Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342040

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2040 lượt.


“Ai? Cần gì?” Nam Cung Minh mơ hồ một lát, lại cười lên, “Mấy ngày nay ta luôn luôn tìm muội, muội trốn ở chỗ nào vậy?”
Ta kinh ngạc: “Tìm ta làm gì?”
Hắn từ trong lòng lấy ra một cái hộp gỗ cực kì tinh xảo, nhét vào trong tay ta, sau đó ngượng ngùng nhu nhu cái mũi nói: “Hôm trước ta đi Phong Lâm thành, thấy vật nào thú vị, liền mua trở về cho mọi người, cái này là cố ý để lại cho muội.”
Ta kinh ngạc nhìn hắn, liên tưởng đến tình tiết của nguyên tác, trong đầu nháy mắt xẹt qua rất nhiều đồ vật lộn xộn: Xiềng xích, dây thừng, roi, ngọc thế, châu xuyến,OOXX…
Tiểu cầm thú chờ mong thúc giục: “Mở ra nhìn xem, muội thích không?”
Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, ta khẩn trương mở hộp gỗ ra.
Trong hộp là một đôi hoa tai hình con thỏ bằng ngọc, màu xanh ôn nhuận, khéo léo đáng yêu không hề giống hoa tai bình thường.
“Ta thấy các nữ tử khác đều mang hoa tai, chỉ mình muội không có, liền tự ý chọn một đôi đưa muội.” Nam Cung Minh nhẹ nhàng cầm lên 1 cái, kéo vai ta lại, vui vẻ nói, “Đến đây, ta giúp muội đeo vào.”
“Không!” Ta vội vàng đẩy tay hắn ra, đang muốn cự tuyệt, đã thấy thần sắc vui sướng của hắn ngay lập tức trầm xuống, thật giống như đứa nhỏ làm chuyện tốt còn bị vô cớ trách cứ, tràn đầy ủy khuất cùng thất vọng. Làm cho ta cảm thấy chính mình giống ác bá khi dễ tiểu hài tử, không khỏi trở nên chần chờ.
Không ngờ, Nam Cung Minh thừa dịp lòng ta đang phân vân, trong nháy mắt, bỗng nhiên xuất thủ, vén mái tóc dài đang che một bên mặt của ta, tìm được vị trí xỏ, nhanh chóng đem hoa tai đeo lên, sau đó xoay người ra sau, cẩn thận gài lại.
Người tập võ dĩ nhiên có sức mạnh, ta không thể giãy, tay hắn ấm áp cọ qua gáy của ta, có chút ngứa ngứa, mang đến dự cảm nguy hiểm.
Ta xoay người muốn chạy trốn, lại bị hắn giữ chặt, ôn nhu đeo lên một bên nữa, sau đó chậm rãi đưa tay di tới trên trán, vén lên tóc mái thật dày, hai mắt nhìn thẳng vào ta, tựa hồ như si mê.
“Muội như vậy thật là đẹp.” Mặt của hắn càng dựa càng gần, hơi thở của hắn quấn quanh bên tai. Ta sợ muốn chết, nhưng e ngại tôn ti trật tự, dùng một tay cản mặt của hắn, sống chết hướng ra xa, lại không dám lên tiếng kêu to, e sợ Đại cầm thú cũng tới.
Nam Cung Minh phục hồi tinh thần, vội vàng buông tay, ngượng ngùng giải thích: “Thực xin lỗi, muội đừng giận, ta không có ác ý, chỉ là…”
“Chỉ là cái gì?” Ta tức giận vừa sửa sang lại tóc vừa lui ra sau, bảo trì khoảng cách an toàn với cầm thú.
“Không… Không có gì.” Nam Cung Minh ấp úng, không muốn nói rõ, sau đó lại lăng lăng nhìn ta ngẩn người, dường như đang khát vọng một cái gì vậy.
Ta không muốn để cho hắn hiểu lầm thái độ của mình, lập tức đổi thành gương mặt lạnh lùng như mẹ kế, giải quyết việc trước mắt đem lý do xin phép của Thạch Đầu nói ra.
Nam Cung Minh cũng khôi phục thái độ bình thường, khó xử nói: “Thạch Đầu không có người thân khác, trường hợp đặc biệt cho phép hắn nghỉ để an táng phụ thân cũng được. Chỉ có điều phụ thân ta ngày thường ghét nhất đệ tử xin phép nghỉ, hơn nữa gần đây ta học tập không tiến bộ, không đạt tới yêu cầu, làm cho phụ thân tâm tình không tốt. Nếu để ta đi nói, vạn nhất cơn giận còn sót lại, chắc sẽ không cho phép nghỉ nhiều ngày như vậy.”
Ta nhìn hắn từ trên xuống dưới, hỏi: “Ngươi làm biếng à?” T^T
Nam Cung Minh lắc đầu, lại gật gật đầu nói: “Phụ thân yêu cầu ta trong vòng 3 ngày học hết 108 chiêu Triêm Hoa, tuy rằng ta luyện rất nhiều, nhưng một chiêu cuối cùng không được lưu loát, giữa chừng dừng lại một chút, cũng khó trách phụ thân sinh khí.”
Ta không có gì để nói, Đại cầm thú yêu cầu đối với con trai thật sự rất biến thái …
Nam Cung Minh chân thành đề nghị nói: “Phụ thân từng khen Thạch Đầu, nói hắn là một cái mầm tập võ rất tốt, nếu vậy sẽ không khó xử hắn đâu. Muội đi nói đi, có thể được đó.”
Nếu ta có lá gan đi tìm đại cầm thú, sẽ không tìm đến tiểu cầm thú hắn rồi, cho nên ta sống chết lắc đầu, cầu xin Nam Cung Minh.
Nam Cung Minh hoang mang hỏi: “Thạch Đầu và muội có quan hệ tốt lắm à?”
Ta nhanh chóng trả lời: “Chúng ta cùng thôn, lớn lên cùng một chỗ.”
Nam Cung Minh mặt nhăn mày nhíu, do dự thật lâu, rốt cục đáp ứng giúp ta đi hỏi thử.
Ta tạm thời quăng đi thành kiến, đối hắn ngàn ân vạn tạ.
Nam Cung Minh đi được hai bước, lại chạy về, nghịch ngợm cười nói: “Ta giúp muội, muội phải đáp ứng ta một chuyện.”
Ta cảnh giác hỏi: “Chuyện gì?”
Hắn lại vươn hai tay vén mái tóc dài của ta ra sau vành tai, lộ ra đôi hoa tai thỏ ngọc xinh đẹp và cái trán trơn bóng, lắp bắp thỉnh cầu: “Nếu… Như có thể, ta… Ta muốn ôm muội một cái.”
======
Sơn trọng thủy phục nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn*: Nàng NNho đã tìm bản dịch dùm ta: Đến chỗ sơn cùng thủy tận cứ ngỡ như không còn lối nữa, thì lại thấy thấp thoáng có một thôn xóm trong những rặng liễu mờ và những cành hoa sáng ^_^






“Chuyện này đương nhiên không thể!” Ta chỉ dùng nửa giây suy nghĩ để cự tuyệt thỉnh cầu của hắn, “Cho dù người là