầu hỏi ra ngoài.
Vân Thanh nhún vai một cái: “Lúc John đi vào, không ngờ gặp phải một vụ nổ, nghe nói lúc ấy người chết không ít, John cũng nhân cơ hội ấy mà bỏ chạy. Mặc dù bọn em cũng có lần theo dấu vết, nhưng mà sau đó quả thật nhà họ Lam có quá nhiều chuyện cần phải giải quyết, sau khi điều tra một thời gian dài cũng không có đầu mối, bọn em cũng không buồn bỏ công sức đi tìm cái người chẳng có ích lợi gì đối với mình. Thế nên, mới dẫn đến chuyện như ngày hôm nay.”
Âu Liêm nâng trán, đây đúng là tác phong của Lam đương gia, đối với những chuyện có lợi hoặc không lợi cho mình, cô luôn phân chia rất rõ ràng, cũng rất hiếm khi làm những chuyện hao công tốn sức mà không thu được kết quả tốt.
Về chuyện của John, đúng là cô chẳng có quan hệ bao nhiêu, dĩ nhiên là không cần bận tâm chi nhiều. Mà trong khi đó, thế lực nhà họ Lam cũng có một số chuyện lục đục bên trong, không có hơi sức đâu đi xử lý những chuyện nhỏ nhặt như vậy, bỏ mặc nó cũng là điều dễ hiểu.
"Lấy được tin tức muốn biết chưa?" Lam Duê đẩy cửa đi tới, tươi cười nhìn ba người bọn họ.
"Lam chủ!"
Lam Duê khẽ gật đầu, nhìn Lăng Ngạo nói: "Có chuyện gì không phải hỏi em sẽ rõ hơn sao? Thế nào ngược lại nhớ đến Vân Thanh rồi hả?”
"Hai người ra ngoài trước đi!"
"Dạ!"
Lam Duê đi đến ghế sofa, ưu nhã ngồi xuống, trước sau khóe miệng vẫn giữ nụ cười mỉm như cũ. Đôi mắt đen láy thâm thúy nhìn gương mặt có hơi bất đắc dĩ của Lăng Ngạo.
Đối với việc Lam Duê đến đây, đã nằm trong dự liệu của Lăng Ngạo.
Đứng dậy, đi tới ngồi xuống bên cạnh cô, xoay cơ thể cô qua, ôm vào trong ngực, nói:
"Em biết, anh lo lắng cho em."






Thu Lưới
Andrew, trước khi tôi và anh hợp tác với nhau, tôi cũng cần hỏi cho rõ ràng, tại sao anh phải giúp tôi, anh muốn cái gì?”
Rome – Italy, chuyến viếng thăm của Lam Duê và Lăng Ngạo đã nằm trong dự tính của Andrew, anh ta đã sớm chờ đợi ở đây. Mà Lam Duê vừa tới, cũng không hề chậm trễ, đi thẳng vào vấn đề.
Lăng Ngạo nhìn vẻ mặt tươi cười rạng rỡ của Andrew, môi mỏng mím chặt, nếu không phải vì nguyên nhân hợp tác, anh tuyệt đối không để cho Lam Duê đến gặp cái người luôn ôm ấp tâm tư vọng tưởng với cô.
Sự thật nó rõ rành rành như vậy, nhưng Lam Duê hết lần này đến lần khác lại không có ý thức tự nhận biết, dáng vẻ vẫn ngây ngô như chẳng biết gì.
Trở lại chuyện chính sự, Andrew lập tức gạt tình cảm cá nhân sang một bên, nhớ lại, nghiêm túc nói: “Ban đầu nói là hợp tác, kỳ thực cũng chỉ là mượn chút thế lực của hai bên mà thôi. Nếu nói chính thức hợp tác, vậy thì có hơi quá. Lần này chủ ý của Fiennes rất sâu, đây cũng là chuyện sau khi hợp tác với bọn họ, tôi mới biết được. Lam Duê, tôi chỉ có thể nói, tôi biết một chút da lông bên ngoài vậy thôi.”
"Layla Jennifer Fiennes, cô biết người này chưa." Andrew phất tay, Pitt Lin đứng bên cạnh liền bật màn ảnh khổng lồ lên, một cô gái tóc nâu liền xuất hiện giữa tầm mắt của mọi người.
Layla Jennifer Fiennes, người này dĩ nhiên là Lam Duê không thể nào không quen được rồi.
Quay đầu, quét mắt nhìn Vân Trạch bên cạnh, Lam Duê nhếch môi cười thản nhiên, nâng tay phải lên, chống cùi chỏ lên thành ghế sofa, kéo cằm, nhìn lên những động thái trên màn hình, cả nửa ngày không nói gì.
Lúc Lăng Ngạo vừa trông thấy những hình ảnh ấy, đôi mắt hung hăng híp lại. Cuồng phong xẹt qua nơi đáy mắt, làn môi mỏng kéo ra nụ cười nhạt nhẽo.
Hoá ra là như vậy.
Xem chừng đây quả là một con cá lớn.
Hơi quay đầu liếc nhìn Ngự Phong bên cạnh, tinh quang nơi đáy mắt lóe lên rồi vụt tắt.
Ngự Phong gật đầu một cái, liếc nhìn Andrew và Lam Duê, cuối cùng lại đưa mắt nhìn lên màn hình, lặng lẽ rời khỏi tòa pháo đài của Andrew.๖ۣۜ↕ ✿ ⊰ ⊱ ✪
"Anh đã phát hiện ra cái gì rồi hả?"
Ngự Phong rời đi, làm sao Lam Duê và Andrew lại không biết. Lúc này Lam Duê quay đầu, hỏi qua loa, nhưng đôi mắt vẫn cố định trên màn hình.
Lăng Ngạo đưa tay dùng nĩa xiên một miếng táo nho nhỏ cho vào miệng Lam Duê, hiếm khi bày ra dáng vẻ tươi cười trước mặt Andrew, nói: “Chỉ là nghĩ đến tối nay thu lưới, có thể kéo được một con cá lớn, tâm tình rất tốt thế thôi.”
"Xem chừng, chắc là con cá này rất lớn đây, bằng không sẽ không khiến Lăng thủ lĩnh vui mừng như vậy. Phải không? Lam Duê!"
Andrew quơ quơ ly rượu đỏ trong tay, bị kích thích bởi động tác của Lăng Ngạo mà nốc cạn sạch, chế giễu nói.
Mặc dù là nói như vậy, nhưng trong lòng Andrew hiểu rõ, xem ra có người sắp gặp phải xui xẻo rồi đây. Rơi vào trong tay Lăng Ngạo, hắn thật sự đang rất hoài nghi, liệu người ki