Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342056

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2056 lượt.

không muốn thấy son.”
Ha! Trong lòng vỗ tay hoan hô, trang điểm style mông khỉ vẫn là có chút hiệu quả, sự hy sinh của ta rất đáng giá!
Nam Cung Minh còn nói: “Muội đã vào Nam Cung thế gia, ta cũng coi như làm xong một tâm nguyện, sẽ hảo hảo xem chừng muội, có cái gì muốn cứ việc nói, đừng thẹn thùng.”
Ha! Lại vỗ tay hoan hô, ta muốn thoát tịch về nhà lập gia đình có thể chứ?!
Đầu óc nhất thời xúc động, ta dùng bộ dáng nói giỡn, thử thăm dò đưa ra yêu cầu không có khả năng.
Không ngờ, Nam Cung Minh cư nhiên sảng khoái gật đầu: “Hảo, chờ thêm vài năm, muội lớn lên, ta sẽ cho muội một bộ đồ cưới siêu thể diện trở về! Hơn nữa có Nam Cung gia chúng ta cho muội làm chỗ dựa, gả cho ai cũng không sợ bị khi dễ.”
Ta sợ ngây người, qua vài giây sau mới lắp bắp hỏi: “Ngươi… Ngươi không phải … nói giỡn phải không?”
Nam Cung Minh tỏ ra rất có phong phạm của đại nhân sờ sờ đầu của ta, khẳng định nói: “Tuyệt không nói đùa! Nhưng mà muội phải gọi ta là ca ca! Nếu không ca ca mặc kệ muội.”
“Kêu! Ta đương nhiên kêu!” Mặc kệ là Minh ca ca hay là hảo ca ca, ghê tởm hơn nữa ta cũng kêu!
Má ơi, này tiểu cầm thú không phải cũng xuyên qua đi? Như thế nào tuyệt không giống trong nguyên tác, vừa thiện lương vừa đáng yêu, thoạt nhìn chính là người tốt mười phần a!
Ánh rạng đông hy vọng lại một lần nữa sáng lên, ta cảm thấy não giống như bị vé số trúng năm trăm vạn đập vào, cả người cao hứng vựng hồ hồ.
Nam Cung Minh thuận thế kéo tay của ta qua, để vào trong lòng, khép lại áo chồn bạc, tựa đầu vào vai của ta, nhẹ giọng khẩn cầu: “Đừng ly khai, để ta ôm nàng một cái giống như mới trước đây…”
Ta dừng giãy dụa, lẳng lặng đứng dưới tuyết, nhìn một đóa hoa mai mỏng manh bị gió lạnh thổi, nhẹ nhàng lặng yên không tiếng động rơi trên mái tóc đen mềm mại của hắn.
Không biết qua bao lâu, hắn rốt cục buông tay ra, thay ta sửa sang mái tóc lại một chút, lại thử độ ấm trên tay ta một chút, rốt cục đi ba bước lại quay đầu nhìn ta sau đó đi mất.
Lúc trở về, ta hưng phấn mà nhảy.
Đi đến trong phòng đốt lò sưởi, bỗng nhiên nhớ tới…
Trong nguyên tác,… hình như Lâm Lạc Nhi chính là Nam Cung Minh nghĩa muội a? Bọn họ lại…
Lời nói của Tiểu cầm thú, là thật tâm sao?
Ta… Ta không phải bị lừa chứ?
Nếu lời nói của Nam Cung Minh là thật, ta có thể không cần mạo hiểm trốn đi, hơn nữa một cô gái độc thân lưu lạc ở bên ngoài, độ nguy hiểm cũng rất cao.
Nếu lời nói của Nam Cung Minh là giả, kết quả tệ nhất vẫn là trốn đi, hơn nữa đi theo Tiểu cầm thú hỏi thăm tin tức giang hồ, dĩ nhiên tốt hơn nhiều so với đám phó dịch cả đời này cũng chưa rời đi gia hương được trăm dặm.
Trong nguyên tác, lúc đầu Nam Cung Minh vẫn đối xử Lâm Lạc Nhi tốt lắm, chỉ cần ta chú ý không làm ra ám chỉ dụ hoặc, hắn hẳn là không đến mức lúc mười tám tuổi bắt đầu hóa cầm thú.
Gan lớn dễ chết, nhát gan cũng đói chết, quá mức sợ đầu sợ đuôi cũng không phải biện pháp tốt, chẳng sợ đây là ván cờ nguy hiểm, cũng phải đi từng bước tính từng bước.
Đó là kết luận ta nghĩ tới nghĩ lui, mất ngủ cả đêm làm ra.
Sáng sớm ngày hôm sau, ngáp một cái, tiếp tục vo gạo trong nước đá. Ước chừng đến khoảng giữa trưa, tiểu Vương quản sự liền vội vàng từ ngoài cửa đi tới, gọi ta ra ngoài, phân phó thu thập đồ vật, điều đi Tàng Thư Các làm việc, còn đổi gian phòng ở đến phụ cận Lâm Hương Các.
Lâm Hương Các ở Nam Cung thế gia là một trong những chỗ ở của chủ tử, cũng là nửa lãnh cung, trách phạt ít, thưởng cũng ít. Người ở nơi này nếu có dã tâm đều đã nghĩ biện pháp đổi vị trí. Còn lại là những kẻ thân thể không tốt không dã tâm chỉ muốn kiếm cơm ăn chờ ngày thoát nô tịch, hoặc là nha hoàn không có biện pháp đổi đi chỗ khác. Bởi vì không có chủ tử, cho nên những chuyện tranh quyền đoạt sủng xấu xa ở trong này rất khó nhìn thấy, nhiều lắm là đại nha hoàn khi dễ tiểu nha hoàn mới tới một chút, để các nàng làm việc nhiều, bản thân mình nhàn hạ.
Chỗ ở của bọn nha hoàn ở góc sân, bên ngoài có hàng thông, trúc xanh che lấp, rất là dễ ẩn nấp. Phòng so với chỗ cũ không lớn hơn bao nhiêu, nhưng bàn trang điểm và giường đều rất tinh xảo, không khí lưu thông cũng rất tốt.
Tiểu Vương quản sự sửa gương mặt ngày thường xa cách, tươi cười sáng lạn, ân cần cho ta tăng gấp đôi phần nha hoàn thông thường, trang bị hai cái chậu than, hai cái giường có chăn bông thật dày đầy màu sắc huân hương thơm phức, một bộ đồ trang sức bằng vàng khéo léo tinh xảo, lại sai người đến đo may trang phục mùa đông, tinh khiêu tế tuyển tuy rằng sắc màu hơi nhạt, nhưng dày hơn so với những người khác.
Ta vuốt lộ phí chạy trốn — bộ đồ trang sức bằng vàng, vẻ mặt đầy hạnh phúc.
Tiểu Vương quản sự ở bên cạnh lải nhải: “Làm quần áo mới ít nhất cần bốn năm ngày, ta kêu thê tử dùng áo da cũ suốt đêm sửa lại, đồ này tuy là cũ nhưng là da hồ ly, cũng thực ấm áp, ngươi đừng ghét bỏ, trước chấp nhận tạm qua mấy ngày nay đi.”
Ta vội vàng cám ơn: “Đồ quý giá như vậy, ta cao hứng còn không kịp, sao dám ghét bỏ?”
Tiểu Vương quản sự khoát tay, vẻ mặt lấy lòng nói: “Chút vật