Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342357
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2357 lượt.
g hỏi: “Nếu muội đã chết… Còn có thể bán được năm ngàn con trâu không?”
Ta trợn mắt há hốc mồm mà nhìn hắn, hoài nghi bản thân mình bị bệnh hồ đồ sinh ra ảo giác.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh thấy ta không trả lời, vươn ba ngón tay hỏi lại: “Chiết khấu, bán ba ngàn được không? Nếu không… Một ngàn con cũng có thể a, An Nhạc Hầu phú khả địch quốc, hẳn là sẽ không keo kiệt đi…”
Ta: “…”
Ta thề, đời này tuyệt không thể chết sớm hơn hắn!
Đại khái đến chạng vạng, Thạch Đầu trói một ông lão râu bạc bị bịt mắt trở lại, sau đó một phen hung hăng đem lão nhân đẩy vào phòng ta, ra lệnh cưỡng chế bắt đầu xem bệnh. Tuổi lớn, kinh nghiệm nhiều, lão đại phu hình như thường gặp loại sơn đại vương này, cho nên vẫn chưa thực kích động, hắn trước trấn định vuốt vạt áo, mở ra cái hòm thuốc, sau đó bắt đầu bắt mạch cho ta.
Thạch Đầu ấn đao, nhìn chằm chằm động tác của đại phu, Thác Bạt Tuyệt Mệnh thủ sẵn ám khí, tựa hồ không sao cả dựa vào tường, đã có ý vô tình nhìn gió thổi cỏ lay ngoài cửa sổ.
Lão đại phu xem xong mạch, phẫn nộ mắng: “Phong hàn chủng loại hay thay đổi, nàng là biểu chứng thực trạng, đại phu trước lại làm biểu hư trị liệu, nấu thuốc bên trong cư nhiên còn có Mã Hoàng thảo, cái này có bộ dạng tương tự với Tích Thực, cũng là thuốc xổ… Đến tột cùng là lang băm ở đâu ra xem bệnh? Quả thực hại người a!”
Ta xem xem Thạch Đầu cùng Thác Bạt Tuyệt Mệnh, hai người tầm mắt mơ hồ dời đi, không dám nhìn ta, cũng không dám nhìn đại phu.
Lão đại phu thực chuyên nghiệp hùng hùng hổ hổ nửa ngày, viết đơn thuốc, sau đó tiếp tục bị Thạch Đầu bịt mắt tiễn bước. Thác Bạt Tuyệt Mệnh một lần nữa nấu thuốc, thuốc lần này rất hiệu quả, một bộ đi xuống, ta bắt đầu ra mồ hôi, nửa đêm thời gian đầu óc liền thanh tỉnh rất nhiều, mông lung, tựa hồ nghe gặp bên ngoài khoang thuyền hai người ở nhỏ giọng nghị luận cái gì.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh: “Hai tấc khoan tế kiếm, mềm mại dịch chiết, trên giang hồ dùng chỉ có ba người, năm năm trước Hồ lão nhân bị thương, không có khả năng đi Kim Thủy trấn, còn lại là… Đều thực hung hiểm, ngươi không bằng bỏ qua đi.”
Thạch Đầu: “Thù cha không đội trời chung, cơ hội giây lát rồi biến mất, ta đã muốn đợi lâu lắm.”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh: “Nàng làm sao bây giờ?”
Thạch Đầu: “Nàng ở thời điểm nguy hiểm nhất cũng không buông bỏ ta, ta cũng không thể bỏ lại nàng…”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh: “Nếu ngươi chết thì sao?”
Thạch Đầu trầm mặc một hồi: “Đại ca, ngươi giúp ta chiếu cố nàng được không?”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh: “Có thể.”
Thạch Đầu: “Đừng bán nàng, An Nhạc Hầu không phải thứ tốt.”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh trầm mặc càng lâu, cuối cùng vẫn là đáp: “Hảo…”
Thạch Đầu: “Cám ơn.”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh: “Ngươi đã cứu mạng ta, chúng ta huynh đệ không nên khách khí…”
Bên ngoài không thèm nhắc lại, ta không biết Thạch Đầu đến tột cùng muốn làm cái gì nguy hiểm, càng muốn kinh hãi.
Trở lại gian phòng, một mũi tên mang theo lửa theo ngoài cửa sổ bay vụt tiến vào, chặt chẽ cắm cách trên đầu ta ba thước, theo sau lại có vô số tên phóng tới, thuyền hung hăng nghiêng một chút, bốc cháy, mấy gã Hắc y nhân theo bụi cỏ lau tiến vào.
Tiếng đao kiếm chạm nhau nổi lên bốn phía.
=========
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Đêm qua 0 giờ, Quất Hoa ngồi xe máy, chở Gấu mèo, sung sướng đi về nhà.
Lúc rẽ sang đường, một chiếc xe máy bỗng nhiên đâm vào… Hung hăng đánh vào thân xe của Quất Hoa.
Quất Hoa lập tức lấy một cái xinh đẹp đường vòng cung, hoa lệ lệ bay ra đi, cả người nằm úp sấp, rơi thất vựng bát tố.
Đứng lên cả người đều mộng, xe máy kia nhân cơ hội chạy trốn…
Quất Hoa trầy da nhiều chỗ, xanh tím nhiều chỗ, kính mắt cùng quần áo mới toàn bị hỏng, mặt cũng bị thương. Gấu mèo té bị thương mông, vạn hạnh là hai người cũng chưa bị thương đến xương cốt.
Nguyền rủa gã vô lương kia xuyên qua vào ngược văn thành tiểu thụ đi!!!!
Lửa càng cháy càng dữ dội, khói đặc cuốn than hồng bay đầy trời, giống như Tu La địa ngục.
Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy cảnh chém giết máu chảy đầm đìa, tiếng đao kiếm va chạm, vào thịt chặt xương nặng nề cùng tiếng người kêu thảm thiết… Mỗi một tiếng đều ở bên tai tàn nhẫn nói, chúng nó nói cho ta biết thế giới này sớm không hề là tiểu thuyết hư cấu, mà là sự thật tàn khốc, phải đối mặt giang hồ hiểm ác cùng tử vong uy hiếp theo nhau mà đến.
Khoang thuyền nhỏ hẹp, vách tường mỏng manh truyền đến trầm trọng va chạm, có cánh tay người xuyên phá giấy cửa sổ, rớt vào, máu tươi không kịp trào ra chậm rì rì ở không trung đổ ra những điểm màu đỏ như hoa nhỏ, nhuỗm đẫm một mảnh vết máu, lăn hai cái rồi không động đậy nữa.
Ta ngồi phát run, chặt chẽ nhìn chằm chằm cánh tay cụt, sau đó nhìn xem tay của mình, bỗng nhiên không hề sợ hãi, rón ra rón rén từ trong gối đầu lấy ra thanh loan đao trộm của Long cầm thú, rút ra, sau đó hai tay nắm chặt, cường chống thân mình ốm yếu đứng lên, nhón mũi chân đi đến cạnh cửa, âm thầm đề phòng.
Đến đây đi! Con thỏ cũng không phải dễ chọc !
Đến đây đi! Ai dám thương tổn ta, ta liền chém chết hắn trước!