Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Gia Rất Nghiêm Túc

Vương Gia Rất Nghiêm Túc

Tác giả: Hạ Kiều Ân

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 134370

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/370 lượt.

hỏi nên xử lý người sống như thế nào?"
"Việc này. . . . . ." Một lòng lo lắng cho thương thế của Hoàng Phủ Hạo Nguyệt, trong lúc nhất thời Hoàng Phủ Thao cũng không biết nên làm thế nào cho phải. "Giải người sống vào địa lao, đợi Hoàng thượng xử lý sau." Hoàng Phủ Hạo Nguyệt tỉnh táo lên tiếng chỉ thị, vừa lúc ấy lại cảm thấy trong người dâng lên một cơn đau đớn.
Nhìn những người mặc áo xanh trà trộn thành tôi tớ trong phủ ở đằng xa, hắn khẽ hút khí, cố đè xuống sự đau đớn, tiếp tục cẩn thận bổ sung: "Tăng cường cảnh giác toàn phủ, trước tiên đừng để khách khứa rời đi, đợi sau khi người của Hình bộ và Hộ bộ thẩm tra đối chiếu thân phận, rồi mới đưa khách về. Còn nữa, khi xử lí thi thể phải đặc biệt chú ý, nếu trong tay thích khách có độc, cần phải thu hồi toàn bộ, không được để sót ."
"Dạ!"
Nhận được mệnh lệnh, đám thị vệ lập tức tản ra bốn phương tám hướng, nhanh chóng thi hành mệnh lệnh.
Thấy sự việc rốt cuộc cũng được khống chế, Hoàng Phủ Thao vì hít chút mê hương mà có chút choáng váng, lúc này mới thả lỏng tâm trạng.
"Hoàng thúc, người không sao chứ?" Dựa vào Lâu Tây đỡ, Hoàng Phủ Thao chậm rãi đi tới trước mặt Hoàng Phủ Hạo Nguyệt, cẩn thận xem xét sắc mặt của hắn.
"Xin Hoàng thượng đừng lo lắng, vi thần còn chịu đựng được." Hoàng Phủ Hạo Nguyệt nhấc khóe môi lên, đang muốn mỉm cười, cơn đau đớn bên trong lại thình lình đánh úp lên ngực, làm hắn bất ngờ ho lớn.
Đau đớn đào tim móc phổi, khiến hắn khổ sở cúi người, trong lúc mọi người còn đang kinh hoảng, hắn lại phun ra một ngụm máu đen.
Trong lúc mơ hồ, dường như hắn nhìn thấy trong mắt Ấn Hoan thoáng có nước mắt, hắn muốn đưa tay ôm nàng vào trong ngực, nhưng chỉ có thể vô lực chìm vào trong bóng tối.
Trong Di Phẩm Lâu, Hoàng Phủ Thao cơ hồ muốn đạp nát sàn nhà dưới chân, thật vất vả mới chờ được Ngự y bắt mạch xong, hắn lập tức tiến lên níu lấy cổ áo Ngự y.
"Sao rồi, rốt cuộc là Duệ Vương gia xảy ra chuyện gì?"
"Hoàng thượng, Duệ Vương gia ngài. . . . . ."
"Người như thế nào? Ngươi nói mau!"
"Vi thần: . . . •"
"Ngươi là danh y đệ nhất triều ta, nếu ngươi không trị khỏi cho người, có tin Trẫm một đao chém đầu ngươi không?"
"Hoàng, Hoàng thượng tha mạng a, vi thần thề. . . . . ."
"Đáng ghét! Ngươi nói mau! Chẳng lẽ Duệ Vương gia thật sự không thể cứu?"
"Hoàng thượng. . . . . . Bớt giận, vi thần. . . . . . Vi thần. . . . . ."
