Tác giả: Thiển Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 134823
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/823 lượt.
ên vết xe đổ đó!" Thẩm Tử Quân ra sức phản kích.
"Cô" Trác Minh Liệt cố nén lửa giận, anh thật muốn giết người phụ nữ này "Rốt cuộc tôi phải làm sao làm cô mới vừa lòng?"
"Nếu như anh không muốn làm Tiểu Thi tổn thương thì hãy cách xa cô ấy một chút!" Thẩm Tử Quân nói nghiêm túc.
"Tôi làm không được!" Trác Minh Liệt hất Tử Quân ra, chạy vọt tới trước mặt Phùng Thiếu Diễm, vừa muốn kéo Tiểu Thi đi nhưng Phùng Thiếu Diễm lại nắm chặt tay Tiểu Thi không thả.
Hai người nồng nặc thuốc súng, ba người lôi kéo rối rắm. Trác Minh Liệt thấy được địch ý và thù hận từ trong đôi mắt của Phùng Thiếu Diễm. Điều này khiến anh cảm thấy kinh ngạc lại có chút ngoài ý muốn.
"Buông cô gái này ra!" Trác Minh Liệt trầm giọng nói.
"Nếu như tôi không buông?" Tiếng nói của đối phương nặng nề hơn.
"Vậy thì đừng trách tôi không khách sáo!" Trác Minh Liệt chợt ra sức muốn vặn ngược tay phải của Phùng Thiếu Diễm, nhưng anh phát hiện người đàn ông này cũng không phải vừa, lại có thể tránh được đòn tấn công của anh.
"Các anh làm cái gì, mau buông tôi ra!" Tiểu Thi tức giận, cô ra sức thoát khỏi sự kiềm kẹp của hai người, sau đó dốc sức chạy ra ngoài.
"Tiểu Thi!" Thẩm Tử Quân nhìn thấy Tiểu Thi chạy đi thì mau chóng ra ngoài đuổi theo nhưng đúng lúc này Cầu Cầu lại vừa đến.
"Vừa đúng lúc, Cầu Cầu chúng ta về nhà thôi!" Tiểu Thi ôm Cầu Cầu mặc kệ mọi người đuổi theo, nhanh chóng lên xe taxi.
Trác Minh Liệt trút hết cơn giận lên người Thẩm Tử Quân, tuyên bố muốn giáo huấn cô. Nhưng đột nhiên điện thoại di động của anh lại vang lên.
" Minh Liệt sao? Là mẹ đây. Tối nay con quay về một chuyến, đưa cả đứa bé Mộc Mộc kia về !" Trác Minh Liệt vừa nghe thấy tiếng mẹ mình ,lập tức nói hòa hoãn: " Tại sao mẹ lại muốn gặp Mộc Mộc, gần đây cơ thể nó không được khỏe"
"A thật ra thì cũng không có gì. Gần đây ba con bởi vì chuyện của con và cô bé nên rất tức tối, ông ấy đã bắt đầu thu xếp hôn sự cho con, cho nên Mộc Mộc…."
"Chuyện này không bàn cãi nữa. Mẹ hãy nói với ba, nếu như ông ấy cố ý làm như vậy con chỉ có thể từ chức!" Giọng của Trác Minh Liệt kiên quyết chắc chắn, năm năm trước anh không cưới cô ta, năm năm sau anh cũng sẽ không lấy! "Còn nữa, nếu con đã nhận nuôi Mộc Mộc, con sẽ có trách nhiệm đối với nó. Mặc kệ là kết hôn hay không cũng không ảnh hưởng gì đến Mộc Mộc!"
" Minh Liệt mẹ hiểu tâm tình của con. Cho nên mẹ hi vọng con có thể trở về một chuyến" Giọng nói của bà gần như khẩn cầu khiến người làm con trai như Trác Minh Liệt không đành lòng từ chối, so với người cha chỉ biết ép buộc anh làm này làm kia thì mẹ mới là người thương yêu anh nhất , quan tâm anh nhất từ nhỏ đến lớn!
