Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vọng Tưởng Cuồng

Vọng Tưởng Cuồng

Tác giả: Úy Không

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 134687

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/687 lượt.

Chúng ta phải nghỉ ngơi cho thật tốt!”
Nói xong thì ôm La Phi, vừa nằm xuống liền ngủ.
Đương nhiên La Phi cũng mệt mỏi, cả người đau nhức không có sức lực. Nhưng đã là giờ này rồi, thật ra có muốn cũng không ngủ được, hơn nữa bụng cũng rất đói.
Tiếng hít thở của Trịnh Thiên Dã ở bên tai dần dần nặng nề, cô nhẹ nhàng gạt tay anh ra, chuẩn bị ra ngoài mua đồ ăn sáng.
Rửa mặt, thay quần áo xong, dốc hết sức bình sinh, rốt cuộc mới mò tới được tới cái cửa lớn đang đóng kia, kéo cửa ra, bị cảnh tượng ở trước cửa làm cho sợ hãi.
Nguyên nhân là, có ba người đang đứng trước cửa nhà cô không biết từ khi nào, người dẫn đầu đang thiết tha nhìn cô, là một bà lão có gương mặt hiền từ, đứng phía sau bà lão là hai người phụ nữ trung niên khác.
“Tiểu Phi, Thiên Dã còn chưa ngủ dậy sao?” Bà lão thân thiết hỏi.
La Phi mờ mịt nửa buổi mới chợt nhớ ra đã gặp qua bà lão này ở công ty lần đó, là bà nội của Trịnh Thiên Dã. Dù sao cũng là bề trên, La Phi không dám chậm trễ, vội vàng gật đầu nói: “Anh ấy còn đang ngủ.”
Bà nội Trịnh cười ấm áp, đi thẳng vào cửa, quan sát trang trí ở trong nhà, gật đầu hài lòng: “Tuy là hơi nhỏ chút, nhưng cũng không tệ lắm. Thiên Dã có thói quen hay soi mói, bà chỉ sợ nó không quen.”
Đương nhiên là không tệ, đây chính là do thằng cháu nội thích soi mói của bà tự mình sắp xếp.
Bà cụ nhìn xung quanh, mỉm cười kéo tay La Phi, ngồi xuống sô pha: “Tiểu Phi, bà nội bất ngờ đến nhà, cháu sẽ không bực mình chứ?”
Bực mình thì chưa đến nỗi, nhưng mà bị giật mình chắc chắn là có. La Phi xấu hổ cười: “Không có, bà là bà nội của Thiên Dã, bà nội đến thăm Thiên Dã là chuyện đương nhiên.”
Bà cụ cười càng tươi hơn: “Bà nội thấy cháu đúng là một cô gái hiểu chuyện, Thiên Dã thích cháu, bà nội cũng thích cháu. Đây là lần đầu tiên Thiên Dã nhà ta dọn ra ngoài ở, nó là con trai một của nhà họ Trịnh, thương nó tuổi còn nhỏ đã phải mất mẹ cho nên trong nhà từ trên xuống dưới đều nuông chiều nó, chưa bao giờ bị uất ức nên ngay cả nhà bếp nó cũng chưa vào. Bà nội đến là muốn xin cháu giúp đỡ chăm sóc nó thật tốt.”
Rốt cuộc La Phi đã hiểu được vì sao Trịnh Thiên Dã có thần kinh không bình thường mà vẫn có thể có cuộc sống thật tốt cho đến hôm nay, chưa bao giờ bị đầu rơi máu chảy. Đó là bởi vì từ trước đến nay anh có một không gian riêng tùy ý muốn làm gì thì làm. Gia thế to lớn của anh đã tạo ra một thế giới ảo tưởng cho riêng anh, cho nên những gì anh cho là đúng thì chính là lẽ phải. Bởi vì cưng chiều anh nên làm tất cả những chuyện anh làm, đối với người trong nhà họ Trịnh mà nói, dường như đó là chuyện đương nhiên, thế cho nên ngay cả sự thất thường của anh ta cũng không bị phát hiện.
Cô không biết là Trịnh Thiên Dã quá may mắn hay là bất hạnh!
La Phi suy nghĩ một chút: “Bà nội, bà hãy yên tâm, cháu sẽ chăm sóc tốt cho Thiên Dã.”
Ít ra trước khi rời đi, cô sẽ thử chăm sóc người không tự biết là mình bất thường này.
Cô cũng không thể so đo quá mức với một người không được bình thường, người đáng giận tất nhiên cũng có chỗ đáng thương.
Khi La Phi phát hiện lòng mình đang thương hại Trịnh Thiên Dã thì giật nảy mình. Một người đàn ông sống trong thế giới lý tưởng của mình, không thiếu thốn thứ gì cả, cho dù là thần kinh có vấn đề thì cũng chẳng có gì để cho một đứa xui xẻo như cô thương hại cả.
“Bà nội, sao bà lại tới đây?” Cuộc trò chuyện ở trong phòng khách đã đánh thức người ở bên trong, Trịnh Thiên Dã tuỳ tiện mặc bộ đồ ở nhà đi ra.
Bà cụ vừa thấy được cháu nội đã một ngày không gặp thì khuôn mặt nhăn nheo như nở hoa, cười với hai dì ở đằng sau, phất tay ra hiệu: “Thiên Dã, bà nội kêu đầu bếp ở trong nhà nấu đồ ăn ngon mang đến cho cháu và Tiểu Phi. Thanh niên tuổi trẻ vẫn phải bồi bổ cơ thể.”
Hai bà dì mở hộp đồ ăn ra, đồ ăn và canh ở bên trong còn nóng hổi, trong nháy mắt mùi thơm đầy nhà.
Trịnh Thiên Dã vò vò tóc, nhìn hộp đồ ăn, bĩu môi: “Bà nội, sau này đừng phiền phức như vậy nữa, bà như thế này sẽ doạ Phi Phi sợ.”
La Phi nghe thấy hai tiếng “Phi Phi”, tim gan cũng run lên.
Bà cụ cười ha hả: “Được, được, được, bà biết cháu ngại bà nội quấy rầy thế giới của vợ chồng son, sau này bà nội ít đến là được. Nhưng mỗi cuối tuần đừng quên về nhà ăn cơm. Qua vài tuần sau là sinh nhật của cháu, bà nội cũng phải bắt đầu chuẩn bị.”
Trịnh Thiên Dã nhìn La Phi một cái: “Cám ơn bà nội, mỗi cuối tuần cháu sẽ mang Phi Phi về nhà ăn cơm.”
La Phi lặng lẽ liếc anh một cái.
Bởi vì La Phi đang bận suy nghĩ đến ca phẫu thuật của Ngô Thần nên sống chung với Thiên Dã cũng không đáng sợ như vậy. Cô chỉ hy vọng phẫu thuật của Ngô Thần thành công thì cô cũng có thể thành công rút lui, bất luận là Ngô Thần hay là Trịnh Thiên Dã, ai nấy cũng phải quay về nhà, tự ôm mẹ mình đi.
Chỉ trách là số mệnh của cô không tốt, gặp phải đàn ông mà người sau luôn khốn nạn hơn người trước. Thế nhưng, cô vẫn hy vọng là hai tên khốn nạn ấy, Ngô Thần còn sống khoẻ mạnh, Trịnh Thiên Dã có thể trở lại bình thường vào một ngày nào đó.
Mỗi khi La Phi nghĩ đến điều này thì lại ‘h