XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342072

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2072 lượt.

hi gặp phải cướp cũng có thể đem ra giữ được mạng. Còn có một cái loan đao Thạch Đầu đưa cho ta, sắc bén khéo léo, có thể giấu vào trong giày, một cái bản đồ Nam Cung Minh vẽ bị hư đem vứt bỏ được ta lén giữ lại, mặt trên có vài phủ phụ cận và các đường lộ.
Chuẩn bị thỏa đáng xong, ta vừa tiếp tục nghiên cứu phong tục sản vật các nơi, vừa suy nghĩ chọn lựa vài chỗ có thể ẩn cư.
Lại qua 3 ngày sau, cổng lớn của Nam Cung thế gia mở rộng, đón chào Hầu gia.
Mang theo mĩ cơ diễm thiếp, luyến đồng xá nữ hơn mười người, thị nữ tùy tùng gần ngàn người.
Nam Cung Hoán vì chiêu đãi khách quý, cũng tăng mạnh đề phòng.
Ta đi hỏi thăm một chút chuyện tích của vị Hầu gia hoang dâm vô sỉ này, lập tức xác nhận thân phận cầm thú của hắn, sợ tới mức da đầu run lên.






An Nhạc Hầu tên là Long Chiêu Đường, Cái tên này làm cho người ta hoài nghi tác giả nguyên tác là tác giả của “Miêu Thử Hầu gia”3P. Nàng còn dùng rất nhiều từ ngữ hoa lệ để miêu tả diện mạo của vị Hầu gia này, tà mị, tuấn tú, câu hồn… Thỉnh tha thứ ta tài sơ học thiển, không thể biểu đạt đầy đủ.
Sở thích lớn nhất của Hầu gia chính là xa xỉ vô độ, hàng đêm sênh ca, được xưng “nhất dạ thất thứ lang ”, còn có khuynh hướng bạo ngược. Nghe nói chuyện gì cũng làm, chỉ có điều không làm chuyện tốt, đặc điểm lớn nhất là không coi người ta là người.
Đám cầm thú còn lại tuy rằng vô liêm sỉ, nhưng tốt xấu còn đối Lâm Lạc Nhi coi như có vài phần tình ý, duy chỉ mình người này là hoàn toàn đem nàng làm một món đồ chơi, lúc cao hứng dùng mọi cách lấy lòng, khi phiền muộn tùy ý trừng phạt. Lâm Lạc Nhi lần đầu tiên chạy trốn thất bại bị bắt đem về, liền chịu khổ **, bị dùng khổ hình, luân ** đủ loại trừng phạt xấu hổ, thiếu chút nữa bị ép buộc rớt mất nửa cái mạng.
Ta thật sự sợ hãi…
Lúc ta đang ôm chăn phát run, kế bên còn có thị nữ của An Nhạc Hầu gia đang nói nói mớ.
Ánh mắt các quản sự nhìn ta giống như muốn giết người, bên cạnh còn thường thường có mỹ nhân bay tới lướt đi, hỏi ta: “Cắm đóa hoa nào trên đầu Hầu gia sẽ thích hơn? Đi chỗ nào câu dẫn Hầu gia thích hợp? Buổi tối câu dẫn hắn tiến đến Hương Các được không? Nơi đó đủ yên lặng không? Kêu lớn tiếng có người nghe thấy không? Ngươi có thể hỗ trợ canh chừng dùm ta không?”
Đầu óc ta ong ong ù tai, không đợi đại phu đến, lập tức nhảy xuống giường, vỗ vỗ ngực cam đoan với Ngô quản sự bản thân đã hoàn toàn bình phục, cường tráng cỡ mình trâu, có thể nhảy xuống sông tham gia cuộc thi bơi mùa đông, phải quay về Tàng Thư Các tiếp tục làm việc! Hơn nữa cần chăm chỉ khắc khổ, tăng ca thêm một chút, tốt nhất trực tiếp ở tại bên trong không trở về phòng !
Vẻ mặt già nua của Ngô quản sự tỏ ra rất an ủi.

An Nhạc Hầu gia lại đây là cùng Nam Cung Hoán bàn việc cấu kết với quan lại các loại, thuận tiện trao đổi “Ngự Nữ Tâm Kinh”, ước chừng phải ở lại đây cỡ bảy, tám ngày. Ta ở Tàng Thư Các bình an né tránh được ba ngày sau, nghe nói một tin dữ: thuỷ vận ở Hà Đông phát sinh náo động, Nam Cung Minh bị phụ thân phái đi xử lý.
Tiểu cầm thú rời đi, ta ngay cả ngọn núi không quá đáng tin để dựa vào cũng không có, một mình lâm vào vòng vây của tà ác cầm thú và đại cầm thú, trong lòng tràn đầy sợ hãi.
Nam Cung Minh trước khi đi tới tìm ta cáo biệt, dáng vẻ hắn nhìn ta thật khẩn trương, rất là cảm động, an ủi nói: “Lạc Nhi muội muội, ta bất quá phải đi nửa tháng, Hà Đông ở gần Hạ quốc, trang sức có đặc trưng riêng, muốn ta đặt hai bộ cho muội không?”
Ta lắc đầu, ai oán nhìn một mảnh cảnh xuân tươi đẹp ngoài cửa sổ, đầu cúi thấp, lộ vẻ mỹ nhân u hoài.
Nam Cung Minh thực biết nhìn mặt đoán ý: “Muội đang lo lắng Hầu gia?”
Ta thở dài: “Nghe nói hắn rất ham nữ sắc…”
Nam Cung Minh nhìn ta nửa ngày, do dự thật lâu, cực kì uyển chuyển lựa lời nói: “Hầu gia là người trọng sắc khinh đức, cho nên cha ta mới tặng hắn năm mỹ nhân.”
Ta sửng sốt nửa ngày, mới hiểu được hắn là đang hàm súc ám chỉ: xú nha đầu giống ngươi trên mặt đầy hồng ban, ném tới trước mặt sắc lang, sắc lang cũng không có hứng thú a…
Tốt lắm, không có hứng thú là tốt rồi.
Ta thoáng yên lòng, cầm lấy gương, sờ sờ gương mặt đầy hoa đào tiển, quyết định trở về sẽ lấy thuốc bôi thêm nhiều một chút.
Nam Cung Minh luôn mãi cáo từ, thấy ta không có ý đứng dậy đi tiễn hắn, đành phải một mình xuống núi.

Ban đêm, khắp nơi Nam Cung thế gia thắp đầy đèn màu bằng ngọc lưu ly, oanh ca yến ngữ, Tàng Thư Các có vẻ thanh tịnh bất thường, ta cảm thấy về sớm để đối mặt bạn cùng phòng cứ muốn đi lên giường của Hầu gia rất nguy hiểm, liền chủ động lưu lại tăng ca, sửa sang lại hơn ba trăm cuốn tạp thư gần đây mới đem về.
Chầm chậm sửa sang lại đến khuya, cảm thấy có chút đói bụng, ta thắp đèn lồng màu vàng nho nhỏ, né né tránh tránh chạy tới phòng bếp, trộm hai cái bánh bao to, lúc chuẩn bị trở về phòng nghỉ ngơi, Ngô quản sự bỗng nhiên đi tới, gọi ta lại: “Cửa sổ lầu một cửa sổ tựa hồ chưa đóng kín, ta muốn đến yến hội giúp Vương tổng quản, ngươi về Tàng Thư