"Được, gần đây nếu có thời gian con nhất định sẽ về " Trác Minh Liệt thở phào nhẹ nhõm.
Đôi tay Thẩm Tử Quân ôm ở trước ngực, vẻ mặt khinh thường. Trác Minh Liệt nhìn cô, chợt cảm thấy phiền não. Đúng vậy Thẩm Tử Quân hiểu rõ anh, hiểu rõ hoàn cảnh của anh, hiểu rõ sự bất đắc dĩ của anh. Nhưng anh của bây giờ đã khác xa với anh của năm năm trước rồi, anh đã không còn là đứa con trai ngoan mặc cho cha sắp xếp! Ít nhất thì về vấn để hôn anh nhất định sẽ kiên trì!
Trác Minh Liệt mệt mỏi mở cửa, liếc mắt nhìn thấy Mộc Mộc đang đứng tủ đựng giày của anh, từ trên ghế tới trên bàn một hộp nước ngọt bị đổ xuống , phụ tá kiêm bảo mẫu đang ra sức lau một vũng nước trên sàn nhà.
"Các anh" Trác Minh Liệt chần chờ hỏi, Mộc Mộc vừa nghe thấy âm thanh lập tức xoay người, kết quả trọng tâm không vững, lập tức bị ngã xuống chỗ nước ngọt ở trên sàn.
Trác Minh Liệt vội vàng chạy tới ôm nó đứng lên, tiểu tử vẫn đang òa khóc lớn . Phụ tá vội vàng lấy mấy loại đồ chơi định chạy tới an ủi.
"Được rồi anh có thể về."
Phụ tá vừa nghe thấy Trác Minh Liệt nói như vậy ngay tức khắc cẩm giác như nhặt được đại xá vội vã rời đi, đem cục diện hỗn loạn để lại cho Trác Minh Liệt.
"Mộc Mộc là con trai không thể tùy tiện khóc!" Trác Minh Liệt lau nước mắt cho con trai, ôm nó ngồi trên ghế sa lon.
"Chúng ta đi tắm có được không?"
"Ừ" Mộc Mộc gật đầu một cái.
Chuẩn bị xong nước nóng, Trác Minh Liệt đưa Mộc Mộc vào trong bồn tắm. . . Tiểu tử kia sợ nhột nên vừa đụng cơ thể của nó, nó liền không nhịn được cười.
"Ba ba buồn buồn" Mộc Mộc chợt kêu to giọng trẻ con mềm mại khiến Trác Minh Liệt cực kỳ cảm động anh gõ nhẹ vào cái trán của Mộc Mộc dịu dàng hỏi " Mộc Mộc thích nơi này sao?"
"Ừm!" Nó rất khẳng định gật đầu một cái "Ba, lúc nào mẹ mới đến gặp Mộc Mộc? Ngày hôm qua con nhìn thấy mẹ tới đón Cầu Cầu" Mộc Mộc nhìn Trác Minh Liệt, trong con ngươi sáng trong suốt.
"Mộc Mộc muốn mẹ?" Trác Minh Liệt nắm bả vai nhỏ của nó, giúp nó chà lưng.
"Mẹ đối với Mộc Mộc tốt lắm" Nó uống một hớp nước, non nớt nói.
"Nơi nào tốt?" đối với tình cảm đặc biệt của Mộc Mộc dành cho Tiểu Thi, Trác Minh Liệt vẫn không thể nào hiểu được.
"Mẹ nói muốn làm mẹ Mộc Mộc, khi mẹ nhìn Mộc Mộc thì con cảm thấy rất vui vẻ" từ trước đến giờ , đối với trẻ con việc cảm nhận tình cảm so với người trưởng thành thường nhạy cảm, Trác Minh Liệt cho