Tác giả: Thiển Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341138
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1138 lượt.
g mời mà đến.
Hàn Ti Nhã biết Trác Minh Liệt không thích mình cho nên tần số tiến công cũng chỉ có độ. Trong khoảng thời gian anh ta và Mộc Mộc làm giải phẫu, cô cố ý không tới. Nghe nói hôm nay Mộc Mộc được cuyển ra ngoài phòng bệnh thường nên cô liên ôm một mục đích không thể cho ai biết mà tới. Bởi vì cô không thích cái tiểu quỷ cơ trí đó!
"Tiểu thư cô muốn tìm bệnh nhân nào?"
"Trác Mộc Mộc?" Hình như tên là như thế, Trác Mộc Mộc không bằng gọi luôn là chim gõ kiến !( Trác Mộc Điểu)
"Tiểu thư hãy đi theo tôi để làm kiểm tra trước!"
"Kiểm tra thế nào?"
" Bây giờ sức khỏe của Mộc Mộc rất yếu, chúng tôi phải phòng ngừa tất cả những sự cố !"
Hàn Ti Nhã vô cùng khinh thường liếc mắt nhìn y tá, tháo chiếc nhẫn trên tay xuống"Đưa cho cô, tôi không cần kiểm tra chứ?"
Cô y tá do dự cô hiểu có lẽ người phụ nữ này đã có chuẩn bị trước mà đến rồi. Suy nghĩ nửa ngày, rốt cuộc cô ta vẫn vứt lương tâm đi tiếp nhận chiếc nhẫn ngọc lục bảo.
"Mộc Mộc, dì tới thăm cháu a…!" Hàn Ti Nhã chưa vao phong đã cố ý tỏ ra thân thiết gọi. Mộc Mộc nghe thấy tiếng ba dì đáng ghét kia, khinh bỉ mũi nhan lại.
"Mộc Mộc không được như vậy, phải lễ phép với người lớn!" Tiểu Thi giáo dục nó
"A, Tiểu Thi cũng ở đây!" Hàn Ti Nhã làm như rất thân thiết cùng cô.
Tiểu Thi gật gật đầu tượng trưng, nói thật người phụ nữ này ngoại trừ rất xinh đẹp còn những thứ khác đều mang cho người ta cảm giác giả tạo vô cùng . Đến thăm bệnh nhân còn sức nước hoa lồng như vậy" khụ khụ" Mộc Mộc ho khan Tiểu Thi vội vàng mở cửa sổ ra.
Nhưng Hàn Ti Nhã lại cố giả vờ hồn nhiên không biết "Tiểu Mộc Mộc có khá hơn một chút hay không!" Cô đem môi đỏ mọng lấy lấy tốc độ nhanh nhất hôn vào má Mộc Mộc làm Mộc Mộc kinh hãi.
"Là phụ nữ là không thể tùy tiện cắn người, trừ khi đó là người đàn ông cô rất thích!" Cầu Cầu đến chết vẫn đem ngôn ngữ của Trác Minh Liệt ra nói.
"Dì không cắn cậu ấy nhá, huống chi dì thật sự rất thích cậu ấy!" Hàn Ti Nhã bị Cầu Cầu chọc vui.
" Trên miệng cô có độc!" Cầu Cầu chợt nói.
"Cầu Cầu!" Tiểu Thi quát lớn "Tại sao có thể nói chuyện như vậy !"
"Thì ra đây chính là con của cô ? Nhỏ mà đã như vậ, cô cần có nhiểu thơi gian giáo dục hơn!"Hàn Ti nhã giễu cợt Tiểu Thi.
"Mộc Mộc, miệng của cô có độc, sẽ hại cậu đó!" Cầu Cầu không sợ chết nói .
Mộc Mộc bị dọa sợ, oa oa khóc lớn nên Tiểu Thi vội vàng ôm lấy nó "Mộc Mộc ngoan đó không phải là độc đó là son môi, mỗi bạn gái đều có!"
