Tác giả: Thiển Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 134851
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/851 lượt.
rong nhà tất cả các giấy tờ đều bay loạn lên. Chuyện này là sao? Trác Minh Liệt kinh hãi nhìn cả căn nhà bừa bãi, chợt không biết từ đâu một trận gió to thổi đến, làm giấy tờ đã loạn lại loạn hơn, chúng bay đầy trời. Cho đến khi tất cả đều kết thúc anh mới nhìn thấy trên bàn còn sót lại ba tờ giấy đó là báo cáo về xét nghiệp DNA của anh và Mộc Mộc, xét nghiệp hiến tủy của ba anh và anh. Những thứ này tại sao lại ở chỗ này? Anh chợt nhớ đến một chuyện, hình như anh đã quá vội vàng nên lấy nhầm tủy của ba anh đưa cho Quynh Tư làm xét nghiệm DNA , bỗng nhiên hình ảnh trong mơ đột nhiên vụt tắt , Trác Minh Liệt tỉnh lại, cả người ướt đẫm mồ hôi. Giấc mơ vừa rồi tại sao chân thật như vậy? Thật chẳng lẽ có chỗ nào không đúng sao?
Vừa rạng sáng ngày thứ hai Tiểu Thi đã dẫn Cầu Cầu đến bệnh viện, nhưng Trác Minh Liệt lại ko ở đó. Mộc Mộc ở trong phòng sát khuẩn cũng đã tỉnh lại. Nhưng cơ thể vẫn con suy yếu nên nó không thể nói liên tục được. Mộc Mộc nằm trên giưởng, toàn thân đều cắn đầy dụng cụ. Tiểu Thi đau lòng vô cùng, qua tầm thủy tinh cô vẫy vẫy tay chào nó, Mộc Mộc cũng miễn cưỡng nâng tay phải lên coi như là đáp lại.
“Bác sĩ khi nào Mộc Mộc mới có thể chuyển sang phòng bệnh thường?” Tiểu Thi cảm thấy Mộc Mộc ở trong đó một mình rất cô đơn.
“Việc này phải phụ thuộc vào sự bình phục của Mộc Mộc, cũng có thể là một tuần nhưng có khi là một tháng! Nhưng để tốt cho đứa bé vẫn nên ở lại một thời gian dài một chút!
Tiểu Thi gật đầu một cái, sau đó lại chăm chú ngắm Mộc Mộc. Bởi vì cơ thể vẫn còn rất suy yếu cho nên không có bao lâu sau nó lại ngủ thiếp đi. Tiểu Thi nhìn nó ngủ say rồi mới dẫn Cầu Cầu rơi đi.
“Trác Minh Liệt thật là… sao lại không để ý đến con mình ?” Tiểu Thi có chút buồn bực. Chẳng lẽ có chuyện gì khẩn cấp sao? Muốn gọi điện thoại cho anh để hỏi thăm nhưng lại sợ hành động của mình quá đường đột, thật là chán quá,giờ cô chuẩn bị đưa Cầu Cầu đi nhà trẻ rồi mình sẽ đến cửa hàng bán hoa xem ông chủ còn nhận cô nữa hay không!
“Được nhưng trước tiên mời anh đi khử độc!: Y tá dẫn Trác Minh Liệt tới phòng khử độc, đồng thời cũng giúp anh lấy một bộ quần áo đã được khử trùng.
Sắc mặt của Mộc Mộc đã tốt hơn rất nhiều Trác Minh Liệt vui mừng sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của nó sau đó mới luyến tiếc mà rời khỏi.
Hôm sau Trác Minh Liệt trở lại công ty, trợ lý lập tức lấy tất cả các tư liệu mà anh ta đã cẩn thận điều tra ra, “ Tổng giám đốc thật sự không có gì mờ ám hay khác lạ cả nếu có thì cũng chỉ là địa chỉ nơi đăng kí là Bắc Mĩ”
Vào thời điểm này, Trác Minh Liệt đối với khu vực Bắc Mĩ này rất là nhạy cảm. A Quỷ lại chậm chạp việc đưa tài liệu về Bang Bạch Hổ cho anh, làm cho anh càng thêm hoài nghi.
“Nhưng cũng không thể vì vậy mà hủy bỏ lần hợp tác này, và lại tình hình về hạng mục số ba đã vô cùng cấp bách rồi.”
“Vương Trợ để ý anh đi thông báo cho bọn họ chuẩn bị một thời gian hợp lý để tôi gặp mặt và chuẩn bị ký hợp đồng đi!” Có thể có một nguồn vốn dồi dào như vậy có lễ hạng mục số 3 sẽ không có vẫn đề gì.
Lúc này Liên Na cũng đưa tài liệu đi vào cô liếc mắt nhìn tài liệu trên bàn của Trác Minh Liệt, trên mặt không khỏi hiện ra một tia cười lạnh.
“Bác Thẩm công việc có tiến triển rồi !” Phùng Thiếu Diễm nhận được thông báo của Trác thị , lập tức hưng phấn gọi điện thoại ngay cho Ông Thẩm “Trác thị đã bắt đầu nói đến việc kí hợp đồng rồi!”
“Vậy thì thật là thật tốt quá!” Ông Thẩm cũng vui vẻ đáp lời, Thẩm Tử Quân ngồi bênh cạnh đang xem ti vi chợt cảnh giác, cô cố gắng lắng nghe tiếng nói từ trong điện thoại nhưng không thể nghe được. Vì vậy chờ khi ông cúp điện thoại, Thẩm Tử Quân lập tức hỏi: “Ba có chuyện gì vui vẻ vậy?”
“Đương nhiên là chuyện vui rồi ! Thiếu Diễm quả thật là một nhân tài!” Ông Thẩm hỏi một đằng, trả lời một nẻo. Thẩm Tử Quân nghe thấy cái tên Phùng Thiếu Diễm trong lòng càng lo lắng, nhưng cô lại không dám hỏi gì thêm vì sợ bị hoài nghi huống chi trước đây cô cũng đã đưa một phần tài liệu cho Trác Minh Liệt hi vọng anh ta có thể có chút đầu óc! Đúng vậy, Thẩm Tử Quân vốn không hề mất trí nhớ, cô chỉ là cảm thấy tên Phùng Thiếu Diễm kia vào Thẩm thị nhất định có một mục đích nào đó mà không muốn cho ai biết, cho nên cô liền nhân cơ hội này giả vờ như bị mất trí nhớ một phần là có thể bảo vệ mình, hai là có thể lấy thêm được tin tức. Ngày đó người giao cho Liên Na tài liệu bí mật cũng chính là cô, nhưng cô lại không hề nghĩ đến phần tài liệu đó có thể không được đưa đến tay của Trác Minh Liệt! Càng làm cho cô không ngờ đến đó là hắn một người có khuôn mặt của thiên thần mà lòng dạ thì của ác quỷ - Phùng Thiếu Diễm!
Cũng may Thẩm Tử Quân cân nhắc tương đối chặt chẽ, qua cuộc điện thoại của cha cô, thì cũng đã giúp biết được mấy phần thông tin, cô phải bắt đầu âm thầm điều tra xem rốt cuộc Phùng Thiếu Diễm đang định làm cái gì.
“Bác Phúc?” Bác Phúc vẫn luôn người phụ ta tốt nhất của cha cô, hầu như chuyện gì ông ấy làm bác đều biết.
“Đại tiểu thư? Sức khỏe của cô thế