Tác giả: Hương Di
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 134952
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/952 lượt.
gần đây anh đã hồi phục thị lực.
Có đồng nghiệp nói, anh tới Giai Tiên công tác, là vì hết thời, rốt cuộc không vẽ được những tác phẩm xuất sắc như trước kia; Có người còn nói, bởi vì anh uống rượu quá độ, uống hỏng cả gan, ngón tay rất hay run rẩy, không thể cầm bút được nữa, vì thế mới nhờ đến cậu mình, cũng chính là chủ tịch công ty thực phẩm Giai Tiên Diệp Quang Đạt.
Mới ngắn ngủn một ngày, lời đồn về anh trong công ty đã bay đầy trời rồi.
“Không cần, cứ đến nhà hàng đó là được rồi.” Cô cũng từng đến đó ăn vài lần cùng em trai, đồ ăn nơi đó rất hợp khẩu vị của cô, môi trường cũng sạch sẽ nữa.
Tất cả những món anh gọi đều là món cô thích ăn, làm cho Hứa Tình Hoan có chút kinh ngạc.
“Làm sao anh biết tôi thích ăn cái gì?” Là trùng hợp, hay là trước đó anh đã từng điều tra rồi? Nhưng ngoài em trai ra, căn bản không có người nào biết những điều này, anh biết từ đâu nhỉ?
“À, cô thích những món đó sao? Thật trùng hợp nhé, những món đó tôi cũng thích ăn đấy.” Bạch Hạo Duy cười híp mắt, vui sướng tỏ vẻ,“Nếu khẩu vị của chúng ta hợp nhau đến vậy, thì sau này có thể thường xuyên đi ăn cùng nhau rồi.”
Đưa mắt nhìn anh một cái, Hứa Tình Hoan cũng không phụ họa lời nói của anh mà chỉ yên lặng cúi đầu dùng cơm.
Bạch Hạo Duy thân thiện gắp rất nhiều đồ ăn vào bát cô.
“Có một bác sĩ nói cho tôi, mỗi bữa nên ăn nhiều thức ăn có màu xanh, màu đỏ, màu vàng, màu trắng và màu đen, cái này gọi là đồ ăn ngũ hành, nó rất tốt cho sức khỏe, nào, cô ăn nhiều một chút đi.” Anh cười rất tươi, mặt mày sáng lạn, thoạt nhìn thực vui vẻ.
Hứa Tình Hoan vẫn trầm mặc, cô thường không nói nhiều, hơn nữa ở cạnh một người không quen lại càng không biết nói gì mới tốt.
Cô lãnh đạm hoàn toàn không ảnh hưởng chút nào đến Bạch Hạo Duy, anh vẫn cười rất vui vẻ.
“Đúng rồi, tôi còn chưa tự giới thiệu. Tôi tên là Bạch Hạo Duy, năm nay ba mươi mốt tuổi, trước đây là họa sĩ, nhưng bắt đầu ngày mai, tôi là giám đốc thiết kế của Giai Tiên. Bố tôi đã qua đời, mẹ và anh trai tôi thì sống ở nước ngoài nhiều năm rồi, trước mắt chỉ có một mình tôi ở lại Đài Loan.”
Nghe anh nói như vậy, cô mới ngẩng đầu, đưa ra nghi vấn:“Chủ tịch không phải là cậu của anh sao?”
“Đúng vậy.” Xem ra ai ở Giai Tiên cũng biết anh là cháu ngoại của chủ tịch rồi. “Có điều, tôi không ở cùng với họ, cậu có gia đình của mình, tôi không tiện đến quấy rầy, cho nên trước mắt tôi đang sống một mình. Còn cô thì sao.” Hai mắt anh sáng ngời nhìn cô.
“Tôi à?”
“Cô cũng tự giới thiệu đi, hiếm khi chúng ta mới có duyên cùng nhau ăn cơm thế này, chỉ là muốn hiểu thêm một chút về nhau thôi mà.”
“Không cần, ăn cơm xong tôi sẽ đi.” Cô chỉ ăn một bữa cơm cùng anh, cũng không tính phát triển thêm một bước với anh.
Bạch Hạo Duy uể oải cúi đầu, tùy ý chọc đồ ăn trong bát.
“Có phải cô khinh thường tôi không? Bởi vì tôi ỷ vào quan hệ với cậu để tiến vào Giai Tiên, hơn nữa mới vào mà đã lên làm giám đốc thiết kế rồi.”
“Tôi không nghĩ như vậy đâu.” Cô thản nhiên trả lời. Công ty thực phẩm Giai Tiên là của họ Diệp, bọn họ muốn phân công ai, cô cũng không có ý kiến gì. Hơn nữa đến lúc đó nếu biểu hiện của anh không tốt, dựa vào cá tính của Diệp Uy thì ba tháng sau sẽ mời anh ra ngoài thôi, cho dù là thân thích cũng vô dụng.
“Thật vậy ư? Nhưng có vẻ như cô không muốn nói chuyện với tôi, tôi còn nghĩ là cô chán ghét tôi.” Giọng anh khàn khàn buồn bã.
“Tôi không chán ghét anh.” Nhưng chưa nói tới thích.
“Cô thật sự không chán ghét tôi?” Bạch Hạo Duy lập tức lộ ra nụ cười vui sướng.
Hứa Tình Hoan bị ánh sáng rực rỡ trong ánh mắt anh làm trái tim đập lỡ một nhịp.
Cô phát hiện ra rằng thật ra anh cũng rất đẹp trai, ngũ quan đoan chính cẩn thận, da trắng, hai cánh môi mỏng tràn đầy gợi cảm mê người, khi anh không cười lộ ra một nỗi u buồn âm trầm, nhưng khi cười rộ lên, trông anh lại giống một cậu bé ngây thơ hạnh phúc.
Nụ cười đó, không biết vì sao lại làm cho cô có cảm giác vô cùng thân thiết, giống như đã gặp qua ở nơi nào ấy.
Vẻ mặt anh làm đáy lòng cô nổi lên hoài niệm, làm cho Hứa Tình Hoan kinh ngạc nhìn nụ cười trên môi anh đến thất thần.
Là ai? Cô đã từng gặp nụ cười như thế ở trên mặt ai?
Sáng sớm, Hứa Triết Tự lái xe đưa chị đến Giai Tiên, ngay khi Hứa Tình Hoan chuẩn bị xuống xe, đột nhiên anh nghĩ tới một chuyện, vội vàng lên tiếng gọi chị lại.
“Chị, gần đây có người nào đến công ty tìm chị không?”
“Không có.”
“Nếu có người không quen biết đến tìm chị, thì mặc kệ anh ta nói cái gì chị cũng không được để ý nhé, biết chưa?” Vẻ mặt anh thận trọng dặn dò.
“Làm sao có thể có người không quen biết đến công ty tìm chị chứ?” Hứa Tình Hoan khó hiểu hỏi.
“Em nói là nếu. Chị cũng biết đấy, gần đây có rất nhiều tập đoàn lừa dối, các loại lừa gạt đa dạng ùn ùn, em lo lắng là có một số chuyện trước đây chị không nhớ rõ, sẽ dễ bị người ta lừa.” Hứa Triết Tự vội vã giải thích.
“Chị chỉ quên một vài chuyện thôi, cũng không phải ngu ngốc, nào có bị lừa dễ dàng như vậy chứ, em không cần quan tâm đâu.” Nói xong, trừng m