"Nhưng tại sao mẹ lại không có" Hai mắt đẫm lệ Mộc Mộc thật sự nghĩ là mình bị trúng độc, tay nhỏ bé vội muốn chùi chỗ son môi đó đi khiến cho mặt nó giống y mặt mèo.
Hàn Ti Nhã xì mũi coi thường chợt cô ta lại bế Cầu Cầu lên, hôn một cái lên trên gương mặt nó "Có độc, lần này cháu cũng trúng độc!" Cô t ranh mãnh nhìn Cầu Cầu, Cầu Cầu ngẩn ra chợt đem mặt cọ xát trên bộ ngực của cô ta muốn chùi đi hết màu son đỏ đó. Hàn Ti Nhã quýnh lên vội vàng để Cầu Cầu xuống vội vàng như có ma đuổi mà chạy đi.
Tiểu Thi nhìn hai người bạn nhỏ đều bị biến thành hề thì không khỏi giận dữ. Cái cô Hàn Ti Nhã này thật là quá đáng, ngay cả đứa nhỏ mà cũng bắt nạt!
"Cầu Cầu tới đây, mẹ giúp con lau!" Lau xong dấu đỏ trên mặt Mộc Mộc, Tiểu Thi lại tiếp tục giúp Cầu Cầu lau.
"Mẹ con không thích người phụ nữ kia!" Mộc Mộc già dặn nói. Mặt Tiểu Thi xạm lại, đứa bé không tới năm tuổi làm sao có thế cô chú là người phụ nuac hay đàn ông, nhất định là do Trác Minh Liệt dạy.
"Tớ cũng vậy, không thích cô ta!" Lòng Cầu Cầu đầy căm phẫn, nhớ đến chuyện vừa bị cô ta đùa giớn trong lòng vẫn còn sợ hãi!
"Được rồi, nhưng về sau khi nhìn thấy người lớn các con phải biết lễ phép có biết không? Đứa trẻ nào mà không lễ phép thì người lớn sẽ khống thích!"
Bởi vì Thiển Xuyên cách nội thành khá xa nên trong vòng một ngày Trác Minh Liệt không thể về kịp chỉ có chạy suốt đên nhưng đến mười giờ đêm điện thoại di động của anh chợt vang , anh vội bấn nút nghe chỉ thấy đầu điện thoại bên kia bác sĩ vô cùng lo lắng gấp gáp nói: " Trác tiên sinh không tốt rồi, Mộc Mộc bệnh phát!" Trác Minh Liệt bất ngờ hoảng hốt vội lái xe sang ven đường.
"Anh lặp lại lần nữa Mộc Mộc thế nào?"
"Chúng tôi cũng không rõ rốt cuộc là do nguyên nhân gì mà Mộc Mộc mới chuển sang phòng bệnh thường lại bị như thế! Cốt tủy cấy vào đột nhiên lại bài xích với cơ thể! Trác tiên sinh chúng tôi hi vọng anh có thể lập tức tới bệnh viện ngay, để chúng tôi có thể báo tin kịp thời cho anh, Mộc Mộc bây giờ rất nguy kịch!"
( đây là lý do vì sao ta nói HTN mặt dày hơn thớt về sau sẽ càng dầy hơn)
"Không! !" Trác Minh Liệt rống to "Các anh phải cứu con tôi, cứu trở về! Tôi không nhận được tin tức về bệnh lại xấu đi!"
"Được đươc, Trác tiên sinh xin ngài hãy bình tĩnh chúng tôi sẽ cô gắn hết sức, ngài cũng cố gắng nhanh nhất có thể để trở lại!"
Cúp điện thoại Trác Minh Liệt lập tức run rẩy bấm số điện thoại của Tiểu Thi.
"Tiểu Thi! Nhanh mau đến bệnh viện, Mộc Mộc không ổn!" Trác Minh Liệt nghẹn n