Tác giả: Thiển Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 134850
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/850 lượt.
hức anh chưa từng tin tưởng cô.
"Đủ rồi!" Anh hét lớn một tiếng đẩy lật cái bàn "Chẳng cần biết cô ấy là ai! Chỉ cần cô ấy không phải tới để giết tôi, tôi đều cần cô ấy!" Anh giận đùng đùng đẩy cửa ra lái xe đi đến bệnh viện.
"Bác Thẩm, cảm xúc của Tử Quân hình như có chút không ổn định, vừa ra bệnh viện liền khóc lớn. Khóc mệt rồi ngủ mất rồi !" Phùng Thiếu Diễm ôm Thẩm Tử Quân bị hắn đánh ngất xỉu giao cho ông Thẩm.
" Thiếu Diễm cháu nghĩ Tử Quân có phải bị mất trí nhớ thật không?" Ông Thẩm hỏi.
"Bác Thẩm, Tử Quân có phải bị mất trí nhớ hay không chỉ có cô ấy biết, cháu nghĩ chúng ta không nên cưỡng cầu. Chỉ là chỉ cần chúng ta cố gắng thì chắc sẽ có hiệu quả tốt đấy!" Phùng Thiếu Diễm ưu nhã cười, nhưng bàn tay thì lại nắm chặt.
Ông Thẩm gật đầu, gọi một người giúp việc đến đỡ Thẩm Tử Quân về phòng, còn mình thì dẫn Phùng Thiếu Diễm đến thư phòng..
"Gần đây Trác thị như thế nào?"
"Bác Thẩm yên tâm, tất cả đều dựa theo kế hoạch tiến hành! Nếu như không có việc ngoài ý muốn xảy ra, thì rất nhanh chúng ta có thể lấy được hợp đồng của Trác thị ! Đến lúc đó chỉ cần chúng ta có cổ phần của nó là có thể kéo Trác thị vào những dự án khác"
"Ta vẫn còn có chút lo lắng dù sao Trác thị lớn như vậy. Trác Minh Liệt cũng không phải là dạng người ngồi không, hơn nữa phía sau hắn còn có Đồ Long Bang!" Ông Thẩm đốt một điếu xì gà.
"Thẩm thị muốn trở thành tổng công ty lớn nhất châu Á , thì Trác thị chính là chướng ngại vật lớn nhất mà Thẩm thị phải vượt qua, và bác Thẩm, ngài đã quên năm đó bác gái Thẩm vì sao mà chết rồi sao?" Khóe miệng Phùng Thiếu Diễm khẽ động lãnh khốc mà hiện lên nụ cười ý vị sâu xa nói.
"Tớ sẽ rất ngoan nhưng cậu phải đồng ý với tớ một chuyện, chờ tớ khỏi bệnh về sau cậu phải nhường mẹ cho tớ" Mộc Mộc nghiêm túc nói.
"Tại sao ?" Cầu Cầu hỏi, nhìn hai cậu bạn nhỏ lại muốn cãi nhau, Tiểu Thi vội lấy điện thoại khỏi tay Cầu Cầu.
"Được rồi, đã đến lúc chuẩn bị vào phòng phẫu thuật rồi." Y tá đi đến mời Tiểu Thi dời đi, lúc này cô mới nhớ đến Trác Minh Liệt cũng phải vào phòng phẫu thuật ! Nhưng anh ta đang ở đâu?
Tiểu Thi đi theo một đám bác sĩ, y tá đến ngoài phòng bệnh cuối cùng cũng nhìn thấy Trác Minh Liệt mặc một bộ quần áo bệnh nhân màu xanh dương .
"Chú Minh Liệt " Cầu Cầu vỗ ngăn cánh bằng thủy tinh, Trác Minh Liệt nhìn theo tiếng động, anh cũng nhìn thấy nó và Tiểu Thi.
