Tác giả: Nguyên Cảnh Chi
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342900
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2900 lượt.
ện thoại cho Tống Văn Phi. Ngay lúc này, cô chỉ muốn dựa đầu vào ngực mẹ mẹ một lát, để cho tâm tư của mình được yên tĩnh một chút.
“Đã xảy ra chuyện gì?” Ở bên kia điện thoại, Tống Văn Phi quan tâm hỏi thăm. Bà nghe ra được tình thần của Cảnh Tô không được tốt.
“Không có chuyện gì đâu mẹ. Con chỉ là muốn ở vài ngày thôi, nhớ mọi người lắm.” Nói chuyện với Tống Văn Phi, Cảnh Tô cố làm ra vẻ nhẹ nhàng thoải mái.
“Mẹ, thật không có chuyện gì mà. Con cúp máy đây, về tới rồi nói chuyện!”
“Ừ!”
Cúp điện thoại, nhìn mặt mày vợ yêu ủ rũ, Cảnh Thái Sinh ôm bà vào lòng.
“Chuyện gì thế? Gặp phải chuyện không vui?”
“Em nghe ra được đứa con gái lớn của chúng ta có chuyện giấu mình, hình như cũng không phải là chuyện vui vẻ gì!” Tống Văn Phi trả lời mà mặt mày buồn xo, ai nói con cháu đều có phúc của con cháu.
“Văn Phi, em đang lo lắng cái gì? Lo lắng con bé kia sẽ theo bước chân của chúng ta sao?” Mấy năm nay, Cảnh Thái Sinh vẫn luôn biết được trong lòng Văn Phi thấp thỏm lo âu. Ông cũng rất sợ con gái mình đi theo con đường xưa.
“Thái Sinh, con bé Cảnh Tô kia rất giống em, tính tình rất ngang bướng. Em sợ!”
“Văn Phi, Mộ Thần không phải là anh, cho nên con bé đó sẽ không đi theo con đường kia đâu. Em thả lỏng tinh thần chút đi! Em đó, mau đi làm thức ăn ngon đi, Cảnh Tô trở về thì sẽ có bữa ăn ngon miệng. Nhất định là con bé nhớ mùi vị thức ăn ngon của mẹ!” Cảnh Thái Sinh đẩy bà vào phòng bếp.
“Cảnh Thái Sinh, anh chỉ mượn cớ con gái thôi. Thật ra anh cũng rất muốn ăn phải không?” Mặc dù ngoài miệng oán giận, nhưng trong lòng Tống Văn Phi cảm thấy ngọt ngào vô cùng. Bà nhìn chồng của mình, cảm thấy rất hưởng thụ cuộc sống như thế này.
“Tốt rồi, anh dẫn em đi mua đồ nấu ăn!” Thừa dịp này, Cảnh Thái Sinh muốn được ở chung cùng một chổ với vợ đẹp. Hiện giờ mình rảnh rỗi, nhưng bà thì không. Công ty mình tạo ra không có con cái cai quản, mọi người trên dưới đều dựa vào bà để chống đỡ. Con gái cũng bị mình sai đi quản lý Cảnh Thái Lam. Bọn họ thật là không tìm ra người thích hợp để nối nghiệp rồi. Thật là hối hận không thể sinh thêm một đứa nữa để nối nghiệp.
“Bà xã, chúng ta~” Cảnh Thái Sinh thì thầm với Tống Văn Phi, dẫn đến Tống Văn Phi đuổi theo đánh thẳng Cảnh Thái Sinh. Cái gì sinh thêm em bé, không phải bọn họ già lắm rồi sao?
“Bà xã, được rồi, mau đi mua đồ ăn, con gái sắp trở lại rồi!”
“Già rồi mà không nên nết! Đi mau!” Đường đường là một chủ tịch mà bây giờ chạy theo chân bà xã đi chợ thì đúng là một chuyện mắc cười quá đi thôi.
Cảnh Tô đứng xa xa nhìn cha và mẹ cùng nhau xuống lầu. Mặc dù đã trên năm mươi, nhưng bọn họ chăm sóc bản thân mình rất tốt, nhìn họ liếc mắt đưa tình rất đáng yêu. Cảnh Tô nhìn thấy bọn như vậy, khóe mắt không khỏi ứa lệ.
“Hình như em nhìn thấy Cảnh Tô thì phải?” Sau khi ra khỏi tiểu khu, Tống Văn Phi mới nhớ ra chiếc Ferrari màu đỏ khoa trương kia như thế không phải là của Tư Mộ Thần hay sao?
“Bậy bạ, làm gì có đến mau như thế?”
“Ai mà biết? Rõ ràng mới vừa nhìn thấy chiếc Ferrari màu đỏ của Tư Mộ Thần mà!”
“Nhất định là em nhìn lầm rồi. Bằng không thì gọi tên nhóc Tống Tường kia qua đây đi đón chị của nó đi!”
“Cũng được!”
Nhìn bóng hai người đi thật xa, Cảnh Tô xuống xe, nhưng mới vừa bước ra thì đã bị gọi lại.
“Cảnh Tô, thật là em sao?”
Dẫn Em Đi Đi
“Tử Dương!” Cảnh Tô nhìn người đang đi tới kinh ngạc. Cô không nghĩ là mình sẽ gặp Hàn Tử Dương ở đây. Tính ra thì từ ngày cô kết hôn với Tư Mộ Thần, đã lâu rồi cô không gặp lại anh.
“Cảnh Tô, gần đây em có khỏe không?” Cổ họng Hàn Tử Dương như như có vẻ nghẹn ngào. Anh cũng không nghĩ tới mình sẽ gặp Cảnh Tô ở đây, còn là gặp gỡ trong tình trạng này. Theo bản năng, anh giấu tay ở sau lưng, không muốn để Cảnh Tô nhìn thấy.
“Em tốt lắm!” Cảnh Tô nhìn người đàn ông này, không biết phải nói cái gì, ánh mắt lại vô cùng bất đắc dĩ. Đã từ khi nào mà hai người đã từng yêu thương nhau lại không tìm được bất kỳ đề tài nào để nói chuyện với nhau?
“Tốt là tốt rồi!” Ánh mắt Hàn Tử Dương ảm đạm. Người con gái này có hạnh phúc hay không đều không liên quan tới anh nữa rồi. Anh biết là anh nên bỏ đi, nhưng anh biết anh không có sự phóng khoáng của Dung Thiếu Tước. Ít ra, anh còn chưa phải từ bỏ cái thành phố này. Anh có thể đứng xa xa nhìn cô là một chuyện rất hạnh phúc.
“Không thì gọi điện thoại hỏi thăm Tư Mộ Thần một tiếng đi!” Cảnh Thái Sinh cũng bắt đầu lo lắng, Cảnh Tô là một đứa nhỏ luôn đúng giờ.
“Này, Mộ Thần!”
“Dạ, mẹ. Mẹ gọi có chuyện gì không ạ?” Tư Mộ Thần đang ở trong phòng sách, mới vừa bàn bạc công việc với Lục Phạm. Anh ấn ấn thái dương của mình, chuyện ở bên kia thật khó giải quyết, còn có Giang Phỉ Thiên đã trở về, nhưng có vẻ Giang Phỉ Thiên đã dính vào độc phẩm rồi.
“Tư Mộ Thần, nhóc con nhà ba mẹ có về bên con chưa?” Giọng điệu của Tống Văn Phi ở trong điện thoại có vẻ gấp gáp.
“Mẹ, cô nhóc không có ở đậy!” Trong lòng Tư Mộ Thần thấp thỏm, không biết chuyện gì đã