Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342102
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2102 lượt.
khí này kỳ diệu lại quỷ dị, ta kinh ngộ, bọn họ sẽ không cho rằng ta cùng Long cầm thú vừa mới mây mưa thất thường đi?!
Ta quyết định thật nhanh chóng đem áo kéo trở về, vừa định cởi ra đai lưng thắt lại, lại phát hiện hai người đứng ở bên cạnh ánh mắt càng quái, Thạch Đầu còn nuốt nước miếng hai cái, mặt nhanh chóng đỏ lên.
Ta bỗng nhiên nhớ tới, loại hành vi cởi đai lưng trước mặt nam nhân này, tương đương ở hiện đại đứng trước công chúng cởi váy, cực có ý câu dẫn, huống chi là cổ đại, phương diện nào đó tương đối bảo thủ…
Thạch Đầu cầm lấy ta không buông tay.
Ta xấu hổ cầm đai lưng đứng ở nơi đó, cởi cũng không phải, không cởi cũng không được.
Gió đêm thổi qua, thật lạnh…
Ước chừng qua nửa khắc, Thạch Đầu trừng mắt nhìn Nam Cung Minh liếc một cái, nhanh chóng lột mảnh vải cột trên vỏ đao, hoang mang rối loạn đem ta ba vòng trong ba vòng ngoài cột lại, sau đó hung hăng thắt hai cái gút, lực đạo mãnh liệt, thiếu chút nữa cắt đứt thắt lưng của ta.
“Má ơi! Ngu ngốc, nhẹ chút, ai da ai da, ngươi cho là đang cột bao tải a…” Ta đau đến nước mắt đều nhanh rớt ra, cúi đầu nhìn xem thắt lưng của mình, ít nhất nhỏ đi hai tấc.
“Tổng so với bị người khác nhìn tốt!” Thạch Đầu không đầu óc lại đưa tay đến bên hông ta, muốn cởi ra thắt lại, ta nhanh chóng một cái tát phủi móng vuốt ngốc của hắn ra.
Nam Cung Minh lạnh lùng nhìn chúng ta, nhẹ nhàng khụ một tiếng: “Các ngươi cảm tình thật không sai.”
Thạch Đầu nhếch môi, lộ ra răng khểnh, thị uy giống như nói: “Đúng vậy.”
Ta vụng trộm dùng sức ở phía sau lưng hắn nhéo một cái, làm cho hắn câm miệng – lúc này sao có thể kích thích cầm thú?
Thạch Đầu hơi hơi xoay thắt lưng, quay đầu nhìn ta, tràn đầy lên án.
Ta không rảnh cùng hắn “Mặt mày đưa tình”, chỉ nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Nam Cung Minh.
Nam Cung Minh lần thứ hai thở dài: “Lạc Nhi muội muội, ta trước kia vẫn cho rằng chỉ cần so với người khác càng cố gắng, tổng có thể hóa giải ý chí sắt đá, nhưng mà ta phát hiện bản thân sai lầm rồi. Cho dù có thể nước chảy đá mòn, lòng người vẫn là không thay đổi được, chán ghét một người đến cùng vẫn là chán ghét.”
“Ta không chán ghét ngươi!” Ta vội vàng giải thích.
Nam Cung Minh nghiêng đầu, nghĩ nghĩ, nở nụ cười: “Nhưng mà ta mong muốn không chỉ là không chán ghét.”
“Đó là ngươi tham.” Thạch Đầu không hề cố kỵ kích thích đối phương.
Nam Cung Minh đem tầm mắt chậm rãi chuyển hướng về phía hắn.
Ta lại đánh Thạch Đầu một cái tát, hổn hển nói: “Ngươi bớt tranh cãi được không?”
“Hứ, thì tính sao?” Thạch Đầu buông ra thắt lưng của ta, cười lạnh nói, “Hắn vì hôm nay chủ mưu đã lâu, thậm chí cấu kết ma giáo, chẳng lẽ bớt tranh cãi sẽ tha ta một mạng sao?”
Nam Cung Minh trả lời thật nhã nhặn: “Lạc Nhi muội muội, Nam Cung thế gia đuổi giết phản đồ tận hết sức lực, tương lai lại cùng ngươi bồi tội.”
Ta tức giận đến khóe mắt rút gân, nếu Thạch Đầu đã chết, đòi hắn bồi tội có ích lợi gì?
Tay của Thạch Đầu chậm rãi dời về bên hông, trong miệng hỏi lại: “Ngươi làm sao biết ta sẽ đi Vô Thường Lâu?”
“Trăm vạn trọng thưởng, tất có dũng phu,” Nam Cung Minh trả lời thật sự thành khẩn thẳng thắn, “Nhưng An Nhạc Hầu ít đi lại trên giang hồ, võ nghệ không tinh, xuất môn phải mang theo xa mã hộ vệ, cho nên đội ngũ khổng lồ, hành động thong thả, ta thu được tin tức sau liền đi đường thủy, đáng tiếc vẫn không cướp được tiên cơ.”
Nam Cung thế gia cùng An Nhạc Hầu phủ bên trong đều có thám tử của nhau, được đến tin tức cũng không phải chuyện lạ.
Nhưng mà, tin tức của An Nhạc Hầu lại là từ đâu mà đến?
Chưa kịp suy nghĩ kĩ, Thạch Đầu hai tay vừa lật, lấy ra một phen chủy thủ dài ba tấc, giống như dã lang hướng Nam Cung Minh đánh bất ngờ, hắn nói bản thân không am hiểu binh khí ngắn, nay chủy thủ phiên vũ, một tấc ngắn là một tấc nguy hiểm, bên người vật lộn, nhưng lại cũng là thuần thục dị thường.
Nam Cung Minh thở dài lần thứ ba, thân hình khẽ nhúc nhích, Thu Thủy kiếm trong tay xuất ra, trong bóng đêm nhiều điểm kiếm khí như đầy trời hoa rơi ở không trung phi vũ, xinh đẹp nhưng dấu diếm sát khí.
Ta thấy không rõ động tác của bọn họ, chỉ thấy hai thân ảnh một đen một xanh đánh giáp lá cà, Thạch Đầu tựa hồ cố hết sức áp sát, Nam Cung Minh lại nhẹ nhàng rớt ra khoảng cách, lưỡi dao ở không trung thường thường chạm ra mấy đóa hỏa hoa sáng lạn, còn chưa có thấy rõ, liền giây lát rồi biến mất, theo sau lại xuất hiện ở một chỗ khác cách đó hơn mười thước.
Dùng vũ khí ngắn đánh lâu dài, chung quy là Thạch Đầu rơi xuống hạ phong, ta dần dần thấy được hắn trốn trái tránh phải, tựa hồ có chút cố hết sức. Mà kiếm của Nam Cung Minh vẫn là nhanh như vậy, không có lưu tình một chút đường sống.
Tim đập như muốn nhảy đến cổ họng, hô hấp đã sắp không thông. Ta đưa tay vào trong tay áo, lấy ra một cái bao giấy nhỏ chứa bột phấn, đó là thuốc bột dịch dung hoa đào tiển của ta, từ lúc phát hiện nó cùng loại công hiệu với hạt tiêu, ta liền ẩn dấu mấy bao trong người làm ‘bình xịt ngừa sói’.
Dù sao trốn không thoát, phải chết