Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta
Tác giả: Hạ Kiều Ân
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 134386
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/386 lượt.
hưng chuyện vốn không liên quan tới Hoan Hoan ——"
"Ai nói không liên quan?" Một nha hoàn chợt lên tiếng quát mắng . "Đều là nha hoàn như nhau, tiểu thư nhà ta muốn nhờ người nào tìm khăn tay, đến lượt các ngươi xen vào sao?"
"Này. . . . . . Dĩ nhiên không có." Hai tỷ muội bị dọa đến sắc mặt trắng bệch.
"Nếu không có, vậy còn không nhanh đi đổi trà? Hôm nay lạnh như thế mà không có trà nóng uống... nếu mà tiểu thư nhà ta cảm lạnh, để ta xem các ngươi lấy cái gì bồi thường!" Nha hoàn kia lại rống.
"Thật xin lỗi, nô tỳ sẽ đi đổi ngay!" Hai tỷ muội lần này không dám chần chờ nữa, vừa nghe chỉ thị, vội vàng xoay người về phía trước, không ngờ cánh tay lập tức bị người nắm lấy.
"Đừng nóng vội." Nắm tay hai tỉ muội, Ấn Hoan cười yếu ớt, ngăn cản bước chân hai người.
"Nhưng, nhưng. . . . . ."
"Nha hoàn lớn mật, ngươi dám đối nghịch tiểu thư ta!" Nha hoàn kia không phân tốt xấu, lập tức định tội danh thay Ấn Hoan, tiểu thư hai nhà Tào, Mai bên cạnh, mặt cũng liền trầm xuống.
Thấy thế, hai tỷ muội càng thêm kinh hoảng luống cuống, muốn mở miệng nói giúp, nhưng không biết nên nói cái gì, gấp tới nỗi muốn khóc, may nhờ Ấn Hoan bình tĩnh, không những không sợ hãi, còn đưa tay trấn an cảm xúc hai tỷ muội.
"Ngươi hiểu lầm, ta không hề có ý đó, ta chỉ cho rằng bên ngoài gió thổi, nếu các tiểu thư lo lắng bị lạnh, không bằng dời chân đến Ấp Xuân Các gần đây, đến lúc đó chúng ta sẽ lại dâng lên trà nóng." Nàng cười nhẹ, lễ độ giải thích. "Tiểu thư nhà ta muốn đợi ở đâu, tới phiên nha hoàn ngươi quyết định sao? Còn nữa, ai cho phép ngươi dùng ‘ngươi’, ‘ta’ mà xưng hô cùng tiểu thư chúng ta? Đừng tưởng rằng làm nha hoàn bên người Duệ Vương gia, liền láo xược như vậy!"
". . . . . . Ta không có loại ý nghĩ đó."
"Còn nói không có! Người tới là khách, tiểu thư nhà ta chẳng qua là nhờ ngươi tìm chiếc khăn tay thôi, ngươi cứ một mực từ chối, còn nói không láo xược!"
Quả nhiên là muốn gán tội cho người khác, sợ gì không có lý do.
Nhìn nhóm người từ lúc bắt đầu rõ ràng đã có thái độ thù địch với nàng, Ấn Hoan khẽ thở dài trong lòng. Kể từ khi trở thành nha hoàn bên người Hoàng Phủ Hạo Nguyệt, trừ dịch văn, biên sách, chính sự, nàng chưa từng thấy hắn nhìn nhiều một người nữ tử, đừng nói chi tới việc gần gũi người nào.
Hôm nay, thật vất vả mới có hai gốc “hoa đào” tới cửa, nhưng hắn không những không thưởng thức, còn muốn đẩy người ra Trừng Tâm Viên ngắm hoa, hôm nay trời cao Hoàng đế xa, nàng hiển nhiên cũng không hy vọng xa vời hắn có thể phát triển ra đào hoa kiếp gì. Chỉ là như đã nói qua, mang thân phận tiểu thư nhà quan, lại để mặc cho kẻ dưới hô to gọi nhỏ không hề có giáo dục, đối xử người khác như chó, nàng nghe còn không vui, trách sao Hoàng Phủ Hạo Nguyệt muốn tránh xa. "Xin các tiểu thư đừng hiểu lầm, về chuyện khăn tay, ta ——"
"Xem xem, còn không phải lại cãi hả!" Không đợi Ấn Hoan nói xong, nha hoàn kia lại ồn ào."Xem ra nếu không dạy dỗ ngươi một chút, ngươi sẽ không để tiểu thư ta vào mắt!" Vén tay áo lên, nha hoàn kia bỗng dưng nở nụ cười âm hiểm khiến người ta rét lạnh.
Lần này, Đoàn Đoàn, Viên Viên cũng không nhịn được nữa.
Nước mắt đảo quanh hốc mắt từ lâu lập tức ào ào rơi xuống như mưa, thân thể mượt mà cũng bắt đầu run lên.
"Tào Tiểu Thư, Mao tiểu thư, Hoan Hoan chỉ mới tới, còn nhiều quy củ chưa hiểu, xin ngài mở một mắt lưới, bỏ qua cho nàng đi!" Cho dù là sợ muốn chết, hai người vẫn cố lấy dũng khí, yếu ớt quỳ rạp trên mặt đất, khóc lóc rối rít cầu xin cho Ấn Hoan, đáng tiếc Tào, Mao tiểu thư không những thờ ơ, mà còn đạp hai người một cước.
Ấn Hoan lập tức giận tái mặt.
Đám người kia mượn nhiều lí do để nói như vậy, đơn giản là muốn gán ghép tội danh lên người nàng, thuận nước đẩy thuyền cho hả giận. Mặc dù nàng có thể ra tay đánh lại, nhưng đối phương chỉ là người bình thường, lấy mạnh hiếp yếu thì thật đáng xấu hổ, huống chi nếu nàng thực sự phản kháng, sợ rằng còn liên lụy đến Đoàn Đoàn, Viên Viên.
Xem ra, biện pháp tốt nhất chính là nàng để nha hoàn kia đánh cho sảng khoái, làm cho các nàng hết giận thì sẽ êm chuyện.
Dù sao nàng cũng là người luyện võ, chịu mấy bàn tay, chỉ như là bị muỗi chích, tuyệt đối không có vấn đề.
Nhìn nha hoàn giơ cao tay phải, nàng không tránh không né, lẳng lặng chờ đợi bàn tay rơi xuống ——"Làm cái gì đấy?!"
Theo một tiếng quát mắng trầm thấp, Hoàng Phủ Hạo Nguyệt không báo trước xuất hiện trước mắt mọi người.
Trước kia, dù gặp bất cứ trường hợp nào, bất cứ kẻ nào hắn vẫn luôn ôn hòa lễ độ, ngọc thụ lâm phong như vậy. Nhưng hôm nay —— ôn hòa lễ độ đã không còn.
Ngọc thụ lâm phong cũng biến mất.
Mặc dù gương mặt tuấn mỹ vẫn khiến người ta động lòng mê muội, thế nhưng ánh mắt quá mức lạnh lẽo và cái cằm căng thẳng, lại làm cho người ta cảm thấy rõ ràng sự tức giận thâm trầm kia.
Trừ Ấn Hoan, còn lại đều lập tức sợ đến choáng váng
Đêm khuya, khi nàng trăng lặng lẽ đi về phía tây, Ấn Hoan cũng bưng khay sơn, khe khẽ đẩy cửa thư ph