Tác giả: Dạ Man
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341785
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1785 lượt.
ược đây là ngoại của Sơ Vũ: “Ngoại, cháu là bạn của Sơ Vũ, cháu đến đây thăm cô ấy.”
“Thì ra là bạn của Sơ Vũ à, mau mau vào đi vào đi.” Bà cụ nhìn thấy quà cáp bên chân anh: “Cháu đến là tốt rồi sao lại mang theo nhiều quà như vậy làm gì.”
Giang Triết mỉm cười rồi cùng bà đi vào.
Bên trong hai người vẫn đang đắm chìm trong suy nghĩ, Tịch Hạo Trạch hơi quay đầu, nhìn thấy Giang Triết, mày cau lại.
“Sơ Vũ, đã lâu không gặp, không nghĩ rằng em lại trở nên thê thảm như thế này, đúng thiệt thiếu tôi, em quả là không được mà.” Giang Triết tự nhiên nói, từ đầu đến cuối cũng không hề liếc mắt qua Tịch Hạo Trạch một cái.
Sơ Vũ nhìn thấy Giang Triết thật sự rất vui, bạn bè cũ lâu ngày gặp lại, loại cảm giác vui vẻ này không ngôn từ nào có thể diễn tả được, vẻ mặt lo lắng mờ mịt cuối cùng cũng tan biến thay vào đó là nụ cười tươi rói.
Tịch Hạo Trạch nhìn thấy nụ cười kia, trong lòng giày xéo đau đớn . Bỗng nhiên anh đứng lên lấy bình nước bên cạnh: “Ngoại con đi lấy nước .”
Bà cụ thản nhiên gật đầu. Sơ Vũ nhìn bóng bưng anh có hơi sửng sốt. Giang Triết lại nhìn cô. Một vòng lại nối tiếp một vòng.
“Con nuôi tôi thế nào rồi ?” Giang Triết thu hồi cảm xúc, chuyển đề tài hỏi.
“Rất tốt.” nhắc đến đứa nhỏ lòng Sơ Vũ lại tràn ngập hạnh phúc: “Giang Triết, lúc lần đầu tiên hai đứa nó đá, tôi đã vui mừng đến khóc, lúc ấy tôi đã cảm giác được sức lực của sinh mệnh nhỏ bé trong bụng.”
“Ngốc thật.” Ánh mắt Giang Triết trìu mến nhìn cô, nơi đó ẩn chứa rất nhiều điều muốn nói nhưng anh chỉ mỉm cười: “Tôi có mua cho bọn nó ít thứ.”
“Vẫn còn mấy tháng nữa mới sinh mà?”
“Cái này gọi là chăm lo chu đáo. Không phải em vẫn chưa tính trở về sao, điều kiện ở nơi này có hạn, đến lúc đó muốn mua gì cũng không phải là sẽ có ngay, cho nên tôi sớm đã chuẩn bị trước.”
Bà cụ nhìn sự ăn ý của hai người, lâu lắm rồi mới thấy Sơ Vũ thật sự thoải mái thế này, bà có hơi suy nghĩ, rót một ly nước đưa cho Giang Triết.
Giang Triết nhận lấy: “Ngoại, phiền ngoại rồi ạ .”
“Sao cháu lại nói thế chứ, Tiểu Vũ của chúng ta trước đây đã phiền cháu chăm sóc rất nhiều.”
Giang Triết ở đây đến trưa, anh liên tục sinh động còn người kia chỉ lặng im nhìn. Bà cụ bị Giang Triết chọc cười toe toét, Sơ Vũ bên giường mỉm cười, ánh mắt cong lên như vầng trăng khuyết.
Giang Triết nhìn một vòng hoàn cảnh nơi đây rồi nhìn lại bụng Sơ Vũ, nửa thật nửa đùa nói: “Sơ Vũ, tôi đến đón em, em suy nghĩ xem có muốn cùng tôi trở về không.”
Bầu không khí trong phòng bỗng dưng im ắng lạ thường. Câu nói của Giang Triết làm cốc nước trong tay ngoại Sơ Vũ run lên, bà cụ nhìn mọi người xung quanh không nói một lời.
Sơ Vũ thản nhiên nhìn mắt Tịch Hạo Trạch, lại quay sang Giang Triết: “Không được rồi, tôi phải ở lại đây. Tôi còn có tiết trên trường nếu tôi đi đột ngột, trong nhất thời họ không thể tìm được giáo viên.” Lý do vụng về như vậy nhưng vẫn trấn an người nào đó.
Giang Triết lẳng lặng nhìn cô: “Được rồi, em có chuyện gì thì hãy báo cho tôi biết trước tiên.” Anh nhấn mạnh vào hai chữ ”trước tiên”.
Lúc đi ra, anh còn lạnh lùng liếc người kia, Tịch Hạo Trạch hiểu ý đi ra theo tiếng bước chân vang vọng lại trên hành lang vắng vẻ.
Trên đoạn đường ngắn ngủn, không ít cô ý tá trẻ thỉnh thoảng quay lại mỉm cười e thẹn, lặng lẽ ngắm nhìn họ.
Đi đến cuối hành lang, hai người cùng dừng lại.
Lúc này, mưa đã nhỏ dần. Nhưng mà hệ thống thoát nước ở thị trấn không phải là tốt lắm, nước trên sân đã ngập qua mặt giày.
“Anh định tính thế nào?” Giang Triết cũng không quanh co lòng vòng.
Tịch Hạo Trạch lạnh lùng nhìn phía trước, ánh mắt xa xăm: “Giang tổng, hôm nay cảm ơn anh đã đến thăm Sơ Vũ. Xem ra, Sơ Vũ rất vui.” Đó là điều hiện tại anh không thể làm được: “Tình tình Sơ Vũ cứng rắn.” Anh nhợt nhạt cười, có chút bất đắc dĩ, lại có chút yêu chiều: “Hiện tại cô ấy không muốn quay lại tôi cũng sẽ không ép buộc cô ấy.”
Giang Triết đưa tay đón nhận những giọt nước lạnh lẽo trên mái hiên, trước mặt anh hiện lên khuôn mặt khóc thương của cô. Lòng anh có chút mất mát, vẫn không phải là anh, anh âm thầm hít sâu. Anh đương nhiên hiểu được, Tịch Hạo Trạch cũng chịu rất nhiều áp lực từ phía người nhà, nhưng chuyện này cũng đáng đời cho anh ta , sao có thể dễ dàng có được người vợ xinh đẹp và đứa con kháu khỉnh như vậy được chứ ?
“Thật Ra Là Họ Muốn Đứa Cháu Thôi Phải Không?”
Giang Triết thu hồi cảm xúc, bực bội rút một điếu thuốc ra đặt lên miệng, đưa một điếu cho Tịch Hạo Trạch, Tịch Hạo Trạch thản nhiên nhận lấy, Giang Triết đưa bật lửa lên gần sát anh.
“Không cần đâu, thời gian này cô ấy không thể ngửi được mùi thuốc.” Tịch Hạo Trạch khẽ nói.
Bỗng nhiên một tiếng sấm nổ vang trên bầu trời, không khí ẩm ướt, Giang Triết cố bật vài lần mới lên lửa, anh hít sâu một hơi rồi nhả ra một vòng khói mờ ảo: “Cô ấy có quay lại cũng sẽ không tìm gặp anh.”
Nghe giọng điệu khó ưa của Giang Triết, Tịch Hạo Trạch không nói gì.
“Giang Triết đi rồi ư?” Bà ngoại ng