Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342113
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2113 lượt.
người, ôm chăn hôn hai cái, hàm hồ nói: “Lạc Nhi bảo bối…”
Ta lập tức bắt đầu căng thẳng.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh lại cười ngây ngô vài tiếng, tiếp tục nói mớ: “hai ngàn năm trăm con bò của ta a…”
Ta: “…”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh lại xoay người, ngủ thật sự say.
“Hắn chỉ là nằm mơ thôi, không cần nghĩ nhiều quá, không cần nghĩ nhiều quá…” Ta cả người đầy mồ hôi lạnh, mơ hồ đi đến phòng bếp ở đuôi thuyền.
Tại cửa phòng bếp đặt một cái bao gấm màu đen, mang theo mùi máu tanh, tám phần lại là đầu heo Thác Bạt Tuyệt Mệnh ở phụ cận mua về, cũng là đồ ăn mà Thạch Đầu và hắn thích nhất. Ta nhìn bầu trời, quyết định dùng nấu cơm để dời đi suy nghĩ loạn thất bát tao, liền thuần thục cuồn cuộn xăn lên tay áo, nấu nước sôi, chuẩn bị cạo lông cắt miếng, muốn vì mọi người làm thịt đầu heo nướng thơm ngào ngạt và gỏi lỗ tai hao.
Nước rất nhanh sôi trào, bong bóng ở trong nồi vui sướng nhảy múa không ngừng.
Ta ngân nga ca khúc lưu hành, lấy ra cái dao chặt xương, tiêu sái múa hai lượt, sau đó mở ra bao gấm.
Trong bao không có đầu heo, chỉ có cái đầu người giống như đã từng quen biết, tóc hỗn độn, ngũ quan vặn vẹo, ánh mắt trợn to, vẻ mặt sợ hãi nhìn ta, mặt trên còn ướp đầy muối ăn, để ngừa hư.
Dao chặt xương rơi xuống đất, sát qua mũi hài, thiếu chút nữa chặt đứt chân của ta.
Ta trừng mắt nhìn đầu người, đầu người trừng mắt nhìn ta.
Ta quyết đoán cột lại cái bao, lao ra khoang thuyền, nôn mửa xuống sông.
Phun xong chậm rãi nhớ lại, rốt cục nhớ tới người này chính là giang hồ nhân sĩ hôm trước bán vũ khí cùng và đồ ăn hố chúng ta năm trăm lượng… Thạch Đầu nói phải đi về tìm hắn tính sổ, Thác Bạt Tuyệt Mệnh nói quên đi, nguyên lai đầu hắn từ đó đến nay ở trên thuyền chúng ta a.
Ta là không phải lại nghĩ nhiều quá?
Ta là không phải có lòng dạ hẹp hòi cùng bị hại vọng tưởng chứng?
Thạch Đầu a, ta có thể sắp bị bệnh tâm thần phân liệt …
Mấy ngày liền trải qua căng thẳng, loạn trong giặc ngoài, lo lắng hãi hùng, màn trình diễn kinh dị của sát thủ cầm thú rốt cục đã chặt đứt một cây rơm cuối cùng. Vì thế nữ chủ bàn tay vàng hết lực, ta bị bệnh, phát sốt, phát đến toàn thân nóng bỏng, thần trí cũng có chút hồ đồ.
Đầu sỏ gây nên bị Thạch Đầu lôi kéo, ở trước giường ta tiến hành khắc sâu kiểm điểm: “Lạc Nhi tiểu muội, ta cũng không phải cố ý hù dọa muội. Tên kia là tiền trận nổi danh giang dương đại đạo, đầu có thể bán tám ngàn lượng hoàng kim, thực đáng giá, cho nên phải chú ý bảo quản. Thạch Đầu tiểu đệ lại không cho ta đặt vào khoang của mình, ta chỉ có thể để tại phòng bếp, đã quên nói với muội…”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh khẩu khí phi thường bất mãn, tròng mắt còn thường thường chuyển hướng nhìn Thạch Đầu, tỏ vẻ hết thảy đều là lỗi của hắn.
Thạch Đầu ngồi không yên, vội vàng đứng lên giải thích: “khoang của ngươi là xài chung với ta, hơn nữa chỉ cách khoang của Lạc Nhi một tấm ván gỗ, thời tiết lại bắt đầu dần dần nóng lên, ngươi để trong phòng không sợ thối chết mọi người? Về sau để ở đuôi thuyền đi.”
“Không được!” Thác Bạt Tuyệt Mệnh nóng nảy, âm lượng cũng bắt đầu phóng đại, “Ta sợ bị người ta đánh cắp!”
Bọn họ hai người càng thêm áy náy, chiếu cố ta càng thêm chu đáo. Thạch Đầu lại mười hai cái canh giờ đều canh giữ ở ta bên người không chợp mắt, ân cần dùng nước lạnh đắp cái trán cho ta hạ nhiệt độ.
Lúc ta thanh tỉnh, trước theo gối đầu lấy ra thuốc bột dịch dung, một lần nữa chà xát lên cái trán.
Thạch Đầu thấy ta tỉnh, lại đây bắt mạch, thở dài, cau mày bay nhanh chạy, nói muốn đi vào thành trấn tóm một cái chân chính đại phu đến xem bệnh, trước khi đi phân phó Thác Bạt Tuyệt Mệnh hảo hảo chiếu cố ta.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh sảng khoái đáp ứng, sau đó xoay quanh, vừa tay chân vụng về nấu thuốc quạt lửa, vừa thường thường thấp giọng an ủi, quan tâm bệnh tình, vẻ mặt tràn đầy ưu sắc, cực kì lo lắng.
Ta mơ mơ màng màng trở mình.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh vội vàng cầm chén cháo thịt lại đây, kéo cái gối đầu, nâng dậy thân mình, sau đó thử độ ấm của cháo, rất kiên nhẫn một ngụm thổi lạnh rồi đút ta ăn. Muỗng thứ nhất hắn múc quá đầy, ta nuốt khó khăn, muỗng thứ hai hắn múc phân nửa, chậm rãi chờ ta nuốt vào, tái chậm rãi múc, chậm rãi thổi.
Tuy rằng chén cháo để muối quá nhiều, thịt có chút cứng, không tính rất ngon, nhưng hắn cẩn thận lại làm cho ta có chút cảm động, âm thầm suy nghĩ soái ca cầm thú kia có thể không có phá hư như trong nguyên tác vậy, hắn làm người giảng nghĩa khí, hơn nữa cùng Thạch Đầu là huynh đệ, tương lai chưa chắc sẽ đối xử Lâm Lạc Nhi tàn nhẫn như thế, nói không chừng còn có thể tính là người tốt.
Nửa chén cháo nuốt xuống, ta không chịu ăn nữa. Thác Bạt Tuyệt Mệnh nhẹ nhàng giúp đỡ ta nằm xuống, sau đó thu hồi cái chén, ở trước giường bồi hồi nửa ngày, có chút ngượng ngùng hỏi: “Lạc Nhi tiểu muội… Có một cái vấn đề ta nghĩ hỏi muội một chút.”
Ta nhẹ nhàng gật gật đầu.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh lập tức cúi xuống, đau lòng vô cùng nhìn xem thân mình suy yếu của ta, nhỏ giọn