Nó và Tiểu Thi đều vẫy vẫy tay làm cho người ta thảnh thơi cười cười. Tiểu Thi đột nhiên cảm thấy có anh ở đây tất cả đều không có gì phải sợ. Vì vậy cô giơ tay phải lên tạo thành hình chữ V.( ta nghĩ là cái chào như của mình ý: 2 2 )
"Tiên sinh, phu nhân mời đi bên này!" Bởi vì hôm nay Trác Minh Liệt và Mộc Mộc phẫu thuật nêm ông bà Trác cũng đi đến.
Tiểu Thi nhìn thấy có người tới nhưng cô không biết là người nào vì vậy khẽ kéo Cầu Cầu dẹp sang một bên. Nhưng vừa nhìn thấy người đến là ông Trác, cô bị dọa sợ đến mức sắc mặt lập tức đổi. Ôm lấy Cầu Cầu cố gắng chạy thanh nhanh ra khỏi nơi đây.
"Đây là là loại người gì, mà tay ôn đứa bé lại cố tình chạy nhanh như vậy, nhỡ bị ngã thì sao?" Bà Trác giận trách "Người tuổi trẻ bây giờ !"
"Bà đúng thật là… Chuyện của nhà người ta liên quan gì đến bà?" Ông Trác bất mãn hỏi.
Hai ông bà qua cửa sổ thủy tinh nhìn con trai mặc dù lo lắng nhưng cũng không thể làm gì, ông Trác bởi vì không vừa lòng với còn lên nói to là muốn về nhà. Nhưng đúng lúc này bỗng nhiên lại có người muốn tìm Trác Minh Liệt.
"Tôi là ba của nó, anh tìm nó có chuyện gì?"
"Xin hỏi ngài ấy có ở đây không?"
"Nó đang ở trong phòng phẫu thuật !"
"Chuyện là như vậy, đây là tại liệu mà tiên sinh Quynh Tư muốn tôi giao cho ngài ấy!" Người tới cầm tài liệu trong túi lên.
"Đưa cho tôi đi!" Ông Trác đưa tay định lấy nhưng người kia lại không cho.
"Thật xin lỗi tiên sinh, tiên sinh Quynh Tư nói đấy là tư liệu rất quan trọng, nhất định phải đưa tận tay cho ngài ấy!"
Ông Trác trầm ngâm trong chốc lát, sau đó cũng không lên tiếng, đạo nghĩa giang hồ ông cũng hiểu.
Người đưa tin kia cùng đợi cho cuộc phẫu thuật kết thúc, Trác Minh Liệt được đưa ra ngoài. Nhưng bởi vì tác dụng của thuốc tê nên lúc này anh ngủ mê man, người đưa tin kia lại phải bất đắc dĩ tiếp tục chờ.
"Bác sĩ phẫu thuật ra sao?" Bà Trác ân cần hỏi.
"Phẫu thuật vô cùng thành công, tiểu tử kia đã lấy được cả một cái mạng! Nhưng nó vẫn nên ở trong bệnh viên một thời gian nữa, chúng tôi muốn quan sát thêm!"
"Cám ơn bác sĩ"
"Được rồi, phẫu thuật cũng đã xong, chúng ta nên về thôi?" Ông Trác thúc giục vợ. Bà Trác bất mãn nhìn chồng dịu dàng vuốt tóc của con trai, lưu luyến rời đi.
Tiểu Thi vẫn trốn ở bên ngoài bệnh viện cho đến khi nhìn thấy ông bà Trác rời đi cô mới dám đi vào. Cô gặp được một bác sĩ nhanh chóng hỏi về ca phẫu thuật khi biết phẫu thuật vô cùng thành công, cô lập tức cùng Cầu Cầu đập tay chúc mừng, sau đó lại chạy đi thăm Trác Minh Liệt và Mộc Mộc. Mộc Mộc ở trong phòng bệnh chống khuẩn vẫn c