XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng

Tác giả: Thiển Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 134875

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/875 lượt.

m Tử Quân nhưng cũng phải đối diện với đôi mắt giận dữ của Phùng Thiếu Diễm!
"Tu La, anh chỉ nói là không thể đi chứ không nói là không thể nhìn! Được rồi, hôm nay đã làm phiền, gặp lại sau!" Tử Tử Tử Đồ Mị lại dùng roi da quang ra về phía cửa sổ lập tức biến mất ở bên ngoài cửa sổ.
Phùng Thiếu Diễm giận đến mức móc súng lục tứ trong túi ra, bắn liên tiếp cho đến khi hết đạn về phía cô ta biến mất!
"Ghê tởm! Lần sau nhìn thấy mày, tao nhất định sẽ trói mày lại cho chó ăn!"
Thẩm Tử Quân vừa thấy cửa phòng được mở ra lập tức chạy ra ngoài.Trong đầu cô bây giờ không vẽ ra được bất kì một kế hoạch nào cô chỉ muốn chạy thật nhanh.
"Thẩm Tử Quân, em vẫn còn muốn rời khỏi nơi này?" Hắn cười gằn hỏi.
Thẩm Tử Quân giận mà không nói.
"Được rồi bản thiếu gia sẽ cho em một cơ hội! Nếu như em có thể chạy ra khỏi khu rừng rậm này trước hửng đông, tôi sẽ thả em ra, còn nếu không tôi sẽ cho em nếm thử chút mùi vị!"
Không đợi hắn nói xong Thẩm Tử Quân lập tức chạy ra ngoài! Cô nhất định phải chạy thoát khỏi vòng vây của hắn!
Cả khuôn mặt Thẩm Tử Quân dính đầy máu, tóc tai bù xù dùng hết sức lực kéo cô hét cứu mạng.
" Tử Quân, Thẩm Tử Quân cô làm sao vậy?" Tiểu Thi không ngủ được liên tục nói mơ.
Cô nhìn thấy Phùng Thiếu Diễm cầm súng đứng ở sau lưng Thẩm Tử Quân mặt ác độc mà cười.
" Tử Quân!" Tiểu Thi giật mình một cái, ngồi bật dậy, thì ra là chỉ là một giấc mơ. Nhìn đồng hồ báo thức trên bàn chỉ mới 3h. Thẩm Tử Quân có xảy ra chuyện gì hay không? Tiểu Thi không ngủ thêm được. Càng nghĩ càng là sợ "Ngày mai nhất định phải nói với Trác Minh Liệt chuyện này! Hi vọng Thẩm Tử Quân không có việc gì!"
Thẩm Tử Quân một mình ở trong rừng rậm đen như mực cố gắng hết sức mà chạy, trong lúc chạy trốn trong óc của cô trở nên trống rỗng.
"Chủ nhân ngộ nhỡ cô ta trốn mất thì sao?"
"Anh cảm thấy tôi sẽ để cô ta chạy trốn sao?" Phùng Thiếu Diễm mở một cái máy vi tính ra, trên đó lập tực hiện nên vị trí và hình ảnh của Thẩm Tử Quân.
"Mèo vờn chuột, trò này thật thú vị?" Hắn say sưa hớp một hớp cà phê ngon lành . Chợt Thẩm Tử Quân bị vấp ngã thật mạnh, hình ảnh trong máy vi tính của Phùng Thiếu Diễm cũng biến mất trong nháy mắt.
Hắn đột nhiên đứng lên "Các người nhanh tìm! Đừng đê cho cô ta gặp chuyện không may!"
"Dạ!"
