Tác giả: Nguyên Cảnh Chi
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342888
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2888 lượt.
ng tôi sẽ không uy hiếp đến tính mạng của cô, chúng tôi chỉ muốn xác nhận là cô an toàn.” Bảo vệ nói rồi nhìn thoáng vào trong phòng, Cảnh Tô hiểu ra bọn họ đang hoài nghi ông nội. Xem ra không thể không cho họ vào rồi.
“Mấy người vào đi.” Cảnh Tô chỉ có thể để họ nhìn thấy tình hình thật, nếu không sẽ bị nghi ngờ.
Nhìn người vừa đi ra khỏi phòng tắm, ngay cả Cảnh Tô cũng thật không ngờ ông lại suất khí như vậy, tuy ông đã già nhưng vẫn có thể nhìn ra vẻ tuấn mỹ khi còn thanh niên. Hơi thở của ông hòa với mùi máu, dù là khuôn mặt người phương Đông nhưng sống mũi và góc cạnh vẫn có cảm giác cương nghị của người Ý.
“Xin lỗi, đã quấy rầy rồi!” Rất hiển nhiên, người quý khí này và người như ăn mày lúc nãy là một, cũng không phải làm chuyện xấu gì, bọn họ đã hiểu nhầm.
Đại Kết Cục
Hàn Tử Dương thức dậy, thấy tình hình thực tế của mình, anh một lòng tưởng rằng Cảnh Tô, cho nên trong ánh mắt nhìn Cảnh Tô mang theo dày đặc say đắm và yêu thương, bởi vì chú ý tới trong phòng còn có người thứ ba, Hàn Tử Dương cũng không có truy xét tường tận làm cái gì, nhưng mà anh lại lơ là nhìn xuống đỏ tươi trên giường, Cảnh Tô đã là mẹ của một đứa bé, sao còn có thể như vậy?
“Cảnh Tô, vị này là?” Trong ý thức của Hàn Tử Dương, hình như Cảnh Tô không biết người như vậy?
“Tử Dương, ông ta là bà con của em ở Italy, bây giờ chúng ta lập tức trở về nước đi!” Trong ánh mắt Cảnh Tô có lo lắng, bộ dạng nhìn Hàn Tử Dương rất là thống khổ
“Được rồi, chúng ta lập tức đi ngay!” Hàn Tử Dương kéo Cảnh Tô, bắt đầu chuẩn bị hành lý, Italy, anh ngẫm lại đều là nguy hiểm, lúc trước anh điên rồi mới đáp ứng cô chịu đến Italy, một khắc mang cô đi, anh liền hối hận
Hiển nhiên, anh thật sự có thêm hứng thú với Cảnh Tô, bằng không vì cái gì mỗi khi nhắc đến Cảnh Tô, anh đều có phản ứng, xem ra lần này về nước thật sự đáng gia!
“Alo, chú Diêu, còn nhớ con không?” Hàn Tử Tuấn móc điện thoại ra điện cho Diêu lão đại một cuộc, anh chỉ muốn nói cho ông biết, anh và Tuyết Thần đã về nước, chỉ là thế mà thôi
“Tử Tuấn, con, sao con lại gọi điện thoại đến đây? Có phải là Tuyết Thần nó?” Trong lòng Diêu lão đại khủng hoảng, ông rất lo lắng cho con của mình, để cải thiện y thuật tốt hơn, ông đã học tập với rất nhiều người, thậm chí ông còn đi nghiên cứu máu nhân tạo, sở dĩ Diêu Tuyết Thần hôn mê lâu như vậy, là bởi vì anh bị mất quá nhiều máu, dẫn đến bị sốc, mấy năm nay anh ở nước ngoài bị truyền vào rất nhiều máu, nhưng hình như cũng không có bao nhiêu tác dụng, quan trọng nhất là chính bản thân anh không muốn tỉnh lại
"Không có gì, bác trai, chúng con chỉ là trở về nước, con nghĩ trở về nước, có thể Tuyết Thần sẽ sớm tỉnh lại!” Hàn Tử Tuấn nói qua điện thoại, sau đó ôm người đàn ông đến trên giường, bởi vì hôn mê nên người đàn ông rất nhẹ, rất nhẹ, cho nên dường như chỉ cần một mình Hàn Tử Tuấn là có thể ôm người lên
"A? Các con về nước rồi à? Nhưng mà chúng ta vẫn còn chưa đến Cảnh gia để lấy đồ, chúng ta..” Giọng nói của Diêu lão đại lo lắng lộn xộn, ông rất là sợ hãi, nếu như nó muốn làm ra chuyện gì với con trai của mình, vậy mình nên làm gì bây giờ?
Lúc trong lòng ông đang suy nghĩ, đồng thời cũng âm thầm oán hận người con gái không tốt kia, nếu như không phải cô ta, Tuyết Thần không phải là bộ dáng như bây giờ, Tuyết Thần của ông, trong lòng ông đang rỉ máu!
“Chú Diêu, không nên gấp gáp, đồ tự nhiên là chúng ta phải nhận được, nhưng mà hiện tại quan trọng nhất là làm cho Tuyết Thần sớm tỉnh lại” phong cách này một chút cũng không giống Hàn Tử Tuấn, trong mắt ông, Hàn Tử Tuấn là âm độc, không đạt mục đích không bỏ qua, bộ dạng như vậy ngược lại làm cho ông có chút không quen.
"Ha ha, vậy là tốt rồi, con nha đầu Giang gia kia cũng bị chúng ta nắm ở trong tay rồi, hành động của Tư Mộ Thần đều ở dưới mắt của chúng ta, cho nên chúng ta không cần lo lắng, kế hoạch của bọn họ chúng ta đều biết đến!" Diêu lão đại vui vẻ nói, nhưng mà người đàn ông ở đầu bên kia điện thoại lại không nghĩ như vậy, Tư Mộ Thần là ai? Nếu như có thể dễ dàng đánh bại như vậy, cũng sẽ không trẻ tuổi như vậy đã ngồi vào vị trí thượng tướng, cho nên anh vẫn có chút quyết đoán.
“Thật sao? Tốt lắm, chú à, mấy ngày nữa chúng con trở về thăm các người một chút! Tốt nhất là nhìn thấy Mộng Lan!” Giọng nói của anh u ám, nhưng lúc này Diêu Mộng Lan cũng đã sớm không còn ở trong nước rồi, cô đã sớm đến Italy
Mà Tư Mộ Thần cũng nhận được tin tức, nghe nói là Hàn Tử Tuấn trở về nước, anh càng lo lắng kế hoạch lúc đầu bị cản trở
"A Tuấn, gia tăng tốc độ, kế hoạch của chúng ta phải tiến hành trước thời hạn!”
Anh nhìn Giang Phỉ Á, giao cho anh ta cái gì đó. Dù thế nào cũng thật không ngờ, anh lại là người vạch ra trận chiến tranh không khói lớn nhất
"Được!"
"A Tuấn, chị dâu của anh ở nước ngoài cũng không biết có ổn hay không?” Tư Mộ Thần nói lảm nhảm một câu
“Lão đại, bằng không anh tự mình đi đón chị dâu trở về đi! Nơi này có chúng tôi!" Anh còn không