Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Gia Rất Nghiêm Túc

Vương Gia Rất Nghiêm Túc

Tác giả: Hạ Kiều Ân

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 134383

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/383 lượt.

khéo léo, cuối cùng, đưa tay cầm lên miếng quế hoa cao thiếu mất một góc có vẻ ngon miệng nhất trên khay sơn.
Hắn xoay quế hoa cao về phía bị khuyết, một ngụm nuốt vào.
"Rất thơm, rất ngọt, vị rất ngon."
Nghe lời bình, nàng không khỏi xoay người nhìn về phía hắn, vẻ mặt không hiểu.
"Nếu ăn ngon, vậy thì ăn nhiều một chút."
"Một miếng là đủ rồi." Hắn ý vị sâu xa mỉm cười. "Những thứ khác, ngươi ăn đi."






Kết quả ngày đó, bọn họ ở lại trong cung đến giờ Tuất. Thân là Điển Khách, Hoàng Phủ Hạo Nguyệt là quan nhỏ ngay cả thượng triều cũng không cần, nhưng Văn Võ Bá Quan lại hết sức “coi trọng” hắn.
Tựa như vô tình, cứ cách một canh giờ, sẽ có đại thần “đúng lúc” đi qua thư phòng, rồi “thuận đường” đi vào hàn huyên thăm hỏi. Cùng một dạng với ba người Đàm đại nhân, tất cả chỉ có một mục đích, là vì a dua nịnh hót mà đến.
Ánh mắt bọn họ nhìn hắn, giống như nhìn một con dê béo, nàng ở một bên nhìn, cũng không khỏi cảm thấy chán ghét, nhưng hắn lại có thể mặt mày bình thản trò chuyện, giống như là đã sớm tập quen với thói nịnh bợ này.
Hắn tiến lùi đúng mực, tao nhã hữu lễ, không nhìn ra sự chán ghét, nhưng cũng khiến người ta không nhìn thấu ý nghĩ của hắn. Bất kể là người phương nào, hắn luôn lấy lý do công sự bận rộn, nói mấy câu, liền đưa người ta đến cửa. Mặc dù công phu “tiễn khách” của hắn lợi hại, nhưng người đến người đi, cũng làm trễ nãi không ít thời gian, chớ nói chi là, hắn còn phải thường xuyên bớt thời giờ tới Ngự Thư Phòng, thương thảo quốc sự cùng Hoàng thượng.
Liên tục mấy ngày, hắn đều giờ Tuất mới trở về phủ, tắm rửa xong, trong phủ cũng thiếu chuyện lớn chuyện nhỏ cần hắn xử lí, thường thường đợi đến lúc xong chuyện đi ngủ thì cũng đã qua giờ Tý.
"Phòng bếp."
"Sao đột nhiên lại muốn đi?"
"Mấy ngày không có thấy đại nương bọn họ, ta muốn đi xem tình hình một chút, thuận tiện giúp đỡ." Nàng chỉ nói một nửa sự thật, không nói ra việc không khí đại sảnh khiến nàng cảm thấy không thoải mái.
Lời nói nịnh bợ nàng có thể chịu nhịn, sắc mặt lấy lòng nàng có thể coi thường, nhưng những người kia lại thường lén lén lút lút nhìn nàng, cái loại cảm giác bị người nhìn ngó bằng ánh mắt đó, khiến nàng cảm thấy khó chịu.
Tầm mắt sắc bén dừng trên khuôn mặt nàng, tỉ mỉ tìm tòi một vòng, Hoàng Phủ Hạo Nguyệt tuy vẫn tươi cười nhưng trong mắt lại thoáng qua một tia tối đen.
"Cũng tốt, cứ đi làm chuyện nàng muốn làm đi."
"Ừm." Nàng nhẹ nhàng đáp, lại phát hiện hắn không buông tay.
"Ở đây có Lâu Tây, nàng không cần lo lắng." Hắn cẩn thận dặn dò, một tay khác, lại thuận thế cầm lấy một lọn tóc dài bên má, dịu dàng thay nàng nhét sau tai.
Động tác dịu dàng như vậy, khiến mấy tên đại thần trợn mắt há mồm, bọn nha hoàn dâng trà cũng thiếu chút nữa đã làm rơi cả bình trà.
Từ đầu tới đuôi, chỉ có Lâu Tây mặt mày thờ ơ.
Hai tay hắn vòng cánh tay, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, mắt cũng không thèm nháy, trấn định như tượng gỗ không sinh mạng. "Ta biết rồi." Nàng gật đầu, gương mặt xinh đẹp cũng không khỏi thoáng vẻ không được tự nhiên, vành tai trong suốt như trân châu cũng lặng lẽ ửng đỏ.
Bởi nàng biết bản lĩnh của Lâu Tây bất phàm, mới có thể quyết định tạm thời rời đi, hắn hiển nhiên cũng hiểu rõ việc này, cần gì phải làm chuyện thừa? "Đừng chỉ lo giúp một tay, có rảnh rỗi, trước hết nên ăn trưa đi đã." Hắn phớt lờ ánh mắt nghi hoặc của nàng, vừa mỉm cười vừa tỉ mỉ dặn dò, vẻ mặt dịu dàng, giống như nàng là bảo vật dễ vỡ.
Che chở như vậy, thực sự quá rõ ràng, mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, sắc mặt tái xanh lần lượt thay đổi, đặc sắc vô cùng.
"Ta biết rồi." Nàng nén nghi hoặc xuống mà gật đầu, không nhịn được lại rút tay ra.
Mặc dù nữ nhi giang hồ không câu nệ tiểu tiết, dưới sự dạy dỗ của Sư Phụ, nàng cũng không rụt rè, ngại ngùng giống nữ tử bình thường. Nhưng trước mặt nhiều người mà dây dưa lôi kéo, dường như có chút khiến người chú ý.
"Vậy thì tốt." Lần này, rốt cuộc Hoàng Phủ Hạo Nguyệt cũng buông lỏng tay
Gần như trong nháy mắt lấy được tự do đó, nàng liền nhanh chóng thu tay về.
Bỏ mặc biểu tình quái dị của mọi người, nàng tỉnh táo cúi chào, sau đó mới cầm khay sơn, xoay người rời đi.
Kết quả Đoàn Đoàn, Viên Viên không có trong phòng bếp.
Bởi vì hoa đào trong phủ đang nở rực rỡ, nhóm thiên kim đi theo các vị đại thần tới cửa, lúc này đang ngắm hoa ở Trừng Tâm viên. Đoàn Đoàn, Viên Viên đúng lúc bị phái đi đưa chút điểm tâm, đi hai khắc đồng hồ còn chưa có trở lại, không biết là lạc đường hay sao nữa.
Mắt thấy phòng bếp bận bịu rối rít, Ấn Hoan vốn định giúp một tay, nhưng bởi vì thân phận “đặc biệt” của nàng, Lôi đại nương có điều kiêng dè, không thể làm gì khác hơn là phái nàng ra ngoài tìm người.
Mới đi đến Trừng Tâm Viên, xa xa, nàng đã nhìn thấy đôi tỷ muội kia đang chạy chậm dưới tàng cây hoa đào, hai người từng bước từng bước, ngẩng đầu không biết đang tìm những thứ gì.
Đi tới dưới tàng cây, nàng cũng không khỏi nhìn lên phía trên cây. "Đan