Thẩm Tử Quân lạc đường, cô đường đường là đại tiểu thư Thẩm thị vậy mà lúc này lại phải chịu khổ như vậy.Cô không hề biết đến kĩ năng sống trong rừng, mà khu này lại là khu rừng rậm, có khu săn thú ở đây, vì vậy vốn đã lạc đường Thẩm Tử Quân còn lại ngay vào khu vực săn thú .
Trời đã sáng thật rõ, cô đã thoát khỏi vòng vây của Phùng Thiếu Diễm nhưng lại lạc vào một nơi hoang dã vô biên. Ở nơi này cô còn phải đối mặt với những chuyện đáng sợ hơn!
"Trác Minh Liệt, lè em, Tiểu Thi " Sáng sớm Tiểu Thi vội gọi cho Trác Minh Liệt.
"Tiểu Thi sao thế?" Trác Minh Liệt nghe thấy giọng của cô có vẻ rất vội vàng.
″ Em muốn hỏi anh có biết chuyện gì về Thẩm Tử Quân không, tối hôm qua em mơ thấy cô ấy, cô ấy bị thương, rất đáng sợ!"
"Đứa ngốc của anh, đó chỉ là một giấc mơ thôi ! Thẩm Tử Quân tốt lắm, chúng ta không cần lo lắng cho cô ấy đâu ! Đúng rồi, trưa hôm nay chúng ta cùng đi đón Mộc Mộc xuất viện được không?"
"Thẩm Tử Quân.. thật sự là không có chuyện gì xảy ra với cô ấy chứ?" Tiểu Thi thấp thỏm hỏi.
"Tin tưởng anh cô ấy nhất định không có việc gì" Trác Minh Liệt cưng chiều trả lời.( Dạ vâng tin anh đi……….)
"Được rồi, buổi trưa em sẽ đến đòn Mộc Mộc"
Để điện thoại xuống, Tiểu Thi gọi Cầu Cầu xuống.
"Cầu Cầu, hôm nay chúng ta đên bệnh viện đón Mộc Mộc xuất viện!"
"Mẹ, Mộc Mộc hoàn toàn khỏi rồi sao?"
"Đúng nha!"
"Vậy ngày mai chúng con có thể tổ chức sinh nhật cùng nhau sao?"
"Đúng vậy, đúng vậy,!" Tiểu Thi cười.
"Vậy hôm nay con không muốn đên nhà trẻ!"
"Được thôi" Tiểu Thi vừa nói vừa bé nó lên đi ra phòng khách.
"Mẹ, chú Triết Vũ sắp tới sao?"
Tiểu Thi đột nhiên ngừng lại, câu nói của Cầu Cầu giống như một cái trùi đánh vào tim của cô. . . Cô nhìn nó không nói gì. Không biết vì sao, Lý Triết Vũ, cái tên này lại có lúc làm cô cảm thấy sợ hãi, bắt đầu sợ sự xuất hiện của anh, dường như chỉ cần anh xuất hiện tất cả mọi thứ bây giờ sẽ trở thành hư không.
"Cầu Cầu muốn chú Triết Vũ trở lại sao?"
Cầu Cầu nhẹo đầu không trả lời.
"Mẹ nhanh lên một chút, sắp muộn rồi!" Vốn trưởng thành sớmnên Cầu Cầu đac học được cách che giấu tình cảm của mình.
" Hôm nay mẹ không đi làm, chúng ta cùng đi chon quà mừng Mộc Mộc xuất viện được không?" Tiểu Thi hôn trán của con trai dịu dàng hỏi.
Cầu Cầu mân mê cái miệng nhỏ nhắn cũng nặng nề hôn cô một cái sau đó khanh khách mà cười : " Con cũng có phần nha!"
Tiểu Thi lắc đầu một cái, bất đắc dĩ nhìn con trai.
Nói xong hai mẹ con lập tức chuẩn bị đi ra ngoài, trong lòng cô vẫn sợ hãi vì chuyện tối hôm qua nên cô tránh không đi nhưng đường ít người mà chọn đi đường cái, nhưng vẫn không thoát khỏi sự theo dõi của Hàn Ti Nha. Cô ta gần như theo dõi Tiểu Thi mọi lúc mọi nơi.
"L