Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342095
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2095 lượt.
giơ chân, Thạch Đầu a Thạch Đầu, tuy rằng đều họ Lý, ngươi cũng không thể học tên ngu ngốc Lý Tầm Hoan kia a.
May mắn Thạch Đầu không ngu ngốc, hắn vội vàng lắc đầu nói: “Hoang đường, người là có thể mua sao?”
“Đương nhiên có thể! Thiên hạ không có gì không thể mua !” Thác Bạt Tuyệt Mệnh đúng lý hợp tình nói, “Năm đó Nam Cung thế gia không phải đã mua Lạc Nhi sao? Nếu đệ đưa Lạc Nhi cho ta, ta sẽ cho đệ rất nhiều rất nhiều tiền, một trăm vạn hoàng kim, hai trăm vạn hoàng kim, vô luận đệ muốn bao nhiêu, ta đều đã đi cố gắng đưa cho đệ, sau đó mang nàng cùng đi thảo nguyên, ta sẽ mua rất nhiều rất nhiều ngưu, rất nhiều rất nhiều nô lệ, làm cho nàng mỗi ngày có thịt bò thịt dê ăn, có nước hoa tắm rửa, sống còn sung sướng hơn phi tử của Khả Hãn, nàng sẽ từ từ thích ta…”
Thiên bạc phơ, dã mờ mịt, gió thổi bãi cỏ chăn bò dê, đó là cuộc sống trong giấc mộng của hắn, không phải của ta.
“Đủ!” Ta tức giận đến hai má nóng lên, vội vàng từ trong khoang thuyền nhảy ra, chỉ vào cái mũi hắn mà mắng: “Ngươi ngu xuẩn cũng muốn có cái giới hạn! Trên đời này không phải cái gì vậy đều có giá tiền để tính toán, không cần xem nữ nhân như bò dê! n tình của cha mẹ ngươi có thể mua sao? Tình nghĩa huynh đệ của ngươi có thể mua sao? Giáo dưỡng có thể mua sao? Phẩm đức có thể mua sao? Lòng người có thể mua sao? Ta không phải hàng hóa đặt trên kệ cửa hàng!”
“Lạc Nhi, ngươi đỏ mặt, thật là đẹp mắt…” Thác Bạt Tuyệt Mệnh lăng lăng nhìn ta, tựa hồ đem tất cả chỉ trích đều vào tai này ra tai kia, hắn giống như không khắc chế được cảm xúc của chính mình, bỗng nhiên bắt lấy cánh tay ta chỉ đến trước mặt hắn, từ ngón tay tới bàn tay, lại tới lòng bàn tay, điên cuồng hôn.
Ta sợ tới mức hét lên một tiếng, liều mạng rút tay về.
Thạch Đầu gống một con hổ bị chọc giận, hung hăng giơ một quyền đánh qua.
Thạch Đầu gống một con hổ bị chọc giận, hung hăng giơ một quyền đánh qua.
Thuyền nhỏ rung mạnh một chút.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh chưa từng đề phòng, bị đánh cho té ngã một cái thật mạnh trên đất, nửa bên mặt dần dần sưng đỏ, khóe miệng bị rách, nếu cao hơn hai phân, chắc chắn sẽ gãy mũi. Hắn ngồi dưới đất, phun ra hai ngụm nước bọt cùng máu, dùng cổ tay áo lau mặt, sau đó chống boong thuyền, cố hết sức đứng lên, nhanh chóng cầm lấy đao ngắn bên hông.
Ta cũng lảo đảo hai bước mới đứng vững thân hình, sợ Thác Bạt Tuyệt Mệnh thẹn quá thành giận, đương trường đấu võ, vội vàng trốn sau lưng Thạch Đầu làm rùa đen rút đầu, đã thấy miệng vết thương sau lưng hắn lại vỡ toang, máu tẩm ướt quần áo, chậm rãi thẩm thấu đi ra, nhuộm ở quần áo màu xanh đậm không thấy rõ, nhìn giống vết nước, không biết có thể dối gạt được không.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh nhìn thấy ta sợ hãi, nhìn thấy Thạch Đầu nổi giận, giống như từ trong mộng phục hồi tinh thần lại, hắn buông vũ khí, ngượng ngùng nói: “Thực xin lỗi, ta…”
Lúc này Thạch Đầu trong tay sớm cầm một cây kìm sắt làm vũ khí, thấy hắn không có ý đồ đánh nhau, liền nhẹ buông cây kìm, che chở ta lui lại mấy bước ra sau, sau đó một tay đẩy mạnh ta vào trong khoang thuyền, lấy mình ngăn chặn cửa.
“Thạch Đầu tiểu đệ, ta… Ta chỉ là rất thích, nhất thời quên mất…” Thác Bạt Tuyệt Mệnh muốn giải thích, lại phát hiện lý do thực tệ hại, đứng không được, gấp đến độ toát mồ hôi, khóe mắt cũng liên tục không ngừng nhìn vào khe cửa, nói với ta, “Lạc Nhi, cho dù ngươi giá trị một vạn con trâu, mười vạn con trâu, ta cũng sẽ không bắt ngươi đi bán lấy tiền, ngươi đừng giận được không?”
Ta không giận, ta sợ hãi!
Từng nghe nói dân du mục xem phụ nữ là tài sản tư nhân, tính như bò dê, hơn nữa Thác Bạt Tuyệt Mệnh ý nghĩ đơn giản, muốn làm liền làm, chuyện xấu quá nhanh, ngược lại không thể đoán trước, không biết bước tiếp theo sẽ làm ra hành động bất ngờ nào. Hắn hôm nay có thể quên đến hôn tay ta, ngày mai nói không chừng liền quên làm ra sự tình đồng dạng cầm thú trong nguyên tác.
“Lạc Nhi, Lạc Nhi, thực xin lỗi, kỳ thật ta…” Thác Bạt Tuyệt Mệnh chân tay vẫn luống cuống, không ngừng kêu tên của ta, muốn đem ta đi ra giải thích.
“Đủ!” Thạch Đầu hét lớn một tiếng, cắt ngang lời nói của hắn, lạnh như băng lại khách khí nói, “Đại ca, mấy ngày nay vất vả, tiểu đệ thực băn khoăn.”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh chà chà mặt, cúi đầu: “Không có gì.”
Thạch Đầu tiếp tục nói: “Đưa quân ngàn dặm cuối cùng vẫn phải từ biệt, thiên hạ đều không có buổi tiệc nào không tàn, đại ca còn muốn bắt người lĩnh thưởng, tiểu đệ phải hộ tống Lạc Nhi tìm chỗ trốn an toàn, chỉ sợ thật lâu, chúng ta ba người cùng một chỗ hành động quá dễ thấy, không bằng tạm thời tách ra, đợi lúc gió êm sóng lặng sau lại gặp đi.”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh ảm đạm nói: “Các ngươi muốn đi đâu? Con đường phía trước rất nguy hiểm, không bằng ta đưa các ngươi một đoạn đường nữa đi.”
Ta nhanh chóng hướng về phía Thạch Đầu làm động tác cắt cổ gà, tỏ vẻ tuyệt đối không thể.
Thạch Đầu hơi chần chờ, trả lời: “Vừa đi vừa tìm nơi đặt chân.”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh tựa hồ không biết nhìn sắc mặt cho lắm, nhiệt tình mà vội vàng nói: “Ta có thể lại cho ngươi và