Ngay vào lúc Ngự y sợ đến muốn té xỉu, thì Ấn Hoan đang ngồi đợi ở phòng khách vì kiêng dè, mới vội vàng chạy tới nội sảnh, ngăn cản hành động điên cuồng của Hoàng Phủ Thao.
Xoay cổ tay có chút đau đớn, Hoàng Phủ Thao không dám tin nhìn chằm chằm gương mặt trầm tĩnh của Ấn Hoan. "Ngươi. . . . . . Ngươi lại dám đánh trẫm?"
"Ngươi nắm đại phu như vậy, muốn đại phu mở miệng nói chuyện bằng cách nào." Nàng lạnh lùng liếc nhìn y, đồng thời nhanh chóng giúp đỡ Ngự y thoát khỏi ma trảo của y.
"Ặc!" Nghe Ấn Hoan nói như thế, Hoàng Phủ Thao mới phát hiện ra, mình thiếu chút nữa đã siết cho Ngự y ngất xỉu, nhất thời lúng túng không nói nên lời.
Liếc nhìn Hoàng Phủ Hạo Nguyệt sắc mặt tái nhợt nằm trên giường, dù trong lòng cũng như lửa đốt, nhưng Ấn Hoan vẫn giữ bình tĩnh mà nhẹ giọng hỏi.
"Đại phu, ở đây nói không tiện, chúng ta ra ngoài mà nói đi." Nàng săn sóc, để lại cho Hoàng Phủ Hạo Nguyệt một không gian yên tĩnh.
"Được. . . . . ." Chưa bao giờ thấy qua nữ tử mỹ lệ như thế, lão Ngự y trong nháy mắt bị choáng váng, quên mất luôn sự tồn tại của Hoàng thượng, thật sự ngoan ngoãn đi theo Ấn Hoan ra phòng khách.
Mắt thấy hai người cứ làm như không thấy ai vòng qua trước mắt y, Hoàng Phủ Thao giận đến thiếu chút nữa phun lửa, nhưng nhớ tới tình trạng Hoàng Phủ Hạo Nguyệt, cũng chỉ có thể ngượng ngùng đi theo ra ngoài.
"Xin hỏi đại phu, chàng. . . . . ." Cắn cắn môi dưới, Ấn Hoan lại hít một hơi, lúc này mới có dũng khí mở miệng: "Tình trạng Vương gia rốt cuộc ra sao?"
"Ấn cô nương đừng lo lắng, tình trạng trúng độc của Vương gia cũng không quá nghiêm trọng." Lão Ngự y cười ha hả, có ấn tượng rất tốt đối với Ấn Hoan dịu dàng uyển chuyển trước mắt.
Chuyện Vương phủ bị tấn công, đã truyền khắp Hoàng cung, hiện giờ không ít trọng thần đang bận rộn khắc phục hậu quả. Nghe bọn thị vệ báo cáo, nhờ cô nương trước mắt và Duệ Vương gia một đường bảo vệ Hoàng thượng, Hoàng thượng mới có thể lông tóc vô thương, toàn thân rút lui. "Có thật không?" Hoàng Phủ Thao vừa mừng vừa sợ chạy tới trước mắt Ngự y.
Nhìn Hoàng Phủ Thao, đầu óc lão Ngự y lập tức trống rỗng, giờ này mới đột nhiên nhớ tới sự hiện hữu của hắn, sợ đến nỗi vội vàng từ trên ghế đứng dậy.
"Vi thần đáng chết, lại quên Hoàng thượng ——"
"Hãy bớt xàm ngôn đi!" Hoàng Phủ Thao dùng sức đè người ngồi lại ghế. "Ngươi bảo đảm, Duệ Vương gia thật sự không có việc gì?"
"Dạ! Dạ!" Ngự y gật đầu liên tục. "May nhờ khi vừa nhiễm độc, Vương gia đã tự điểm mấy huyệt đạo, ngăn cản kịch độc lan tràn, mặc dù độc đã vào cơ thể, nhưng cũng không tổn thương tới lục phủ ngũ tạng."
"Thật tốt quá!" Hoàng Phủ Thao m