Tác giả: Thiển Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 134832
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/832 lượt.
"Thẩm Tử Quân!" Tiểu Thi không nhịn được rơi nước mắt "Vừa rồi có người đem Cầu Cầu treo ở trên ban công tầng mười hai!" Cô đều không dám nhớ lại những hình ảnh kia, cô không tưởng tượng được nếu chậm ba phút nữa Cầu Cầu sẽ như thế nào! Không có Cầu Cầu cuộc sống của cô không biết sẽ biến thành cái dạng gì!
"Cô từng đắc tội với người nào sao?" Phùng Thiếu Diễm không biến sắc hỏi, không ngờ cô còn trẻ như vậy mà đã có đứa bé lớn như vậy anh thật sự thật bất ngờ.
Tiểu Thi lắc đầu một cái, chuyện này chỉ mình cô biết là tốt rồi, để cho người khác biết cũng không có ý nghĩa gì cả.
"Không sao, chỉ là có chút phát sốt thôi!" Tiểu Thi dài thở dài, cả người đều mệt rã mỏi rã rời, nửa người bên phải cô đau nhói chỉ đi bộ một chút cũng có cảm giác không giữ được cân bằng.
" Rốt cuộc Cầu Cầu đã xảy ra chuyện gì?" Thẩm Tử Quân cau mày.
"Bây giờ đã không sao rồi" Tiểu Thi không muốn nghĩ đến chuyện vừa rồi nữa trong lòng cô vẫn còn sợ hãi.
"Về sau gặp bất cứ chuyện gì cũng không thể tự mình xử lý được! Tiểu Thi tôi là bạn của cô, tôi nhất định sẽ giúp cô! Hôm nay một mình cô đi, cô có biết tôi lo lắng cho cô thế nào không?"
" Tử Quân, thật xin lỗi!" Tiểu Thi thành khẩn nói "Chuyện tối nay cảm ơn cô!"
"Cầu Cầu không có việc gì là tốt rồi!" Thẩm Tử Quân còn chưa dứt lời chuông điện thoại di động bỗng vang lên. Là số của cha cô gọi , cô đột nhiên nhớ ra bữa cơm tối cùng với tên kia.
" Tử Quân sao? Tại sao bây giờ còn chưa về? Thiếu Diễm đã chờ con rất lâu rồi!"
"Ba và anh ta cứ ăn đi, con nhìn thấy mặt anh ta con ăn không nổi!" Thẩm Tử Quân bị Phùng Thiếu Diễm hoàn toàn đắc tội.
"Thẩm Tử Quân!" Không để ý cha đang rống to, Thẩm Tử Quân nhấn tắt nút tắt máy.
"Tối nay tôi ở lại bệnh viện cùng cô" cô vỗ vỗ vai Tiểu Thi .
" Tử Quân tôi không muối làm phiền cô"
"Cái này thì có phiền toái gì"
Hai người đang cùng nhau trò chuyện, Thẩm Tử Quân chợt nghiêm túc hỏi: " Tiểu Thi cô không nên trách tôi lắm chuyện. Một mình cô nuôi đứa bé thật sự quá cực khổ,.. ba của Cầu Cầu giờ ở đâu?"
Tiểu Thi thắt đôi tay cố gắng nặn ra một nụ cười: " Không thấy ba Cầu Cầu!" Dùng từ không thấy rất thích hợp vì chỉ trong một đêm đã không còn thấy anh nữa .
"Không thấy?" Thẩm Tử Quân kinh ngạc.
"Tất cả giống như là một giấc mộng đẹp khi tỉnh lại đã không thấy bóng dáng anh ấy đâu nữa, anh ấy giống như chưa bao giờ từng xuất hiện!" Tiểu Thi cười khổ. Nhìn cô cười trong lòng Tử Quân chua sót "Đáng thương, Lâm Thi Ngữ, trong năm năm này, cậu rốt cuộc đã trải qua những thứ gì ?"
Có lẽ là quá mệt mỏi Tiểu Thi dựa đầu vào vai Thẩm Tử Quân ngủ thiếp đi lúc nào không rõ, cô mơ thấy một giấc mơ kì lạ, trong giấc mơ ấy cô thấy mình ngồi dưới một gốc cây ngọc lan khổng lồ, thổi kèn ác-mô-ni-ca và ngồi bên cạnh là Thẩm Tử Quân!
Hongkong, Buổi trình diễn thời trang của Trần Mỹ Thù
" Trác Minh Liệt cháu cuối cùng đã tới!" Trần Mỹ Thù nhìn đám người đông dúc trong sân bay, chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấy Trác Minh Liệt đeo kính râm đang đi đến, dù anh đeo kính nhưng cũng không giấu được khí chất hơn người. Dường như xung quanh anh có một vầng hào quang sáng chói.
"Dì Mỹ Thù!" Trác Minh Liệt tháo kính râm xuống ôm lấy Trần Mỹ Thù.
"Dì chờ anh đã lâu rồi, sức khỏe mẹ anh có tốt không?" Trần Mỹ Thù mặc dù đã 50 tuổi nhưng nhờ chăm sóc tốt nên nếu nhìn qua thì chỉ mới ngoài 30 thôi. Lông mày thanh tú, mắt hạnh, môi đỏ mọng, làn da trắng hồng hào, cử chỉ nhẹ nhàng mang đậm phong cách của tiểu thư quý tộc.
"Sức khỏe của mẹ cháu rất tốt, chẳng qua là bà rất nhớ dì!" Trác Minh Liệt lễ phép, chu đáo.
"Chờ qua khoảng thời gian bận rộn này, dì nhất định sẽ đi thăm mẹ anh, chúng tôi cũng đã vài chục năm không gặp nhau!" Trần Mỹ Thù kéo Trác Minh Liệt đi ra ngoài sân bay.
" Minh Liệt, năm nay dòng sản phẩm Cinderella không có gì đổi mới sao?" Mỹ Thù hỏi.
"Tại sao lại không có. Năm nay cháu sẽ đổi tên là ‘Số mệnh màu hồng’!"
"Nhưng ta chỉ nhận được có bốn đôi ?"
"Không thể nào!" Trác Minh Liệt kinh ngạc nói.
"Có lẽ là có vấn đề gì rồi, chúng ta nhanh chóng đi kiểm tra lại!"
Vừa vào trong hội trường, Trần Mỹ Thù lập tức dẫn Trác Minh Liệt đến chỗ cất dòng Cinderella để kiểm tra thì thật sự phát hiện ra thiếu mất một đôi. Anh lập tức gọi điện thoại cho trợ lý.
" Trợ lý Vương, là ai chịu trách nhiệm gửi và vận chuyển Cinderella?"
"Là tôi thư tổng giám đốc!"
"Tại sao lại thiếu mất một đôi?"
"Tổng giám đốc, khi tôi đến phòng làm việc của ngài thì chỉ thấy có 4 đôi giày có nhãn là Cinderella?"
"Vậy bây giờ anh đi tìm lại xem, năm nay dòng này nhất định phải có năm đôi!"
Trợ lý lập tức chạy về phòng làm việc nhưng tìm mãi cũng không tìm thấy. Rồi bỗng nhiên anh ta chợt nhớ tới một chuyện, chính là buổi dạ tiệc từ thiện hôm đó, tổng giám đốc có dẫn đến một cô bạn gái tạm thời, mà chân của cô gái kia quá nhỏ không có một đôi giầy nào thích hợp, cho nên anh đã đến đây lấy một đôi giày cao gót màu hồng ra, chẳng lẽ lại là đôi giày đó? Nếu như là thật thì thật sự là phiền toái lớ