Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vọng Tưởng Cuồng

Vọng Tưởng Cuồng

Tác giả: Úy Không

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 134718

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/718 lượt.

g khí quái lạ. La Phi cầm theo giỏ trái cây, nơm nớp lo sợ mà tìm phòng bệnh của Trịnh Thiên Dã.
Trong phòng bệnh có Trịnh Trạch Thi và Trịnh Thiên Dã đang nằm trên giường, không biết có phải hai người vừa mới cãi nhau hay không, mà nhìn vẻ mặt ai cũng bí xị. Trịnh Trạch Thi nhìn La Phi bước vào, lập tức đứng dậy: “Em nói chuyện với em ấy đi, bệnh tình em ấy bây giờ ổn định rồi, em không cần phải sợ. Nhưng lỡ em ấy có nói những lời điên khùng gì thì em nhớ bấm chuông nha.”
“Trịnh Trạch Thi! Chị đủ chưa hả?” Trịnh Thiên Dã gào to lên hét một câu, giận thì cũng giận rồi, nhưng đã bình thường trở lại rồi.
Trịnh Trạch Thi phản đối liếc anh một cái, để lại chỗ bên giường cho La Phi.
Dưới cái nhìn của Trịnh Thiên Dã, La Phi vuốt ngay ngắn chỗ ngủ, rồi mới lúng túng ngồi xuống. Trong một khoảng thời gian ngắn, mọi thứ đều thay đổi.
Mấy tuần trước đó, cô và anh vẫn còn ngủ chung giường, vậy mà bây giờ người ở đầu giường người ở cuối giường, giống như cách nhau thật xa vậy.
Trịnh Thiên Dã vẫn luôn nhìn chằm vào gương mặt cô mà không nói gì, La Phi đành phải ngượng ngùng mở miệng trước: “Bây giờ anh sao rồi?”
“Trịnh Trạch Thi nói, em có tình cảm với anh.” Anh không trả lời câu hỏi.
La Phi sững người một lúc, rất lâu cũng không trả lời lại.
Trịnh Thiên Dã không đợi cô nói thì đã nở nụ cười mỉa mai: “Nhưng anh biết chị ấy đang nói bậy, em làm sao có thể thích một người bị bệnh tâm thần như anh đây?”
La Phi cau mày lại: “Anh đừng nói như vậy, trước hết anh phải chữa khỏi bệnh đã.”
“Bệnh bệnh bệnh!”Trịnh Thiên Dã tự dưng nhảy xuống giường giống như bị dẫm phải đuôi, cầm lấy bình thuốc ở đầu giường ném xuống, “tôi biết tôi là thằng tâm thần, tôi không cần mấy người ngày nào cũng nhắc nhở.”
La Phi hoảng sợ, nhìn thấy bình thuốc rớt xuống đất, vội vàng ngồi xuống nhặt.
Nhưng người vẫn còn chưa đứng dậy, thì phía sau đột nhiên được bao quanh bởi một cơ thể ấm áp. Cô sững người trong chốc lát, không dám động đậy.
Trịnh Thiên Dã ôm cô từ phía sau, đôi môi hôn lên sau gáy của cô, nói thầm thì, giọng nói như nức nở, hơi thở ấm áp phà vào da thịt của cô: “Anh rất đau khổ…………vô cùng đau khổ………….mỗi ngày anh ngủ không được, chỉ khi tiêm hay uống thuốc mới có thể chợp mắt được………có lúc anh rất muốn nhảy từ cửa sổ xuống………”
Trái tim của La Phi giật thóp lại, quay đầu nhìn anh. Lúc này cô mới nhận ra, gương mặt điển trai của anh, giờ tái xanh và tiều tụy, dường như còn mang theo chút suy sụp. Cô đứng dậy một chút, ôm anh vào lòng: “Mọi chuyện sẽ ổn thôi, sẽ ổn thôi mà, bác sĩ nói rồi, bệnh của anh không nặng lắm đâu.”
Trịnh Thiên Dã sà vào lòng cô, vươn tay nắm chặt lấy tay cô: “Vậy em chờ anh có được không?”
“Được.”
“Mỗi ngày đều đến thăm anh chứ?”
“Ừ.”
Cuối cùng Trịnh Thiên Dã cũng nở nụ cười vui sướng, ngẩng đầu từ trong lòng La Phi lên: “Còn phải bảo thằng Quách Tử Chính cút xa một chút!”
La Phi ngỡ ngàng, nhìn gương mặt của anh, sau khi chắc chắn thái độ lúc này của anh là bình thường, mới thoải mái rồi mỉm cười đánh nhẹ anh một cái: “Em đã nói là em với Quách Tử Chính không có gì với nhau mà.”
Trịnh Thiên Dã vẫn mỉm cười, kéo cô dây: “Mau cho người bệnh tâm thần này ăn chút trái cây đi.”
La Phi nghe lời lấy trái cây ra, lúc tìm dao gọt trái cây, Trịnh Thiên Dã nhắc cô: “Trong phòng bệnh của người bệnh tâm thần không có thứ đó đâu.” Nói xong còn bĩu môi, “Em đem vào nhà vệ sinh rửa sạch được rồi.”
Lúc Trịnh Trạch Thi đi vào, nhìn thấy hai người kề vai nhau ngồi trên giường, đút táo cho nhau ăn. Cô chậc chậc hai tiếng: “Mắt của tôi không bị gì chứ? Xin hỏi hai người đang diễn vở gì vậy? Lúc nãy còn lúng túng ngượng ngùng, quay đi một cái thì đã sáp nhau rồi.”
Trịnh Thiên Dã hừ một tiếng phản bác lại, mặc kệ cô ấy.
La Phi ngượng ngùng nở nụ cười: “Chúng em hòa nhau rồi.”
Trịnh Trạch Thi không đùa giỡn nữa: “La Phi này, em nghĩ kỹ chưa? Lần này không phải dâng trào lòng thương cảm rồi bị em ấy uy hiếp dụ dỗ chứ?”
“Vâng, em nghĩ kỹ rồi. Em sẽ ở bên cạnh chăm sóc cho anh ấy.”
“Lời này là em nói đó nha, bác sĩ nói em ấy phải ở trong này hai ba tháng đó, em phải chuẩn bị tâm lý chăm sóc tốt em ấy. Chị chịu hết nổi rồi, nếu bị nó tra tấn thêm mấy ngày nữa, chị thấy chị củng phải xin vào nằm ở phòng bên cạnh quá.”
“Sau này, mỗi ngày em sẽ đến chăm sóc anh ấy.”
Trịnh Thiên Dã ăn xong táo, chà tay qua loa, nói: “Mèo mập, khoảng thời gian này chị vất vã rồi. Chị không cần lo lắng quá đâu, em ổn mà.”
“Xề, ai lo cho cậu chứ, chị chỉ cảm thấy y thuật của mình chưa đủ giỏi, nên phải trị cho cậu khỏi trước.”
“Nếu chuyện này là thật, sau này chị nên chuyển nghề đi, đừng có hại người vô tội.”
“Trịnh Thiên Dã!”
“Lúc La Phi bước vào phòng bệnh tâm trạng vẫn còn nặng trĩu, thì bây giờ đi ra lại cảm thấy nhẹ nhõm, tâm trạng vui vẻ, có một cảm giác vui sướng giống như sắp bay lên.
Sao lại không vui chứ?
Không phải giả vờ, không phải qua quít, không phải ép buộc, cũng không phải lừa gạt. Mà là một người đàn ông và một người phụ nữ mở rộng lòng m


pacman, rainbows, and roller s