XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342048

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2048 lượt.

cũ, ta thực buồn bực, đành phải làm nghĩa công, giúp hắn giặt sạch đống quần áo đều bị bẩn.
Lại qua không được mấy ngày, hắn lén lút tìm được ta rồi nói: “Xú nha đầu, ta đã xin gia nhập hắc vệ của Nam Cung gia.”
Ta trợn mắt há hốc mồm nửa ngày.
Hắn khẩu khí thực nhẹ nhàng, chắc cho rằng ta không biết hắc vệ là làm gì, nhưng làm sao ta không biết! Cái ban chỉ lấy cô nhi không cha không mẹ, tỉ mỉ tài bồi thành tử sĩ. Chuyên môn vì Nam Cung thế gia làm một ít việc ngầm nguy hiểm giết người phóng hỏa bắt cóc diệt môn, nguy cơ chết cực cao.
Ta cơ hồ là vỗ cái bàn giáo huấn hắn: “Ban này chỉ lấy cô nhi, chính là để cho các ngươi đi liều mạng không ai phụ trách ! Tương lai mười tên được bảy có thể sống đi ra sẽ không sai lầm rồi, ngươi đến tột cùng là dùng óc heo mới nghĩ đến đi xin gia nhập?”
“Chỉ có gia nhập hắc vệ, mới có thể học được một ít võ công Nam Cung thế gia không truyền ra ngoài.” Thạch Đầu tỏ vẻ không sao cả ôm cánh tay đứng ở dưới tàng cây, nhàn nhã nhìn cánh chim bay ngoài không trung.
“Muốn học võ công có cái gì khó? Tương lai trộm một cái bí tịch… Quên đi, không đề cập tới cái này, ngươi mau mau rời khỏi hắc vệ!” Mắt thấy cải trắng vất vả trồng sẽ phải cho heo ăn, ta tức giận đến thiếu chút nữa rớt nước mắt.
Thạch Đầu chậm rãi cúi đầu, ỷ vào thân cao ưu thế, sờ sờ đầu ta giống như đang dỗ tiểu hài tử, an ủi nói: “Đừng lo lắng, cho dù cửu tử nhất sinh, ta cũng là kẻ còn sống đi ra ngoài.”
Ta không tin, chỉ biết nói lời hay.
Hắn chỉ cười, trong mắt cũng hiển vẻ cực độ kiệt ngạo bất tuân, giống như sồ ưng đang thay lông vũ, vươn đôi cánh non nớt, chuẩn bị xông ra trời rộng.
Nhưng mà, ta thì sao?






Kỳ thật có một số chuyện không phải không hiểu, mà là không dám suy nghĩ, chỉ sợ càng nghĩ đến càng khổ tâm.
Thạch Đầu rất giống phụ thân, là một nam nhân thành thật, kết hôn với hắn ở nhà làm ruộng sống là tốt lắm, đời này mặc dù không đến mức khoái nhạc, nhưng cũng sẽ không phải chịu dày vò.
Mà nay, tâm nguyện của ta vốn là bồi dưỡng hắn làm vị hôn phu tương lai hoàn toàn đã chết.
Hắn gia nhập vào hắc vệ, xác suất ta trở thành thê tử thủ tiết rất cao. Còn một chuyện nữa Tiểu cầm thú đã chú ý đến ta, còn thể hiện hứng thú rõ ràng ra bên ngoài, trên tay hắn còn giữ giấy bán mình của ta, nắm trong tay quyền sinh sát, nếu hắn không cho ta thoát nô tịch lập gia đình, cho dù ta có to gan lớn mật, chủ động cùng Thạch Đầu lưỡng tình tương duyệt, hứa hẹn cả đời, cũng trốn không thoát ngũ chỉ sơn của hắn. Hắn thậm chí còn có thể phái Thạch Đầu đi làm công việc nguy hiểm nhất, lấy mạng của hắn thật dễ dàng.
Thạch Đầu không phải mèo, chỉ có một cái mạng nhỏ, ta có thể không cần để ý an nguy của chính mình đi mạo hiểm, cũng không thể cố ý hại hắn.
Tiếng sáo vui mừng bỗng nhiên vút cao, phát ra âm thanh thật chói tai.
Nam Cung Minh dừng lại động tác, nhìn chằm chằm tay của ta, lo lắng hỏi: “Lạc Nhi, muội làm sao bị bỏng đến thế này?”
Đại thiếu gia chưa từng thấy người ta bị nứt da a…
Ta đầy mặt hắc tuyến, đành phải giải thích cho hắn.
Nam Cung Minh thực xấu hổ: “Cái này, ta đã đọc qua trong sách. Chút nữa ta cho người đi phòng bếp phân phó Vương đại nương đừng để muội đụng vào nước, trong kho hình như còn có lông cừu tiến cống, cũng đưa tới cho muội, như vậy chắc sẽ tốt lên?”
Quả nhiên là đại thiếu gia a…
Ta liều mạng lắc đầu: “Rửa chén rửa rau là bổn phận ở phòng bếp, bị nứt da cũng không phải chỉ mình ta, làm sao có thể bởi vì thiếu chủ chiếu cố ta, sẽ không theo quy củ sung sướng nhàn hạ được? Đây là công việc của ta ở phòng bếp, phải hoàn thành tốt, không thể thêm phiền toái cho mọi người. Dù sao mùa đông đi qua thì tốt rồi, đau vài ngày mà thôi, không phải chuyện gì lớn.”
Ta cố ý đem công việc ở phòng bếp nhấn mạnh lập lại hai lần, hy vọng Đại thiếu gia có thể nghe hiểu được ẩn ý.
May mắn Nam Cung Minh mặc dù thiếu kinh nghiệm sống, đầu óc cũng rất thông minh, vòng vo một chút sau lại đưa ra ý kiến: “Để Vương tổng quản điều muội đi vào trong phòng ta hầu hạ đi, nơi đó ấm áp.” ^_^
“Không!” Ta lập tức cự tuyệt, sau đó nói ra lý do đã nghĩ ra từ sớm, “Ta mới vào Nam Cung thế gia không lâu, nếu điều đi chỗ đó, chỉ sợ sẽ bị mọi người nói nhảm.”
Nam Cung Minh nhíu mày: “Ai dám?”
Ta tiếp tục cự tuyệt: “Tuy rằng ta muốn hầu hạ thiếu chủ, nhưng ta tuổi còn quá nhỏ, không hợp quy củ, không bằng trước đến chỗ khác rèn luyện vài năm, chờ mười bốn tuổi sẽ đổi đi nơi khác cũng không muộn.”
Nam Cung Minh do dự một chút: “người ở Vãn Phong Lâu phụ thân tự mình chọn, Lâm Hương Các ta cũng không thể nhúng tay, những chỗ khác đa số là quét tước hoặc hầu hạ khách nhân, có vẻ bị khinh bỉ, công tác cũng không nhẹ nhàng, hơn nữa ta không thích muội lại mấy chỗ đó…”
Ta nhanh chóng nhỏ giọng gợi ý cho hắn: “Ta thích đọc sách.”
“Tàng Thư Các sao? Nơi đó đúng là không sai, ấm áp thông gió, mùa đông công việc cũng thực nhẹ nhàng, ta sẽ nói với Vương tổng quản một tiếng.” Nam Cung Minh phả