Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342027
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2027 lượt.
ống mồ một cách qua loa, cho nên tự nguyện nhận giúp Thạch Đầu tìm tổng quản xin nghỉ dài hạn.
Hai đứa lưu luyến chia tay, cậu cả đưa ta lên xe ngựa về chân núi của Nam Cung gia. Ta một hơi leo lên bậc thang, xoa xoa bắp chân vừa đau vừa mỏi, tìm Tiểu Vương quản sự nói rõ nguyên nhân.
Tiểu Vương quản sự đang ngáp ngắn ngáp dài xem sổ sách, nghe xong ý đồ của ta liếc mắt một cái: “Thạch Đầu bây giờ là người chúng ta có thể quản sao? Tìm chủ tử đi.”
Ta sợ hãi: “Mấy chuyện này cũng phải tìm Hoán chủ tử?”
“Đã vào đây lâu như thế, đầu óc ngươi có thông minh lên chút nào không vậy?” Tiểu Vương quản sự đeo vẻ mặt “trẻ con khó dạy bảo “, nề hà giải thích cho ta, “Chuyện của phó dịch hạ đẳng bình thường mới báo cho ta, nha hoàn phòng trên cùng cơ thiếp do Vương tổng quản quản lý, Các đệ tử sẽ do chủ tử tự quyết định, đứa nhỏ Thạch Đầu kia thiên phú cực cao, tiền đồ vô lượng, đặc biệt được Hoán chủ tử ưu ái, hắn muốn xin nghỉ lâu như vậy, dĩ nhiên phải nói cho chủ tử.”
Ta đau khổ cầu xin: “Ta mà thấy chủ tử chân sẽ phát run, nói không nên lời, xin tiểu Vương quản sự chuyển một tiếng được không?”
“Ngươi không thấy ta đang bận rộn sao?” Tiểu Vương quản sự mất hứng, phất tay đuổi ta đi.
Thạch Đầu a… Ngươi hại chết ta.
Ta kéo hai chân nặng trĩu, nhìn ra Vãn Phong lâu xa xa, trong lòng hiện ra 1 cái cân một đầu đặt Đại cầm thú, một đầu khác đặt Thạch Đầu mới mất cha, lúc lắc cân bằng hồi lâu, rốt cục cắn răng một cái, đâm đầu nhảy vào khu vực sấm sét.
Vãn Phong lâu có ba tầng, trang trí một màu thanh nhã, là chỗ cao nhất trên núi, gió rất lớn, bên ngoài có chu dương liễu đón gió đung đưa, cách đó không xa là hồ nước, có Uyên Ương thác cao đến mười thước tung bọt nước ẩn ẩn mờ sương, đẹp không sao tả xiết. Phía dưới lại là một cái thác nước nho nhỏ, dòng nước chảy chậm, hai bên sườn trồng kỳ hoa dị thảo, tỏa ra mùi hương thơm ngát, không ít đóa hoa rơi vào trong nước, theo mười tám loan thủy đạo, chậm rãi chảy vào Lâm Hương các.
Ta cẩn thận bước từng bước, giống như trộm lén lút đi đến bên ngoài Vãn Phong lâu, ngồi xổm bên cạnh thác nước suy tới nghĩ lui, muốn dùng một trăm lượng ngân phiếu, tìm một nha hoàn quen thay ta đi nói chuyện này.
Đợi rồi lại chờ, mấy tiểu nha đầu bình thường hay đến phòng bếp quấy rầy lừa đảo một người cũng chưa xuất hiện, nhưng lại nhìn thấy nha hoàn xinh đẹp lần trước đi theo Nam Cung Minh, cầm trong tay mấy quyển sách vội vàng đi đến.
Ta từ trong bụi cỏ nhảy ra, khiến nàng hết hồn nhảy dựng.
Ta vội vàng nói rõ ý đồ, nha hoàn kia căn bản không muốn quan tâm tiểu nha đầu bị dán nhãn “Dụ dỗ chủ tử” là ta, hối lộ cũng không chịu nhận, lắc lắc mông đi vào Nghinh Phong các, đeo lên vẻ mặt tươi cười đi đưa sách, sau đó bước nhanh bỏ đi.
Mắt thấy mặt trời dần lặn xuống, việc này đã không còn cách nào trì hoãn nữa, ta chỉ đành từ trong lòng lấy ra cái gương nhỏ, một lần nữa sửa sang lại một chút cái đầu sọc sọc dưa hấu, chuẩn bị đi cho Nam Cung Hoán một lần gặp gỡ ấn tượng, đánh cá một phen khiến Nam Cung Hoán không dám nhìn đến mặt của ta.
Nam Cung Hoán thích yên lặng không ưa náo nhiệt, tuy rằng dưới chân núi có rất nhiều hộ vệ, nhưng chỗ ở có rất ít thủ vệ, ta báo cáo lý do, cúi đầu đi vào, chỉ gặp vài nha hoàn xa lạ, còn có hai sủng thiếp của hắn đang ngắm hoa và chim chóc. Các nàng nghe ta nói đến xin ân điển, tốt bụng đề nghị ta bây giờ đừng đi tìm xui, Minh thiếu chủ đang ở thư phòng nghe mắng…
Ta nghiêng tai yên lặng nghe, thực sự nghe được một giọng nam trầm thấp xen lẫn tiếng nước truyền đến, khẩu khí cực kì nghiêm khắc bất mãn, rất là khủng bố.
Đợi chừng đến hết canh ba chung, cuối cùng truyền đến một tiếng “Cút”, dũng khí đi tìm đại cầm thú của ta như bong bóng bể biến mất tiêu.
Thạch Đầu a Thạch Đầu, không phải ta không muốn giúp ngươi, chỉ có điều Đại cầm thú rất hung mãnh, ta sợ đến gần sẽ bị ăn sống nuốt tươi a…
Lui lại vài bước, phía sau truyền đến nhẹ nhàng tiếng nước vang động.
Ta quay đầu nhìn lại, là Nam Cung Minh cô độc một mình ngồi ở dưới cây dương liễu, ủ rũ, bảo kiếm đặt ở bên người cách đó không xa, cầm trong tay hòn đá nhỏ ném vào trong nước, thoạt nhìn đang cực kì mất hứng.
Sơn trọng thủy phục nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn*! Hai mắt ta sáng ngời, cao hứng trở lại.
Chủ tử và thiếu chủ đều là chủ, Thạch Đầu chỉ là một tiểu đệ tử, xin phép ai không phải cũng giống nhau sao?
Trước mắt cấp độ biến thái của Tiểu cầm thú còn thấp hơn vài bậc so với Đại cầm thú, hơn nữa hắn đã gặp ta rồi, gặp một lần nữa xin phép chắc cũng không nguy hiểm nhiều lắm.
Ta đi tới đi lui, những người có nội công lỗ tai linh mẫn, Nam Cung Minh lập tức liền phát hiện sự tồn tại của ta. Ánh mắt ảm đạm của hắn lập tức sáng lên, vội vàng nhảy lên vỗ vỗ bụi đất và lá cỏ trên người, khóe miệng lộ ra mỉm cười sáng lạn, hướng về phía ta vẫy vẫy tay: “Lạc Nhi, lại đây.”
Hắn hưng phấn như vậy để làm gì? Khẳng định không có hảo tâm!
Ta dừng cách hắn 5 bước chân, theo quy củ cung kính lễ phép: “Ta đến giúp người ta xin phép.”